đón chào vietnamexodus
Tìm kiếm


Danh Mục
· Tất cả danh mục
· Đàn Áp Tôn Giáo
· Đinh Thạch Bích
· Bạn Đọc Viết
· Biếm Họa
· Chân Trời Việt
· Dân Oan
· Giữa Chúng Mình
· Hồi Ức
· Kinh Tế
· Phỏng Vấn
· PT Dân Chủ
· Tài Liệu
· Tin Tức
· Văn Học

Modules
· Trang Chính
· 10 Bài Nhất
· Bài Cũ
· Chủ Đề
· Thống Kê

Thành Viên Online
Hiện có 13 khách và 0 thành viên có mặt.

Là Khác nên ghi danh nơi đây: vào đây

Ngôn Ngữ
Chọn tiếng


 
vietnamexodus: LS Đinh Thạch Bích

Tìm theo chủ đề này:   
[ Quay lại trang chủ | Chọn 1 chủ đề mới ]

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Bình Luận Thời Sự Ngày 28 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 29, October (253 lần đọc)

Bình Luận Thời Sự Ngày 28 Tháng 10, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 29 tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 29, October (242 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 29 Tháng 10, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 22 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 23, October (260 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 22 Tháng 10, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Cộng Sản Việt Nam Chối Tội Bán Nước
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 22, October (249 lần đọc)

Bình Luận Thời Sự: Cộng Sản Việt Nam Chối Tội Bán Nước
Luật sư Đinh Thạch Bích
Ngày 21 tháng 10 2014



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 15 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Friday, 17, October (232 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 15 Tháng 10 2014
LS Đinh Thạch Bích


Xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Bình Luận Thời Sự Ngày 15 tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Friday, 17, October (235 lần đọc)


Bình Luận Thời Sự Ngày 15 Tháng 20 2014
LS Đinh Thạch Bich


Xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Bình Luận Thời Sự Ngày 8 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Sunday, 12, October (222 lần đọc)

Bình Luận Thời Sự Ngày 8 Tháng 10 2014
LS Đinh Thạch Bích

Xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 8 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Sunday, 12, October (230 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 8 tháng 10 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích

Xin mời quý bạn đọc bấm vào link dưới để nghe chương trình tổng hợp tin tức của LS Đinh Thạch Bich ngày 8 tháng 10 2014

xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::DO ĐÂU ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT GIAN
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 01, May (1973 lần đọc)

DO ĐÂU ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT GIAN

TRỞ THÀNH KẺ THÙ CỦA CHÍNH NÓ ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 25-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Chủ nghĩa là gì ? Là tập hợp những lý lẽ cắt nghĩa một tình hình (theory, doctrine), kèm theo một kế hoạch  để giải quyết tình hình đó (policy, implementation), và một cơ cấu (structure, institution) thực hiện nó. Theo định nghĩa này, chủ nghĩa nào cũng “duy ý chí” và do đó “chủ quan”. Chủ nghĩa cộng sản không ngoại lệ. Nó phải mượn “tính khách quan” của khoa học để lấp liếm tính chủ quan của nó, tự nhận nó là “chủ nghĩa xã hội khoa học”. Trên đường chinh phục thế giới, nó áp đặt “hệ giá trị chủ quan” của nó bằng cường lực. Nó thường khởi đi với cường lực của chiến tranh tâm lý : tuyên truyền. Cùng lúc hoặc tiếp theo, là cường lực vật thể : vũ khí, khủng bố, thao túng các phương tiện sản xuất và sinh sống của đối tượng. Bành trướng sang Việt Nam, chủ trương vừa nói đẻ ra khẩu hiệu “thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu”. Chiếm xong quyền bính, nó áp đặt cường quyền để ôm giữ quyền bính.

            Karl Marx dùng lý lẽ chủ quan của mình (sử quan duy vật”) cắt nghĩa xã hội Âu Tây – khoa học tự nhiên lên ngôi, kinh tế công nghiệp hóa theo chủ nghĩa tư bản, đế quốc tranh giành thuộc địa – rồi “tiên tri” tương lai loài người, nhưng không đưa ra được “kế hoạch cụ thể” khả thi, để những “tiên tri” kia có được chút đỉnh “tính hiện thực”. Lý thuyết cộng sản tuy tỏ ra hấp dẫn ở Châu Âu giữa thế kỷ 19, nhưng không thể coi nó như một chủ nghĩa hoàn chỉnh : nó “hoang tưởng” về “đích đến”, và “què quặt” nơi phần thực hiện. Khẩu hiệu “vô sản toàn thế giới hãy liên hiệp lại !” của Tuyên Ngôn Cộng Sản 1948, phải đợi đến Lenin mới có đáp án cho câu hỏi “làm gì?” – Que Faire ? Trước Lenin, Ba Lê Công Xã – Paris Commune đã “làm gì?” theo kiểu “bạo động vô chính phủ”. Bản thân Marx, tuy dính dự vào vài vụ “cách mạng nửa vời” (theo đánh giá của Lenin) thời 1948 ở nhiều nước Châu Âu, nhưng cũng chỉ trôi nổi theo thời cuộc, không đưa ra được một “mô thức mẫu” nào cho “đấu tranh giai cấp” mà Marx hô hào. Cho nên, phong trào cộng sản suốt nửa sau thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, “liên hiệp lại” được, rồi cũng chia rẽ thành ít ra là 5 thứ “Quốc Tế Cộng Sản” (nếu tính cả Tito sau Trotsky), vì bất đồng cả về xuất phát điểm, lộ trình, cũng như đích đến. Khởi đi  với lá “cờ đỏ” sơ sài; dọc đường, thoạt thấy trên cờ đỏ có “cái búa”; vấp phải nông dân nổi loạn, Lenin bèn “bổ sung” thêm “cái liềm”, nhưng Stalin vẫn cứ phải thường xuyên thanh trừng bọn “kulags” (nông dân “phản động”, bị “quy” thành “thế lực thù địch”). Khởi đi với hình ảnh xã hội “cộng sản nguyên thủy” – loài người sống theo “bầy đàn vô chính phủ” – Marx quả quyết, đích đến khi “cách mạng xã hội chủ nghĩa thành công”, xã hội không còn giai cấp, ai nấy “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”; và rồi ... “nhà-nước tự tan biến”. Cho đến bây giờ, Liên Xô đã sụp đổ, chủ nghĩa Marx đã đi vào thùng rác, bọn cộng sản “sống sót” tuy còn cai trị trên dưới 1 tỷ rưỡi “hộ khẩu”, nhưng cái “đích đến” như trên, vĩnh viễn cứ là “ảo vọng”. Chúng “lý luận” rằng xã hội xã hội chủ nghĩa dưới quyền chúng đã “không còn giai cấp” (sic), ai nấy đều “cải tạo” thành “lao động” cả rồi, nhưng chúng cần một “thời kỳ quá độ”, duy trì “chuyên chính” chống lại các “thế lực thù địch”; còn thù địch thì nhà-nước chưa thể “tự tan biến”. Thù địch nào ? Chúng chỉ ra loanh quanh : khi là “nước ngoài”, lúc lại thành “tự diễn biến bên trong”. Thật ra, từ chủ nghĩa, chế độ, đến “đế quốc xã hội chủ nghĩa”, cộng sản là kẻ thù của chính nó vì nó tự mâu thuẫn từ bẩm sinh. Tạm bỏ qua những mâu thuẫn triết học duy vật/duy tâm, vật chất/phi vật chất, logic tuyến tính/phi tuyến tính, v.v... hãy nhìn vào thực tế :

            Ngay khi chiếm được quyền bính ở nước Nga, loại trừ được cả chế độ quân chủ  lẫn phe “dân chủ tư sản” Menshevik, Lenin đã nhận ra “lý thuyết” Mác-xít mâu thuẫn với “thực tế” xã hội mà ông ta cai trị. Nông dân nổi loạn. Giai cấp thợ thuyền, được Marx mệnh danh là “tiên phong”, là “lãnh đạo cách mạng vô sản”, rất yếu so với nông dân. Nước Nga lúc ấy là một nước nông nghiệp, lẹt đẹt đàng sau ”cách mạng công nghiệp” đương thời. Công đoàn yếu hơn nông hội cả về phẩm lẫn lượng. Lenin đưa khẩu hiệu “công nông liên minh” để thỏa hiệp với nông dân, gỡ ngòi nội loạn, nhưng ôm chặt “vô sản chuyên chính”, tập trung mọi phương tiện sản xuất vào tay nhà-nước, do đảng “lãnh đạo”, nhân danh “giai cấp công nhân”. Muốn có đa số thợ thuyền, phải có nhà máy. Muốn có nhà máy, phải “công nghiệp hóa”. Muốn công nghiệp hóa phải có “vốn đầu tư”. Muốn có vốn đầu tư, phải “tích lũy tư bản”. Muốn tích lũy tư bản, phải “có tiền”. Tiền vàng, tiền giấy, tiền thẻ nhựa, tiền chứng khoán, cổ phiếu, trái phiếu, tài khoản ngân hàng ... đều là “tín dụng” – credit – biểu tượng của chủ nghĩa tư bản, chế độ tư bản. Với Phương Án Kinh Tế Mới – New Economic Project – NEP – Lenin duy trì và tóm thâu ngân hàng, ngoại thương, công nghiệp nặng ... vào tay nhà-nước, đồng thời nhả bớt cho tư nhân kinh doanh nhỏ, kiếm lợi nhuận tư, tích lũy tư hữu vặt. Lenin đặt tên cho mô thức này là Chủ Nghĩa Tư Bản Nhà-Nước – State Capitalism. Khi Liên Xô sụp đổ, nhà kinh tế học nghiệp dư Janos Kornai gọi nó là Chủ Nghĩa Xã Hội Thị Trường – Market Socialism. Dù mang tên gì, mô thức này là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, khiến chủ nghĩa cộng sản, đế quốc cộng sản, các thứ cộng sản, “tất yếu” phải “tự diễn biến” trở thành kẻ thù của chính nó là Tư Bản. Hô hào tiêu diệt tư bản, chống “người bóc lột người”; với NEP của Lenin, nhà-nước cộng sản trở thành “chủ tư bản đầu tư”, mà hệ thống phân phối lợi nhuận “tem phiếu và bao cấp” không bao giờ cân bằng ̣được “giá trị lao động thặng dư” của thợ thuyền và nông dân (gọi chung là “lao động”), bị nhà-nước “bóc lột”. Stalin nối nghiệp Lenin, coi NEP là “hữu khuynh”, tạo “bước ngoặt vĩ đại” – Great Turn – đưa ra Kinh Tế Kế Hoạch Tập Trung, thực hiện theo từng 5 năm, triệt để tiêu diệt tư hữu, tư doanh, gấp rút “cải tạo công thương nghiệp”, thanh trừng hàng triệu “kẻ thù giai cấp” – Liên Xô (LX) gọi là “kulags”, cộng sản việt gian gọi là “tư sản mại bản”. Bọn tự nhận là “đầy tớ của dân” nghiễm nhiên thành “ông chủ của dân”. Chúng coi dân như một bầy nô lệ, bảo sao nghe vậy, cho gì được nấy. Đảng cộng sản trở thành một “giai cấp mới”, cấp thấp là apparatchik, cao hơn là nomenclatura, chia nhau hưởng đặc quyền đặc lợi, được bảo kê bằng sự “tuyệt đối trung thành với đảng”. Lý tưởng cộng sản tuyên truyền đề cao “chủ nghĩa tập thể”. Thực tế cộng sản “mua đứt” sự thuần phục của cá nhân đảng viên với điệp khúc bài Quốc Tế Ca, có câu “bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình”, đền bù cho câu “quyết phen này sống chết mà thôi”. Đó là “xây dựng đảng” trên nền tảng lợi quyền cá nhân “duy vật và duy lý”, đồng thời lại buộc đảng viên, muốn được coi là “giác ngộ cách mạng”, phải hàng ngày “đấu tranh tư tưởng”, tiêu diệt cho bằng được “cá nhân cha sinh mẹ đẻ” của mình, phải “hy sinh cá nhân” mình, không cho nó “hủ hóa”, hay làm gì có hại cho “tập thể”. Làm không được cũng phải “báo cáo là được”. Mâu thuẫn cơ bản này không cách chi “thống nhất” được. Cho nên đảng cộng sản nào cũng hủ hóa, sa đọa. Đảng viên cộng sản nào cũng sống cuộc đời “hai mặt” – double standard – nói một đàng làm một nẻo, theo mánh mung “làm chơi ăn thật, làm ít ăn nhiều, mồm miệng đỡ chân tay”. Từ Lenin “hữu khuynh” qua Stalin “tả khuynh”, thường xuyên LX có những đợt thanh trừng, hết “kulags” phú nông địa chủ đến “kulags” tư sản mại bản. Cuối mùa, vô số đảng viên loại apparatchik cũng hủ hóa thành “kulags” luôn, bị đưa vào các trại lao động khổ sai, gia nhập hàng ngũ những người trước kia từng bị chúng “quy” là “kẻ thù giai cấp”. Cuối cùng, Gorbachev đưa ra Glasnost & Perestroika, mong dùng cởi mở minh bạch và cải tổ cơ cấu cứu vãn chế độ, nhưng thất bại, vì cởi mở không kịp.   

            Chủ nghĩa nào cũng muốn tỏ ra “khách quan”, nhưng khi tên gọi có chữ “chủ” làm đầu, không thể chối là không “chủ quan”, không “duy ý chí”. Hệ giá trị cộng sản áp đặt ở Nga lúc đầu bị trở ngại nặng, vì “chủ quan” của Tây Âu (đã công nghiệp hóa) không phải là “chủ quan” của nước Nga nông nghiệ̣p. Cộng Sản đã coi Tư Bản là “kẻ thù giai cấp” phải tiêu diệt, thì không cách chi “hòa bình chung sống” với Tư Bản, trừ phi “nói vậy mà không phải vậy”. Bùa chú “mèo trắng mèo đen” của Tàu Cộng, nhập nhằng Tư Bản/Cộng Sản, là một chiêu bài bịp. “Nói theo” cương lĩnh Đại Hội 27 Đảng Cộng Sản LX, Đại Hội VI cộng sản việt gian hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết”, chẳng qua là “chào thua” chủ nghĩa tư bản, nhưng còn “cố bám” đặc quyền đặc lợi của chế độ chuyên chính cộng sản. Cả bên Tàu lẫn “bên ta”, bọn “cộng sản sống sót” đang sống những ngày “cuối mùa” của cộng sản LX. Mâu thuẫn Tư Bản/Cộng Sản ví như nước và lửa. Mâu thuẫn nước/lửa có một khả năng duy nhất, có thể “thống nhất” thành một thực thể hữu dụng : nước sôi. Muốn đặt nước trên lửa để có nước sôi, phải có cái ấm nấu nước, làm nhiệm vụ “xúc tác”. VGCS muốn “hoàn lương” với hy vọng “hạ cánh an toàn”, có thể mượn cái ấm Glasnost & Perestroika của Gorbachev. Năm xưa Gorbachev đã làm không kịp. E rằng năm nay Trọng Lú chỉ “nói qua rồi bỏ”, vì đã quá muộn.

            Chế độ VGCS “đổi mới hay là chết” đã 26 năm, “mở cửa hội nhập” đã 17 năm, vào WTO đã 6 năm. “Tuần trăng mật” giữa con buôn tư bản và VGCS đã mãn. “Giai cấp mới” VGCS đã lên ngôi. Các “nhóm lợi ích” tranh quyền, tranh ăn kịch liệt, nhưng vẫn chưa quyết liệt. Các đợt đấu tranh dân chủ, Dân Oan khiếu kiện đều đã gỡ ngòi. Tại sao mới đây lại nghe thấy câu hô hoán của “tổng bí” Trọng Lú : “chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ ? Sinh mệnh đảng và chế độ VGCS do đâu mà lâm nguy ?

            Từ 1946, VGCS đã biến cuộc “kháng chiến thần thánh” của quốc dân VN thành tội ác “đuổi Pháp ra cửa trước, rước Tàu vào cửa sau”. Từ 1959 đến 1975, VGCS đã “đánh Mỹ đến người VN cuối cùng”, biến toàn bộ VN thành thuộc địa của LX. Cuối năm 1978, VGCS “phản chủ Tàu”, theo lệnh LX đem quân đánh tay sai Tàu là Pol Pot, xâm chiếm Kampuchea, bị Tàu “giáo trừng” 13 năm. Năm 1988, LX kiệt quệ, ngưng viện trợ, khiến VGCS “lạc chủ”, phải tìm cách “chuộc tội” với “chủ Tàu”. LX sụp đổ, VGCS “thà mất nước để còn đảng”, dứt khoát bán nước cho Tàu để cầu sống sót. Tóm lại, qua 3 cuộc Chiến Tranh Đông Dương và những đợt “đấu tranh giai cấp” long trời lở đất, VGCS phải bị coi là “tội đồ” của nhân loại. Đối ngoại, cả Mỹ lẫn Tàu đều “có nợ máu” với VGCS. Đối nội, đảng VGCS dứt khoát đã thành “kẻ thù của dân tộc”.Chúng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Tuy nhiên, giặc ngoài không đáng sợ bằng “thù trong”. Bẩm sinh là “kẻ cướp”, chúng chỉ dựa vào “chủ nhân nước ngoài” mà lên ngôi quyền bính. Cơ cấu “xã hội đen trong lòng chế độ đỏ”, với cùng những nguyên nhân như ở LX, đã làm cho chế độ VGCS mục nát từ trên xuống dưới. Toàn đảng đã trở thành “kulags”. Bây giờ “chỉnh đảng” thì lấy gì làm “kiếm và lá chắn” bảo vệ chế độ. Không “chỉnh” thì còn gì là “sinh mệnh đảng”. Đảng và chế độ VGCS quả thật đã ... hết thuốc chữa.

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...

 



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::BÁN NƯỚ́C, PHẢN CHỦ RỒI SA ĐỌA
đăng vietnamexodus2 vào Sunday, 22, April (2010 lần đọc)

BÁN NƯỚ́C, PHẢN CHỦ RỒI SA ĐỌA – VGCS ĐÃ TRỞ THÀNH KẺ THÙ CỦA CHÍNH MÌNH

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 18-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Đầu năm 2009, khi tàu Impeccable của Mỹ bị 5 tàu của Tàu Cộng (TC), nhân danh “chủ quyền quốc gia”, quấy nhiễu trên lãnh hải VN, mà TC gọi là Nam Hải, VN gọi là Biển Đông, quan hệ  Mỹ/TC nóng lên, từ “đối tác” chuyển thành “đối đầu”. Với tư cách “nước chủ nhà”, VGCS lâm vào thế kẹt. Đang “ăn nên làm ra” nhờ “theo chân voi Tàu hít bã mía Mỹ”, nay bỗng “voi” giở chứng, “nuốt mía, không nhả bã”, có nguy cơ Tàu không còn “mía” mà ăn, tình hình trở nên “phức tạp, khó nắm bắt”, VGCS loay hoay “đối phó sảng”. Duyên cớ chi mà đâm ra “sảng” ? Ấy là vì cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” (XHCN) Tàu nó quật ngược cái đầu “kinh tế thị trường” Mỹ. Mâu thuẫn cơ bản của mô hình kinh tế mà Janos Kornai gọi là chủ nghĩa xã hội thị trường – market socialism – sau khi đã làm sụp đổ Liên Xô, bắt đầu “hỏi thăm sức khỏe” mấy anh “cộng sản sống sót” ở Châu Á. “Mèo đen” Tàu, sau 30 năm được khuyến khích “thi đua bắt chuột đô la” với “mèo trắng” Mỹ (theo “đồng thuận Bắc Kinh”), hẳn nghĩ mình đã đủ sức “tranh bá”, khi kinh tế tư bản toàn cầu gặp Đại Khủng Hoảng 2007-2008, nên đã sớm chấm dứt thời kỳ “nín thở qua sông”, ra mặt phất cở “cách mạng XHCN với đặc thù Trung Quốc” ngay trên lãnh hải VN, khiến cho “thằng em” VGCS vô cùng bối rối, không biết phải chọn “chỗ đứng” nào cho “phải phép”. Đã thế, “sự cố” lại liên tiếp xảy ra. Trong quá khứ, năm nào TC cũng viện cớ bảo vệ ngư sản, cấm đánh bắt vài tháng trên lãnh hải VN, mà VGCS im re, nay bỗng bị “dư luận” đặt vấn đề, mà chỉ phản đối chiếu lệ. Ngư dân VN đánh bắt trên ngư trường “truyền thống”, bị TC đuổi giết, quan chức VGCS chỉ dám nói đến “tàu lạ”, “nước lạ”, trong khi những kẻ bắt giữ ngư dân VN đòi tiền chuộc chẳng “lạ” tí nảo : xử phạt và nhận tiền chuộc công khai tại các trụ sở công quyền TC. Tuổi Trẻ VN xuống đường “chống Tàu cứu nước”, bị đàn áp thẳng tay. Đã rõ ràng : cánh ngoại giao miễn cưỡng“mắng” Tàu rồi vội vàng dịu giọng; cánh công an, quân đội (“kiếm và lá chắn”) tỏ lòng “trung với đảng” tối đa; chóp bu đảng lũ lượt kéo nhau sang “lạy Tàu”, coi “nặng nợ” Tàu là “tồn tại lịch sử”. Cộng sản xưa nay vốn chuyên nghề “chế tạo lịch sử”. Nhưng có những sự thật lịch sử ghi trong “chính sử” hay do “chứng nhân trong cuộc” của chúng ghi lại, chúng không thể phủ nhận, hay cắt nghĩa xuyên tạc. Lại có những “sự thật hằng cửu”, chúng chỉ có thể cắt nghĩa theo“sử quan” (cách nhìn) chủ quan của chúng, để phục vụ nhu cầu “điều kiện hóa tâm lý” xã hội khép kín do chúng cai trị; với xã hội mở – open society – của thế giới hôm nay, “duy vật sử quan” của cộng sản đã thành “đồ cổ”, kẻ nào còn “tiếc của” đem dùng, không khỏi bị coi như “mộng du”, nếu không là “lú lẫn”. Chính sử cũng như “sử tự biên” của cộng sản vn đã bộc lộ căn cước bẩm sinh bán nước của chúng. Hãy xem, suốt dòng sinh mệnh đảng csvn, những “tồn tại lịch sử” nào đang làm khổ chúng.

            Ngày 4-10-1979, Hà Nội công bố Sách Trắng 1979 do Nhà Xuất Bản Sự Thật ấn hành, có tựa đề : “Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc 30 năm qua”. Sách đề giá bán 0,50₫, tức 50 xu. Nhà xuất bản “Sự Thật” (viết hoa) công bố “sự thật” (không viết hoa), tuy giá bán rẻ bèo, nhưng không thể “không thật”. Sách ấy có những trích đoạn rất “thật”, khiến cho những “căn cước giả” của VGCS rơi rụng hết. Lại có những đoạn cho thấy VGCS nhìn thấu “căn cước thật” của TC là “bành trướng bá quyền”, là muốn đoạt quyền lãnh đạo cách mạng thế giới, là muốn dùng VN mở cửa xuống Đông Nam Á,v.v... Vì nhu cầu đánh trả đòn “giáo trừng” của TC, VGCS đã “tự vả vào mặt mình”, bộc lộ những “sự thật” chứa đựng những “lời thú tội” thuộc loại “sự thật thật” mà bình thường chúng giấu như mèo giấu c... Xin đọc những dòng trích dưới đây :

            Về Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Nhất : VGCS nhìn nhận có “rước voi” Tàu vào để được viện trợ (Trích) “...Năm 1950, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa công nhận và thiết lập quan hệ ngoại giao với nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trung Quốc là nước viện trợ vũ khí, trang bị quân sự nhiều nhất cho Việt Nam” ... Thắng xong Điện Biên Phủ, trong điều đình (Trích) “...những người lãnh đạo Trung Quốc đã tự cho phép mình đàm phán trực tiếp với Pháp để thỏa thuận về những điểm cơ bản của một giải pháp cho vấn đề Đông Dương”... “Từ tháng 5 năm 1954, đoàn đại biểu Trung Quốc đưa ra phương án lấy vĩ tuyến 16 làm giới tuyến giữa hai miền Việt Nam, và còn muốn Việt Nam nhân nhượng nhiều hơn nữa, thậm chí Việt Nam bỏ cả thủ đô Hà Nội, thành phố Hải Phòng và đường số 5 (đường nối liền Hà Nội với Hải Phòng)... “10 ngày trước khi Hội nghị Giơnevơ kết thúc, Trung Quốc ngày càng thúc ép Việt Nam nhân nhượng”... “giải pháp Giơnevơ đã ngăn cản nhân dân ba nước Việt Nam, Lào và Campuchia đạt được thắng lợi hoàn toàn” ... “Đây là sự phản bội thứ nhất của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân Việt Nam cũng như nhân dân Lào và nhân dân Campuchia ...” Trích đoạn này xác nhận “ai thắng ai” trong chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, và tại sao VGCS “thắng” mà chỉ còn nửa nước, thậm chí suýt mất cả thủ đô.

Về Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Hai : Sách Trắng tố cáo : sau 1954, TC buộc VGCS phải “trường kỳ mai phục”.(Trích) “Tháng 11 năm 1956, chủ tịch Mao Trạch Đông nói với những người lãnh đạo Việt Nam : tình trạng nước Việt Nam bị chia cắt không thể giải quyết được trong một thời gian ngắn mà cần phải trường kỳ ... nếu 10 năm chưa được thì phải 100 năm”... VGCS cho rằng TC chủ trương để “dân chủ cộng hòa và ngụy quyền Sài Gòn song song cùng tồn tại”.VGCS nhắc lại chuyện mà các sử gia không cộng sản đã nói tới : “... Ngày 22 tháng 7 năm 1954, khi ăn cơm với Ngô Đình Luyện, em ruột của Ngô Đình Diệm tại Giơnevơ, thủ tướng Chu Ân Lai đã gợi ý đặt một công sứ quán của Sài Gòn tại Bắc Kinh”. Không thấy Sách Trắng nói đến thông cáo ngày 4-9-1958 của TC về bản đồ Biển Đông với “đường lưỡi bò” xác định chủ quyền biển đảo của TC, mau mắn được Phạm Văn Đồng gửi công hàm ngày 14-9-1958 (chỉ 10 ngày sau), nguyện “triệt để tôn trọng”. Rồi 3 tháng sau, Nghị Quyết 15 của VGCS công bố chủ trương “giải phóng Miền Nam”. VGCS cho rằng vì chúng quyết tâm “đồng khởi”, nên TC “không cản được”. Nếu quả thực như thế, thì TC dựa vào cái gì để “ép” chúng từ 1954 về sau, như chúng tố cáo. Chẳng hạn, “đường mòn HCM trên biển” dựa vào đâu mà có ? Chẳng hạn, an toàn khu – sanctuary – Miên và Lào, ở đâu mà ra ? Sách Trắng tố cáo TC (Trích) “...hòa hoãn với đế quốc Mỹ, đánh lạc hướng cuộc đấu tranh chống Mỹ của nhân dân thế giới để thực hiện mưu đồ chống Liên Xô, xóa bỏ hệ thống xã hội chủ nghĩa, nắm quyền lãnh đạo cách mạng thế giới”... “Thời kỳ 1965-1969 : làm yếu và kéo dài cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam”... “Bật đèn xanh cho Mỹ trực tiếp xâm lược Việt Nam”... “Phá hoại mọi hành động thống nhất ủng hộ Việt Nam chống Mỹ xâm lược”... “... gây khó khăn rất lớn cho việc vận chuyển hàng viện trợ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác quá cảnh đất Trung Quốc và tìm cách điều chỉnh sự viện trợ đó để hạn chế khả năng đánh lớn của nhân dân Việt Nam”. Những tố cáo vừa nêu cho thấy VGCS biết rất rõ chẳng những bản chất “bành trướng bá quyền”, tham vọng “lãnh đạo cách mạng thế giới” của TC, sự “rạn nứt đi đến tan vỡ” của khối cộng sản, luôn cả sự cấu kết Mỹ/Tàu đe dọa làm cho LX suy yếu, khả dĩ ít ra cũng “thua Chiến Tranh Lạnh”, nhưng vẫn nhắm mắt đứng về phe LX, vì LX quyết tâm “tháu cáy” Mỹ/Tàu, giúp chúng vi phạm Hiệp Định Paris “thắng đại” Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Hai. Hậu quả sự “thắng đại” ngày 30-4-1975 dây dưa sang Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Ba : VGCS ra mặt “phản chủ Tàu”, đem quân xâm lược Kampuchea, đánh tay sai TC là Pol Pot, lập công bành trướng đế quốc LX, khiến TC khai chiến “giáo trừng” đánh lại, và Sách Trắng 1979 ra đời. Cuối thập niên 1980, LX kiệt quệ, phải co cụp các mũi bành trướng ở Angola, Afghanistan, mở đường hàn gắn với TC, ngưng viện trợ cho VGCS đang sa lầy ở Kampuchea, khiến chúng phải rút quân về, xuôi theo giải pháp ASPEN của Mỹ/TC, tỉnh giấc mộng “tiểu bá” ở Đông Dương. Khi Liên Xô sụp đổ, trở thành “chó mất chủ”, VGCS phải kéo nhau sang Tàu tìm đường “đổi chủ”, đưa đến việc chúng “bán nước cầu sinh” ở Thành Đô năm 1990-91 ra sao, lịch sử còn rành rành ra đó. Chứng tích những “tồn tại lịch sử” quan hệ Tàu/VGCS của giai đoạn này, vẫn được chúng giấu diếm, coi như “bí mật quốc gia”, chỉ hé lộ qua khẩu hiệu “láng giềng bốn tốt” và thẻ bài “16 chữ vàng”. Tuy nhiên, khi quan hệ này “có vấn đề”, hàng loạt hồi ký, bút ký của các quan chức TC, những kẻ xưng là “người trong cuộc”, sẵn sàng công bố vô số “sự thật thật”, chứng tỏ VN đã bị chúng “cúng cụ” Tàu từ năm 1950, và từ đó, Tàu đã coi VN là “một bộ phận”a colony – của nước Tàu. Điều này đã được chính những trích đoạn dẫn ra ở trên của Sách Trắng 1979 xác nhận. Chỉ cần tham khảo thêm bút ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ” của Trần Quang Cơ – công bố trên mạng năm 2003 – đủ thấy “căn cước thật” của đảng csvn : từ bẩm sinh, nó là “công cụ tay sai” của đế quốc Liên Xô. Mô hình tổ chức của nó là cấu trúc của một “đảng ăn cướp”, ưu tiên kết nạp những tên có bẩm chất ăn cướp. Chúng sẵn sàng quy phục – một hay nhiều – chủ nhân có khả năng ban phát “lợi quyền”, chia chác rộng rãi những gì cướp được, mà chúng gọi là “quả thực”. Giữa các chủ nhân mà có “chia phe”, chúng luôn chọn phe nào tỏ ra mạnh nhất, ban phát lợi quyền hậu hĩ nhất. Khi “đứng về phe” Liên Xô, phản TC, chúng lên án TC thế nào ? Khi LX sụp đổ, phải quy hàng TC, cũng vẫn cái đảng TC ấy, vẫn do Đặng Tiểu Bình “lãnh đạo”, bỗng thôi là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm”, trở thành  “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân” của chúng. Nịnh bợ TC, chúng tâng bốc : “Nhờ Trung Quốc ta mới được như ngày hôm nay”. Thật ra, cái “ngày hôm nay” ấy, chúng có được là do “cái đầu” kinh tế tư bản, đâu phải nhờ “cái đuôi” định hướng XHCN cộng sản Tàu. Bây giờ, cái đuôi “ông chủ Tàu” của chúng đang bị tư bản “chặt”, nguy cơ “chó mất chủ” như thởi 1990 tái xuất hiện, lại chưa thấy giữa Tàu và Mỹ, bên nào tỏ ra mạnh hơn, chúng hoang mang chưa biết phải chọn “ông chủ” nào, đứng chỗ nào và “đội lốt” gì cho phải phép. Chúng than thở : “tình hình vô cùng phức tạp, khó nắm bắt”. Chúng bảo nhau “khai thác mâu thuẫn” Mỹ/TC, hy vọng “đu giây” mà sống sót. Chúng quên rằng cả hai đầu giây Mỹ/TC đều từng “có nợ máu” với chúng, và cùng cảnh giác cao về “khả năng phản chủ”, gian manh, tráo trở của chúng. Thủ đoạn “đu giây” bất khả thi. Chế độ của chúng, sau vài chục năm “bội thực đô la”, đã mục ruỗng tột độ. Đánh tham nhũng thành công, đảng chúng trừ khử hết bọn cướp thì còn gì ? Bọn “cướp ngày là quan” còn đó, chế độ của chúng sẽ sụp đổ như LX đã sụp đổ, như TC sẽ sụp đổ. Suốt đời “đội lốt”, chúng “nhập vai” quá kỹ, đã trở thành đủ thứ “kẻ thù” mà chúng hô hào tiêu diệt. VGCS đã trở thành kẻ thù của chính mình.

Sau đây là bài Tổng hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::ĐÃ LẦM THEO “BẢNG ĐỎ”
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 17, April (2356 lần đọc)

ĐÃ LẦM THEO “BẢNG ĐỎ” – BỎ ĐẢNG TÍCH CỰC HAY TIÊU CỰC ĐỀU GÓP PHẦN KHÔNG NHỎ

*****

LS Đinh Thạch Bích

Bình giải Bút Ký “Những kỷ niệm đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp”

của Trương Đăng ĐệTrích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus ngày 15-4-2012 (http://danlambaovn.blogspot,com)

 

             “Phải chăng nguyên nhân khách quan của mặt yếu kém là do tác động của mặt trái cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, các thế lực thù địch đẩy mạnh chống phá, kích động chia rẽ phân hóa nội bộ đảng, chia rẽ đảng với nhân dân... do không thường xuyên tu dưỡng, không rèn luyện, mang nặng chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội thực dụng ... quan liêu, xa dân, thiếu mật thiết gắn bó với nhân dân ...nói không đi đôi với làm, nói nhiều làm ít, kỷ cương kỷ luật không nghiêm ... Vì sao công tác xây dựng đảng được Trung ương rất coi trọng, đã có nhiều nghị quyết chỉ thị rất đúng ... nhưng kết quả vẫn chưa đạt yêu cầu ? Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao chưa được đẩy lùi, mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm sói mòn lòng tin đối với Đảng ? Vướng mắc chính là ở chỗ nào ?

            Đoạn trích dẫn trên là những câu hỏi “trăn trở” do Cu Bí Trọng nêu ra ở hội nghị trung ương 4 khóa XI của cái đảng mà y là “tổng bí”. VNExodus gạch dưới và tô đậm những chỗ cần lưu ý. Hãy xem những “vướng mắc” nào làm cho Cu Bí phải “trăn trở” :

  1. Đảng của y đang bị “sói mòn lòng tin”, suy thoái mọi mặt “kể cả ở cấp cao”;
  2. Công tác xây dựng đảng đã được “rất coi trọng” từ lâu nhưng “chưa đạt yêu cầu”, thậm chí “hư hỏng ngày càng ... nghiêm trọng hơn”;
  3. Khách quan là do ... “tác động của mặt trái cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế” ... “các thế lực thù địch đẩy mạnh chống phá, kích động chia rẽ phân hóa nội bộ đảng, chia rẽ đảng với nhân dân...”;
  4. Chủ quan là do “đảng ta” thiếu tu dưỡng, mang nặng “chủ nghĩa cá nhân ích kỷ”... “quan liêu, xa dân”...”tham nhũng, lãng phí, hư hỏng”...;

*

Thú nhận sự hư hỏng của đảng là một “tự phê” đau xót, nhưng Cu Bí Trọng  “không thể không làm”. Vậy, tại sao từ lâu bọn chóp bu đã “rất coi trọng” việc xây dựng đảng, mà vẫn “chưa đạt yêu cầu”, để cho “đảng ta” cứ thế mà “hư hỏng ngày càng nghiêm trọng hơn” ? Từ lâu là từ bao giờ ? Có phải từ khi hô hoán “đổi mới hay là chết” ? Có phải từ khi “mở cửa” để “hội nhập quốc tế”, mà nhắm tịt mắt lại, không trông thấy cái “mặt trái” của cơ chế thị trường ? Ngược lại, nếu thấy ở cái mặt trái ấy có “các thế lực thù địch” chờ sẵn để “chống phá, kích động, chia rẽ, phân hóa nội bộ”, v.v... tại sao không chui xuống ống cống mà “thà chết vinh hơn sống nhục” như Gaddafi, hay đóng cửa lại, ôm lấy nhau, “thà chết không đổi mới”, noi gương Cu Ba “hiên ngang đứng vững” (lời Cu Bí Trọng)? Đâm đầu vào cái “mặt trái” đầy “thù địch” và “cơ hội hư hỏng” như thế, rồi còn “tự sướng” với “thành tựu của 25 năm đổi mới”, noi gương Tàu Cộng, “mèo trắng mèo đen” đua nhau “làm giàu là vinh quang”, nếu lương thiện, không thể đổ thừa cho nguyên nhân “khách quan”. Chỉ một lần lương thiện, Cu Bí Trọng không nên “giả vờ trăn trở” mà hãy thú nhận : đảng cộng sản vn “bẩm sinh” là một đảng “ăn cướp”. Ăn cướp mà không hư hỏng mới là lạ !!! Ăn cướp, đồng thời “buôn dân bán nước”, gia trọng thêm tội việt gian. Tiếng bom Tiên Lãng cùng với bài hát Việt Khang là bản án chung thẩm VGCS.

Suốt dòng sinh mệnh gần trọn một thế kỷ của nó, VGCS đã cầm súng của đế quốc cộng sản, xô đẩy dân tộc VN vào 3 cuộc chiến tranh cục bộ đẫm máu, lồng trong ít nhất 3 đơt “đấu tranh giai cấp” long trời lở đất, nhân danh một ý hệ ảo, dùng một cơ chế đảng cướp, áp đặt một hệ giá trị đã bị loài người ruồng bỏ. Hệ giá trị ấy, cho đến nay, chính VGCS cũng như các quan thày của chúng cũng không dám gọi cho đúng tên. Chúng giữ tên đảng là “cộng sản”, nhưng đích đến của đảng ấy không “dán nhãn hiệu” cộng sản, chỉ được quảng cáo vu vơ, như một thứ “chủ nghĩa xã hội” (CNXH) nào đó. Thế giới ngày nay đã có đủ thứ CNXH, từ Bắc Âu sang Bắc Mỹ, Nam Phi, Do Thái, Phật Giáo, Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo v,v... Tàu Cộng có CNXH “với đặc thù Trung Quốc” (giỏi “bắt chuột” đô la). Riêng VGCS, nhất nhất “sao chép” TC, không thấy nói “đặc thù” gì, chỉ nhấn mạnh “thời kỳ quá độ”, hàm ý “chuyên chính toàn trị vô thời hạn”.

Đảng ăn cướp nào cũng giống nhau ở “đặc điểm” đặt sự tồn vong của đảng trên sự “trung thành tuyệt đối” của đảng viên. Vào VN, khi còn núp bóng cờ “giải phóng dân tộc”, đảng cướp VGCS dạy đảng viên “trung với nước”, rồi núp vào đó mà “lãnh đạo”. Khi Liên Xô sụp đổ, phải bán nước cho TC để “còn đảng còn mình”, VGCS biết rõ “nhiệm kỳ cố bám” của chúng có thể chấm dứt bất cứ lúc nào (vì tình hình phức tạp “khó nắm bắt”). Không còn e dè gì nữa, chúng bảo nhau để nước qua một bên, miễn “trung với đảng”, được ngày nào hay ngày ấy. Đó là cái mà Cu Bí Trọng gọi là “tư duy nhiệm kỳ”, một trong ba “căn bệnh trầm kha” của nền kinh tế “nước ta”. Tại sao bệnh ấy lại chỉ là bệnh kinh tế ? Ấy là vì cái phần thưởng cho tấc lòng “trung với đảng” nó nằm trong các “đặc quyền đặc lợi” về kinh tế. Toàn đảng “cộng sản sống sót” ôm lấy nhau,“trung” với nhau, nhường nhịn nhau trong việc “chia quả thực”, đúng theo luật giang hồ, “ăn đều, chia sòng”. Đó là cách “ăn chia” của “xã hội đen” trong lòng “chế độ đỏ”. Tâm lý “vội vã vơ vét” từ đó mà ra. Tham nhũng trở thành “quốc nạn”, thành “tử huyệt”, đe dọa sự tồn vong của chế độ. Từ lâu, đảng của Cu Bí Trọng đã ra vô số nghị quyết, buộc đảng viên từ dưới lên trên phải “kê khai tài sản”. Nhưng “nói không đi đôi với làm”, toàn đảng chỉ kê khai chiếu lệ, “mắt nhắm mắt mở” bao che lấp liếm cho nhau; lại coi những kê khai ấy là “bí mật quốc gia”, chưa bao giờ công bố, cũng không công dân, công luận nào được phép hỏi han đến. Trắng trợn hơn, đảng cộng sản “lãnh đạo” bằng cách “quản lý” luôn quyền quản lý của nhà-nước : quỹ đảng trích từ ngân sách quốc gia. Nước người ta “tam quyền phân lập”, quyền nọ giới hạn và giám sát quyền kia. Nước của Cu Bí Trọng nói trắng ra rằng tam quyền trong “pháp quyền XHCN” của chúng chỉ là “tam quyền phân công dưới sự lãnh đạo thống nhất” của đảng cộng sản. Một tên thuộc hàng “trên” trong đảng, có thể vừa là đại biểu quốc hội bên lập pháp, vừa làm bộ trưởng, thứ trưởng bên hành pháp, là kiểm sát bên tư pháp, là “ủy nọ ủy kia” bên đảng. Có người gọi chế độ loại này là hybrid democracy – dân chủ pha giống. Tạm gọi thế. Thật ra, nó là một thứ quái thai, không biết gọi nó tên gì.

Với khái niệm “dân chủ tập trung”, cộng sản xây dựng đảng trên một nguyên tắc quái đản về tổ chức. Luôn gán ghép hai thành tố mâu thuẫn vào một tập hợp, loay hoay bịa ra một thứ logic nào đó để “thống nhất mâu thuẫn”, gọi đó là “biện chứng” của CNXH “khoa học”, cộng sản “sống sót” (bị gọi là “đánh mất đồng hồ”) quên rằng khoa học của thế kỷ 21, với Cách Mạng Tin Học và Công Nghệ Thông Tin, đã biến hầu hết phát kiến khoa học các thế kỷ trước thành “đồ cổ”. Cái thứ logic tuyến tính – linear – nhất nguyên, một chiều, cùng với “tam đoạn luận”, của thời Mác-Lênin, hôm nay còn được giảng dạy ở các lò đào tạo “tiến sĩ xây dựng đảng” của Hà Nội, chỉ làm cho bè lũ “dốt như chuyên tu, ngu như tại chức” ngày càng “lú lẫn” hơn mà thôi. Cụ thể : dân chủ là dân chủ. Dân Chủ và Tập Trung là mâu thuẫn loại trừ nhau, không thể thống nhất. Cụ thể : Kinh Tế Thị Trường là chủ nghĩa cá nhân, không chấp nhận “định hướng XHCN” của chủ nghĩa tập thể. Thả bọn ăn cướp VGCS vào kinh tế thị trường với đặc quyền đặc lợi béo bở, khác nào đem “mỡ đến miệng mèo”. Cu Bí Trọng có cách nào dùng “đạo đức cách mạng” dỗ dành con mèo đừng vì “chủ nghĩa cá nhân vị kỷ” mà “đớp lẹ” miếng mỡ đã đem đến tận mồm không ? Rủi nó “đớp” rồi, mà chỉ “kiểm điểm”, hay “phê bình, cảnh cáo”, có móc họng nó, lấy về được miếng mỡ nguyên vẹn không ? Có vì nó “nhân thân tốt”, bấy lâu một lòng “trung với đảng”, mà chỉ thi hành kỷ luật “tượng trưng”, thuyên chuyển nó đi khuất mắt, xoa dịu dư luận nhất thời, “chìm xuồng” luôn ? Cụ thể : đó là những chuyện đã, đang, và sẽ xảy ra “hàng ngày dưới huyện”.

Vắn tắt : bẩm chất là một đảng ăn cướp, với “căn cước việt gian”, phất cờ cộng sản “chống bóc lột” mà bản thân lại chính là “giai cấp bóc lột”; tự nhận là “đày tớ nhân dân”, mà khư khư ôm độc quyền “lãnh đạo nhân dân” ... lý cớ hiện hữu – raison d’être – của VGCS không phải bây giờ mới “có vấn đề”. Từ khi  chúng được chủ LX đưa về quậy phá xã hội VN, quốc dân VN không ngừng chống đánh chúng. Hệ giá trị “quái thai” do chúng áp đặt, chưa bao giờ tỏ ra thắng thế; ngược lại, chính chúng đã nhiều lần phải “xé rào”, “đổi mới”, cuối cùng bị “phản ứng ngược”, đang “hủ hóa”, biến thái, đứng ngay vào vị thế “kẻ thù giai cấp” mà ban đầu chúng chủ trương tiêu diệt. Chúng đang trở thành kẻ thù của chính mình. Đó là “vướng mắc” chết người, mà Cu Bí Trọng “trăn trở” cách chi, thật hay vờ, cũng không gỡ ra được.

Thế kỷ này là thế kỷ của tư bản trí thức – intellectual capital. Chủ nghĩa cộng sản coi trí thức là kẻ thù. Mao từng mắng “trí thức không bằng cục phân”. Lênin và Stalin tuy phải cho trí thức đứng thứ ba sau công-nông ở hàng chóp bu, nhưng buộc trí thức phải “đầu hàng giai cấp”, làm tay sai bên lề. Từ đầu thế kỷ 20, trong làn gió độc cộng sản phủ trùm thế giới có bao nhiêu đợt “thanh trừng” thì có bấy nhiêu lần trí thức bị “hy sinh”. Nhưng trí thức không ngừng phản kháng. Đợt đầu, rất sớm, biết bao nhiêu đại trí thức “lầm theo bảng đỏ”, đã mau chân “bỏ đảng”. Tiếp theo, bất cứ ở đâu, cộng sản “phất cờ dân tộc” cướp được quyền rồi, giở trò “đấu tranh giai cấp”, trương “bảng đỏ búa liềm”, lập tức có phong trào “bỏ đảng”. Trí thức “bỏ đảng” dưới nhiều hình thức, tuy hầu hết là “bị động” và “tiêu cực” nhưng cũng khiến chế độ bị khan hiếm trí thức, phải lên kế hoạch “trăm năm trồng người”, nỗ lực đào tạo lớp “trí thức XHCN”, nhưng lại chủ trương “chuyên bất như hồng”; trí thức vẫn bị lép vế. Vì nhu cầu hội nhập thị trường tư bản, cộng sản phải nhờ tư bản đào tạo cho một số trí thức “đủ dùng”. Thêm một lần, chủ trương này bị “phản ứng ngược” : loại trí thức này ra nước ngoải, “sáng mắt mở lòng” trong môi trường Tự Do Dân Chủ, hầu hết không muốn trở về với “cũi lồng cộng sản”. Có một số, vì lý do riêng tư phải về nước, trước sau gì cũng phản kháng và vào tù. Trí thức cùng với thành phần “lão thành cách mạng” ở VN hiện nay đang có hình thức đấu tranh “bất bạo động” kiểu mới : phá hoại ngầm. Hình thức này, Cu Bí Trọng cũng như “lá chắn” công an của y không biết đường nào mà đối phó. Nay bị vụ này, mai bị vụ khác, VGCS chỉ biết lên án “thế lực thù địch”, mà không thể nói đích xác đó là “thù địch” nào. Bốn bề thọ địch, chế độ VGCS đang đếm những ngày tàn của nó...

 Dưới đây, xin giới thiệu Bút Ký “Những kỷ niệm đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp” của cụ Trương Đăng Đệ, với lời bình giải của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::BẠCH HÓA CĂN CƯỚC “BÁN NƯỚC BẨM SINH”
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 14, April (2713 lần đọc)

BẠCH HÓA CĂN CƯỚC “BÁN NƯỚC BẨM SINH” – VGCS THÁCH ĐỐ QUỐC DÂN VÀ QUỐC TẾ

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 11-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            “...Xây dựng, chỉnh đốn đảng là công việc rất khó, rất phức tạp, vì nó liên quan đến xây dựng tổ chức, xây dựng con người, là công tác con người, dễ dàng đụng chạm đến danh dự, lợi ích, quan hệ của con người. Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng, và sự tồn vong của chế độ”. Đó là nguyên văn lời chóp bu Trọng đọc trong diễn văn khai mạc hội nghị trung ương 4 khóa XI đảng của y ngày 26-12-2011. Những lời VNExodus gạch dưới cho thấy : 3 lần y nói đến con người (đảng viên cộng sản, từ trên xuống dưới “hủ hóa”) khiến cho sinh mệnh Đảng (chữ Đ luôn luôn viết hoa) và sự tồn vong của chế độ (không chữ nào viết hoa) bị “liên quan”.

            Chỉ một câu nói, ta đủ thấy “tư duy sâu kín” của việt gian “cộng sản sống sót”.

            Chúng luôn viết hoa chữ Đ khi viết về đảng của chúng, coi đảng ấy là duy nhất, độc tôn. Đảng viên thay vì “trung với nước”, từ lâu đã được nhồi sọ câu “trung với đảng”. Không quên kèm theo hai chữ “tuyệt đối”. Chính cái đảng tính độc tôn ấy là căn nguyên của “ba căn bệnh trầm kha” về kinh tế mà Cu Bí Trọng từng “tự kiểm điểm” trước đây : 1/ Nhóm lợi ích; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả. Nhưng “căn nguyên của mọi căn nguyên” (cũng chính Cu Bí Trọng vạch ra) nằm trong bản thân con người cộng sản. Được đào tạo, nhồi sọ và nuôi béo với đủ thứ “đặc quyền đặc lợi” (chỉ cần đền đáp bằng cách cúc cung tuyệt đối trung thành với đảng), con người cộng sản không hủ hóa mới là chuyện lạ. Người cộng sản “dép râu nón cối”, dốc lòng theo “lý tưởng” (được nhồi nhét), cong lưng “vì tập thể, hy sinh cá nhân”, đến khi “cách mạng thành công”, được “bồi dưỡng” theo chế độ “bao cấp”, “tem phiếu”, và “nhà-nước quản lý đến từng cục phân của người ta”, mới vỡ lẽ nhìn ra bộ mặt thật của “thiên đường ảo” cộng sản, len lén “đi tìm cái tôi đã mất” thì đã muộn. Ngồi trên quyền bính rồi, bọn chóp bu cộng sản, từ chủ thuộc địa đến tay sai chư hầu, đâu đâu cũng cai trị theo quả đầu chế – oligarchy, biến dân bị trị thành một bầy nô lệ có tên là “nhân dân”, cấp cho thẻ “chứng minh nhân dân”. mỗi nhà được gọi là một “hộ”, người trong nhà đếm theo miệng ăn, là “khẩu”, theo chế độ “hộ khẩu”. Cộng sản dùng miếng ăn để nô lệ hóa dân bị trị. Chế độ ấy, có nơi gọi là Soviet, có chỗ gọi là Ủy Ban Nhân Dân. Nó sống trong bưng bít. Khởi đi với lý tưởng “xóa bỏ cảnh người bóc lột người”, nó thành tựu với xã hội “nhà-nước chuyên chính bóc lột ‘nhân dân’ lao động”. Nó dùng phương pháp “điều kiện hóa tâm lý” – áp dụng kết quả thực nghiệm “tâm lý chó” của Pavlov, tạo “tâm lý người”, phản ứng có điều kiện theo lệnh chủ – “trồng người” ra một đội ngũ cán bộ, đảng viên “tuyệt đối trung thảnh” với chủ, có trình độ “giác ngộ cách mạng” cao thấp tùy theo mức bổ béo của những cục “phó mát đặc quyền đặc lợi” mà chủ ban phát, hoặc “tự bồi dưỡng” nhờ luồn lách “ô dù”. Rủi “có vấn đề đột xuất linh tinh”, nhẹ thì “phê, tự phê”, nặng hơn, “kiểm điểm” hay “cảnh cáo”. Phản, hãy trông gương Trostky, Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu, Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Bình, Hoàng Minh Thảo ... Làn gió độc cộng sản phủ chụp hành tinh này gần một thế kỷ vừa qua, với tham vọng áp đặt một hệ giá trị vật chất nhất nguyên duy lý, thất bại và tàn lụi, đế lại “tàn dư văn hóa” đậm đà 3 nét khó mà lẫn lộn : lừa mị, tham nhũng, khủng bố. Phát biểu “chỉnh đảng” ngày 26-12-2011 của Cu Bí Trọng, chỉ một câu mà ba lần nói tới con người. Vô tình hay hữu ý, y đã đặt vấn đề vào phạm trù văn hóa. Ở Việt Nam, gió độc văn hóa cộng sản có ít nhất là 82 năm gây ra 3 cuộc chiến tranh có nổ súng, triền miên 2/3 thế kỷ “tắm máu mà không thấy máu” với biết bao nhiêu đợt “đổi đời”, đấu tranh giai cấp “trời long đất lở”, kéo theo hai cuộc Exodus VN, thảm khốc gấp bội Exodus Do Thái. Tàn tích “văn hóa cộng sản”, với “tồn tại lịch sử” khốc hại như thế, thử hỏi Cu Bí Trọng cần bao nhiêu năm để “chỉnh” ? Những biện pháp y đưa ra đã bị cả làng diễu cợt, ví von như “xức dầu cù là, chữa bệnh ung thư”. Giả tỉ như y “chỉnh” được theo cung cách y đưa ra, thì đảng của y thành cái gì ? Thành một lũ “chó của Pavlov” hay sao ?

            Từ Lenin qua Tiểu Bình, chủ nghĩa tư bản thị trường – market socialism – thế tất đi vào “ngõ cụt” (theo Janos Kornai). Cộng sản chui vào kinh tế thị trường, không khác gì khỉ đột đụng phải ổ ong vò vẽ. Chủ nghĩa tập thể cộng sản đụng phải chủ nghĩa cá nhân của thị trường, cả lũ bị “hủ hóa”, ở đó oán trách “thế lực thù địch”. Thị trường là nơi “tự do cạnh tranh”, lấy tăng tiến sở hữu tư – private ownership – làm động lực phát triển “lợi ích cá nhân”. Thị trường tự do nào cũng có “cá lớn và cá bé”. Nếu để tự do phóng túng, “cá lớn” nào cũng tìm cách “nuốt cá bé”, cho nên đàn “cá bé” có “lợi ích nhóm” – group interest – tương đồng phải quần tụ thành “nhóm lợi ích” – interest group – nương nhau mà cạnh tranh với các nhóm lợi ích khác. Thị trường muốn ổn định, không cho phép “cạnh tranh bất chính”, nhất là phải có biện pháp ngăn ngừa nạn “cá lớn nuốt cá bé”. Thị trường nào cũng thế, “cá lớn” thường là các xí nghiệp quốc doanh do nhà-nước làm chủ. Nước tư bản nào cũng có chế độ pháp trị – rule of law – coi, lớn bé gì, “cá” trên thị trường cũng là bình đẳng. Cạnh tranh bất chính, thao túng thị trường, có luật pháp “xử lý”. Nhà-nước đầu tư vào thị trường cũng chí là một “cá”, bình đẳng trước pháp luật như các “cá” khác. Hơn thế, các nước tự do luôn có xu hướng chống lại việc nhà-nước nhúng tay vào thị trường. Đi trước bọn “cộng sản cuối mùa” cả mấy trăm năm vào kinh tế thị trường, nước tư bản nào cũng biết quốc doanh luôn luôn “đầu tư thiếu hiệu quả”, vì “chủ đầu tư” không có động lực “lợi ích cá nhân” thúc đẩy nỗ lực cạnh tranh. Nước tư bản nào cũng có xu hướng “đố kỵ” quốc doanh. Ngược lại, bọn cộng sản cuối mùa ở VN chủ trương “quốc doanh là chủ đạo”, coi quốc doanh là nơi “ban phát đặc quyền đặc lợi”, mua chuộc sự trung thành của bọn “chó Pavlov”. Với nghị định 91, năm 2006, chúng cho thành lập thí điểm 12 tập đoàn kinh tế nhà-nước. Các tập đoàn này nắm hầu hết các ngành chủ chốt kinh tế tài chính VN, từ dầu khí, đóng tàu, xây dựng, đến viễn thông, điện lực, khai khoáng, dệt may và tài chính (ngân hàng), bảo hiểm. Mỗi ngành là một “nhóm lợi ích”, chẳng những ăn hoang phá hại, đổ nợ, phá sản, mà còn tranh quyền tranh ăn, chống phá nhau kịch liệt, đưa toàn bộ kinh tế “vĩ mô” đến nguy cơ “sập tiệm”. Trong nỗ lực “tái cơ cấu” kinh tế, sau khi “chẩn mạch” ra ba “căn bệnh trầm kha” (đã nói ở trên), đợt thanh tra mới đây công bố một số thông tin “khiến nhiều người không khỏi giật mình” (RFA 9-4-2012). Vinashin gây xôn xao bấy lâu, so với các tập đoàn đang bị “khui”, chỉ là “chuyện nhỏ”. Điển hình trong nạn “tranh ăn khui nhau” là vụ “nhóm lợi ích” 7 nhà tư doanh dược phẩm đứng đơn “khui” những sai phạm của Bộ Y Tế, bị bộ này “khui ngược lại” 2 trong 7 tư doanh đó phạm đủ thứ tội, dọa sẽ “khui” tiếp đến các “cá bé” khác. Vụ này đang có xu hướng “lây lan” sang tập đoàn Y Dược Phẩm Bộ Quốc Phòng.

            Như đã phân tích trước đây, quốc doanh bê bối và các nhóm lợi ích tranh ăn là 2 căn bệnh “trầm kha” nảy sinh từ căn bệnh trầm kha thứ nhất : tư duy nhiệm kỳ. Bệnh này là gì ? Do đâu mà có ? Nó là nhận thức rất minh bạch của bọn chóp bu VGCS về giới hạn thời gian bám quyền của chúng, nảy sinh từ khi Liên Xô sụp đổ, khiến chúng lâm cảnh “chó mất chủ”, bơ vơ đi tìm chủ mới. Năm 1990-91, chủ cũ của chúng là LX đã “diễn biến hòa bình” thành Liên Bang Nga, chỉ còn 2 siêu cường xứng đáng để chúng thần phục là Mỹ và Tàu Cộng (TC). Cả hai đều “có nợ máu” với chúng. Riêng với TC, chúng còn mắc tội “phản chủ” cả trong thực tế lẫn trên giấy trắng mực đen. Ngoài câu ghi trong hiến pháp 1980, coi “Trung quốc là kẻ thù lâu đời và nguy hiểm nhất”, sau khi bị TC “giáo trừng” năm 1979, chúng ra Sách Trắng kể lể đủ thứ “tội ác” của TC đối với chúng. Chẳng hạn, năm 1954, ỷ vào “công ơn” giúp chúng thắng Pháp, TC đã ép chúng ký chia đôi đất nước “phù hợp với lập trường của Pháp”. Về phía Mỹ, chúng cho rằng “Thời kỳ 1969-1973 (TC) đã đàm phán với Mỹ trên lưng nhân dân VN”. Lại nữa, theo chúng, TC còn “kiềm chế cuộc chiến đấu của nhân dân VN chống Mỹ-Thiệu phá hoại hiệp định Paris”. Suốt quyển Sách Trắng nói trên, chúng lên án “sự phát triển lô-gích của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của những người lãnh đạo Trung Quốc trong 30 năm qua với những lời lẽ hằn học, cay độc, tưởng như không cách chi “chuộc lại” được. Thế mà chúng đã chuộc lại được tội “phản chủ Tàu” với cái giá bán nước để còn đảng còn mình”, lấp liếm với lập luận rằng “cho dù bành trướng thế nào, Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”. Cùng đường tính quẩn, chúng thừa biết thân phận “ký sinh” của chúng rất bấp bênh. Cái gọi là “tư duy nhiệm kỳ” từ đó nảy sinh : ngày nào còn “cố bám” được, chúng “tranh thủ” tối đa, chia nhau “đặc quyền đặc lợi”, sao cho “ân oán phân minh, nghĩa tình trọn vẹn”. Cứ “có lần có lượt”, tên nào “no đủ” rồi thì “mãn nhiệm kỳ”, lui xuống, đến “nhiệm kỳ” từ dưới “đôn lên” hay từ ngoài “bổ sung” vào. Trong nhiệm kỳ, tên nào cũng “vội vã vơ vét”. Đời cha sắp hết nhiệm kỳ, luôn “cơ chế” cho đời con “hy sinh vì cách mạng”. Cha truyền con nối, “hương hỏa” của chúng vẫn là ngọn cờ “búa liềm”, cho dù công nghiệp đã “kỹ thuật số hóa”, nông nghiệp đã “hiện đại hóa”, vốn đầu tư nặng ký nhất đã là “tư bản trí tuệ” – intellectual capital. Chúng không đui mù đến nỗi không thấy chủ nghĩa cộng sản đã đi vào thùng rác, thế giới không còn “chia làm hai phe”, xã hội không còn nhu cầu “đấu tranh giai cấp”, loài người đang thể hiện ước vọng “đại đồng” qua xu thế toàn cầu hóa, tôn trọng “tiểu dị” nhưng phải sống “liên thuộc” – interdependent – với nhau về lương thự̣c, nguyên nhiên liệu, năng lượng và sinh thái. Cách mạng tin học, với công nghệ thông tin, đã chọc thủng mọi bưng bít, khiến cho bộ máy tuyên truyền một chiều của cộng sản trở thành vô dụng vì lỗi thời – obsolite. Cái gọi là “thời kỳ quá độ” VGCS vin vào đó để cố bám quyền bính chuyên chế, núp sau “kiếm và lá chắn” của công an, ngày càng chứng tỏ tính bấp bênh của nó trước bão tố của Lòng Dân. Chỗ dựa duy nhất của VGCS hôm nay là Tàu Cộng  lại đang chao đảo vì quy luật khách quan mâu thuẫn loại trừ nhau giữa hạ tầng cơ sở kinh tế thị trưởng và thượng tầng kiến trúc chính trị cộng sản, dù đã “nói tránh” đi thành “chủ nghĩa xã hội với đặc thù Trung Quốc”.

            Cu Bí Trọng mới vừa sang gặp Cu Ba Fidel, ca tụng “Cu Ba vẫn hiên ngang đứng vững”, tiện thể nhắc đến một loạt các nước “anh em” trong “phe ta”, nào là Venezuela, Bolivia, nào là Ecuador và “phong trào cánh tả Mỹ Latin”. Không thấy nhắc đến Gaddafi, có lẽ vì “người anh em” này đã “chết vinh hơn sống nhục” sau khi được dân chúng móc lên từ ống cống. Cũng không thấy nói gì đến TC “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân”, mà chỉ nói đến “các nước xã hội chủ nghĩa khác ở Châu Á”, có lẽ sợ “phạm húy”. Bạch hóa căn cước như thế để làm gì ? Thách đố quốc tế và quốc dân VN, hay chẳng qua Cu Bí Trọng chỉ “tự lừa dối” như đứa trẻ sợ ma đi qua nghĩa địa ?

            Sau đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::CHỦ HAY KHÁCH QUAN ? TẢ HAY HỮU
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 07, April (3827 lần đọc)

CHỦ HAY KHÁCH QUAN ? TẢ HAY HỮU KHUYNH ? “CHỈNH ĐẢNG” E ĐÃ MUỘN

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 4-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Chưa bao giờ người ta thấy VGCS lo âu cho “sinh mệnh đảng” và “sự tồn vong của chế độ” như mấy tháng vừa qua. Tuy nhiên, cách “tự chẩn bệnh” của chúng mỗi lúc một khác. Thọat đầu, kinh tế tụt hậu, tài chính khủng hoảng, chúng đổ thừa cho tình hình “khách quan” toàn cầu. Xã hội xáo trộn, dân oan, giáo oan, lao động oan đình công, biểu tình, chúng bảo đấy là do bị “kích động” bởi các “thế lực thù địch nước ngoài” (khách quan). Trung Đông, Bắc Phi, Lòng Dân chống Bạo Quyền, chúng đem sự sụp đổ Liên Xô ra “rút kinh nghiệm”, cho rằng “cách mạng xã hội chủ nghĩa” của chúng bị “tổn thất” là vì Gorbachev mắc mưu “diễn biễ́n hòa bình” của Mỹ (khách quan). Đến hôm nay, nói gì thì nói, chúng vẫn coi “diễn biến hòa bình” là kẻ thù, phải “chống đến cùng”. Suốt từ 2009, Biển Đông nổi sóng, bạch hóa tội chúng “bán nước từ khuya” cho Tàu. Hết đường chối cãi (chủ hay khách quan ?), chúng đổ vấy cho “tồn tại lịch sử”. Hiện chúng đang cai trị với cỗ máy được thiết kế từ đầu thế kỷ trước, khi đảng chúng được Đế Quốc Đỏ khai sinh, dùng làm công cụ “cướp quyền”, tranh giành thuộc địa với Đế Quốc Trắng. Cỗ máy ấy được việc trong đấu tranh bạo lực, cướp quyền, nhưng bị “phản tác dụng” khi cầm quyền, nhất là cầm quyền để cụ thể hóa cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa” chúng hứa hẹn lúc chưa cướp được quyền. Lenin chết trước khi thấy cái gọi là “vô sản chuyên chính” gieo tai họa cho nước Nga và thế giới đến mức nào. Stalin chết khi Đế Quốc Đỏ vừa lên hết “đỉnh cao” của nó, với cái giá hàng trăm triệu mạng người, qua chuỗi dài Goulags, một Chiến Tranh Nóng và một Chiến Tranh Lạnh toàn cầu. Đấu tranh giai cấp, rồi “cách mạng văn hóa”, “thảm sát Thiên An Môn”... ở cái nước được VGCS ca tụng “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân...”, đã diễn ra như thế nào, loài người còn chưa quên. Riêng VGCS, từ khi chúng có mặt, đã xô đẩy nước VN vào ba cuộc Chiến Tranh Đông Dương (1945-54; 1959-75; 1978-90) với cái giá vài triệu mạng người trong chiến tranh, vài triệu nữa trong “đấu tranh giai cấp”, Exodus VN/I (1954), Exodus VN/II (1979). Đấy là cái mà chúng gọi là “tồn tại lịch sử”.

            Từ bẩm sinh, đảng cộng sản vn thường xuyên “ngoặt” rồi “ngoẹo” giữa hai thái cực, khi thì “tả khuynh”, lúc lại “hữu khuynh”. Vừa mới ra đời đầu năm 1930, VGCS tổ chức ngay một cuộc nổi loạn, “cướp của giết người” ở hai tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, với khẩu hiệu “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”, sặc mùi “đấu tranh giai cấp”, với trí thức đứng trên cả phú nông, địa chủ, cường hào trong thành phần bị “qui” là “đối tượng”, phải “đào”, phải “trốc”. Cuộc nổi loạn này thất bại và bị “kiểm điểm” là tả khuynh. Chẳng qua bọn VGCS lúc đó “chưa thuộc bài”, chưa học đến các “bổ sung hiện đại” : từ Lenin đến Stalin, trí thức đã được đưa vào đứng sau công-nông (búa-liềm), vào hàng “lãnh đạo cách mạng vô sản”, gọi là công-nông-trí. Năm 2011, với đại hội XI, “đảng ta” chẳng biết “tả” hay “hữu khuynh”, nhưng một trí thức ngoài đảng, ông Hà Sĩ Phu, có bài “vịnh” như sau :

TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO

Bốn anh Trí Phú Địa Hào

Chỉ riêng anh Trí lao đao đến giờ

Đảng ta thương Trí ngu ngơ

Cho CÔNG – NÔNG - TRÍ chung cờ liên minh

Trông lên LIỀM BÚA hai hình

Trí ta vẫn chẳng thấy mình ở đâu

Quay sang tìm Phú, Địa, Hào

Thấy ba bụng phệ… đã vào… Đảng ta!

            Khi “đảng ta” cho phép đảng viên kinh doanh tư, kết nạp doanh nhân vào đảng, dĩ nhiên “ba thằng bụng phệ” dẫy đầy, Tư Sang gọi là “một bầy sâu” làm “rầu” cả nước. Tình trạng này là “tả” hay “hữu” khuynh ? Lỗi tại chúng nó vào đảng rồi “hủ hóa”, hay đảng chính là thủ phạm đã rước bọn “mất phẩm chất” ấy vào? Tình trạng này, anh “ba phải” Trọng Lú mô tả là “vừa tả vừa hữu khuynh”. Địa chủ, cường hào nắm cơ sở đảng, phục hồi “căn cước” năm xưa bị đảng “trốc” mất, “tô son” lại vị thế cũ, gọi là “cường hào ác bá Đỏ”, chuyên nghề “giải phóng” tư hữu của Dân Oan, biến thành “quỹ” nọ “quỹ” kia của đảng. Năm 2012, đảng cộng sản vn ăn mừng tuổi thọ 82. Suốt dòng sinh mệnh của nó, VGCS nay “ngoặt” mai “ngoẹo” giữa hai thái cực “tả” và “hữu” khuynh. Tại sao ? Ấy là vì “chủ trương chiến lược” có tên là “giương cao hai ngọn cờ” : một là cờ “đấu tranh giai cấp”; hai là cờ “tư sản dân tộc”.

            Từ bẩm sinh, nhận nhiệm vụ “giải phóng” từ Bộ Thuộc Địa của đế quốc Liên Xô, có tên là Quốc Tế 3 Cộng Sản – The 3rd Komintern – cộng sản Đông Dương phải “đội lốt dân tộc” bản xứ, nhân danh “quần chúng” bị trị, nổi loạn cướp quyền từ tay đế quốc Pháp, “tái nô dịch chủ” thành thuộc địa của LX. Ra quân lần đầu với “căn cước cộng sản”, cuộc nổi loạn có tên là Xô Viết Nghệ Tĩnh, “tả khuynh” và thất bại, đưa đến nhu cầu xài “căn cước giả” với “hai ngọn cờ”, như đã nói ở trên. Năm 1943, LX bị Đức Quốc Xã đánh chiếm, sắp bị tiêu diệt, phải “hữu khuynh”, thuận theo điều kiện của thế giới tư bản, giải tán Quốc Tế 3, để được tư bản đem quân đánh Đức, cứu cho “sống sót”. Lâm cảnh “chó lạc chủ”, VGCS phải có “bước ngoặt hữu khuynh”, đầu hàng Quốc Dân Đảng Tàu, được tung về Việt Nam làm biệt kích quấy nhiễu sau lưng quân Nhật, rồi được chuyển sang làm gián điệp cho tình báo OSS Mỹ với “căn cước Việt Minh”, cho đến khi  Nhật đầu hàng năm 1945. Theo chân toán tình báo OSS Mỹ từ Việt Bắc về Hà Nội, Việt Minh “cướp thời cơ”, trám vào khoảng trống quyền bính – power vacuum – nhân danh Đồng Minh “thắng trận”, ra Tuyên Ngôn Độc Lập, “sao chép” vụng về tuyên ngôn của Mỹ. Tuy cùng “hữu khuynh” bịp Mỹ như nhau, nhưng Liên Xô không công nhận cái “độc lập một mình” của Việt Minh, khiến cho tính chính đáng – legitimacy – của nó đâm ra què quặt. Thêm một lần phải có “bước ngoẹo hữu khuynh”, tháng 11 năm 1945 Đảng Cộng Sản Đông Dương giải tán. Thông cáo giải tán đảng ngày 11-11-1945 – đúng 72 ngày sau Tuyên Ngôn Độc Lập – viết : “... sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc”. Có lẽ cảm thấy “hữu khuynh” như trên chưa đủ thuyết phục, đoạn cuối của thông cáo này viết thêm : “... Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương”. Tinh thần của thông cáo này cho thấy : 1/ Quyền lợi dân tộc xung khắc với đấu tranh giai cấp; 2/ Cộng sản không được phép cùng một lúc “giương cao hai ngọn cờ” xung khắc nhau, nếu muốn được cho đứng chung trong hàng ngũ “đoàn kết dân tộc”; 3/ Cộng sản “bịp vụng về”, dùng căn cước “giả tôn giáo”, nên không bịp được ai. Tóm lại, cộng sản chỉ “hữu khuynh” – dùng ngọn cờ “tư sản dân tộc” – khi yếu thế; hơi mạnh lên, có súng, có quyền, lập tức chúng “ngoặt” sang “đấu tranh giai cấp”.

            Năm 1950, trong thế yếu, VGCS theo chân Tàu sang Liên Xô cầu viện, được Stalin giao chúng cho Tàu Cộng “phụ trách”. Rước được “voi Tàu” vào “dày mả tổ”, lập tức chúng “phóng tay phát động quần chúng” đấu tranh giai cấp theo mẫu mực “đấu tố” của Tàu, tạo nên cuộc “đổi đời” được mô tả là “long trời lở đất”, giết hại mấy chục vạn người, hầu hết bị “qui oan” cho đủ “chỉ tiêu”, theo lệnh Tàu. Oán hận ngất trời, mãi sau khi được Tàu “thắng giùm” cho trận Điện Biên, “giải phóng” được có nửa nước, chúng mới “tự phê” là “tả khuynh”, nhận lỗi, mở chiến dịch “sửa sai”, giết oan thêm vài vạn người nữa. Sau đó, cường quyền “vô sản chuyên chính” hiện nguyên hình, với “bao cấp”,”tem phiếu”, nhà-nước “quản lý đến cả cục phân của nhân dân”, đưa chế độ XHCN đến nguy cơ “Xuống Hố Cả Nút”. Lại phải “ngoẹo” sang “hữu khuynh” với Kim Ngọc và chế độ “khoán 10”, giúp xã hội nhẹ thở đôi chút; nhưng vừa “trúng thầu” nhiệm vụ “giải phóng Miền Nam”, lập tức “chuyên chính tả khuynh” lên ngôi, hai nửa nước, mỗi nửa một “ngọn cờ”. Miền Bắc “đỏ hoàn toàn”; Miền Nam “nửa đỏ nửa xanh”; cả hai đều chung một ngôi sao. Chiếm trọn xong Miền Nam, nửa “cờ xanh” biến mất, cái gì ở phía “hữu” cũng thành đối tượng phải “nuốt”. Một lần nữa, chế độ XHCN có cơ “Xuống Hố Cả Nút”, buộc Miền Nam phải “xé rào”, như ta đã thấy. Cứ thế, “ngoặt” qua “ngoẹo” lại, rồi khi phải “phất” một lúc “hai ngọn cờ”, không còn phân biệt được đâu là “tả”, đâu là “hữu” nữa. Trong lo âu “chỉnh đảng” hiện nay, Trọng Lú đã thú nhận đảng của y mắc bệnh “vừa tả khuynh vừa hữu khuynh”. Đó chính là “mâu thuẫn chết người” của chế độ. Nói khác đi, không thể đi vào “kinh tế thị trường” (hữu) mà có đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” (tả). Tư duy “đột phá” của VGCS hôm nay đánh giá sự sụp đổ LX, không còn đổ thừa cho “khách quan” nữa, mà viện dẫn báo Mỹ, rằng “...sự sụp đổ của LX không hẳn vì lý do kinh tế, quân sự, chính trị, hay sức ép từ bên ngoài, mà có nguyên nhân sâu xa từ sự suy thoái đạo đức và dối trá.” Một tờ báo đảng dẫn lời cựu thủ tướng LX thời Gorbachev : “... chúng ta đánh cắp của chính chúng ta, nhận và đưa hối lộ, nói dối trong các báo cáo, trên báo chí, từ những bục giảng, đắm mình trong những lời dối trá của chúng ta, đeo huy chương cho nhau ... từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên”. Cũng báo này dẫn lời Trọng Lú tương tự như trên, cho rằng đảng cộng sản LX “đông 21 triệu đảng viên nhưng không mạnh, mất sức chiến đấu nên khi tình hình xấu xảy ra, đã tan rã” (http://vanhoanghean.com.vn). Thực tế cho thấy, đảng csvn hôm nay còn mục ruỗng gấp trăm lần đảng CSLX khi sụp đổ, Gorbachev “chỉnh đảng” không kịp. VGCS đã thấy được rằng việc “chỉnh đảng” hiện nay là “chỉnh con người”, thuộc phạm trù văn hóa.  Nói đến “văn hóa đảng” VGCS là nói đến 3 đặc trưng của nó : lừa mị, tham nhũng, khủng bố. Vừa “tự phê” về các căn bệnh ấy xong, Trọng Lú đi “sinh hoạt” ngay với đảng ủy Công An, xưng tụng bọn này là “thanh kiếm và lá chắn bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ”, gây phẫn nộ khắp nước. Trọng Lú muốn tăng cường “khủng bố” để chữa trị “lừa mị” và “tham nhũng” ? Trọng Lú “lú” đến thế, thì “chỉnh đảng” của y chỉ là trò hề “diễu dở”. Bệnh văn hóa phải chữa bằng văn hóa, không chữa bằng vũ khí. Chữa bệnh văn hóa cho Con Người không phải chuyện đầu hôm sớm mai. “Văn hóa đảng” đặc thù VGCS có 82 năm để hình thành. Nó cần một thời gian tương đương để chữa trị. Chóp bu VGCS tiếp tục “đeo huy chương” cho nhau. Bọn “dưới” không ngừng hà hiếp dân và “vội vã vơ vét”. Mọi “chỉnh” e rằng đều đã muộn.

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::CHỈNH ĐẢNG KHÔNG XÓA ĐƯỢC TỘI BÁN NƯỚC
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 03, April (4964 lần đọc)

CHỈNH ĐẢNG KHÔNG XÓA ĐƯỢC TỘI BÁN NƯỚC – VGCS CÒN CƠ HỘI CHUỘC TỘI ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Nhân đọc truyện ngắn “Sám Hối” của Thái Bá Tân

Trích Diễn Đàn Paltalk Vietnam Exodus ngày 1-4-2012

 

            Mấy tháng nay, chúng ta nghe rác cả tai về chuyện đảng cộng sản chỉnh đốn nội bộ, nói ra là “không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ”.(Vietnamnet.vn – 26-12-2011). Đó là câu một chóp bu VGCS – “tổng bí” Trọng – “tự kiểm điểm”, thoạt nghe có vẻ thành khẩn, xét kỹ thì rỗng tuếch, nếu đặt nó vào toàn cảnh những gì đảng VGCS nói và làm, trước và sau câu nói trên.

            Trước đó, tên chóp bu này đã đòi hỏi “đột phá lý luận”, để “tạo tiền đề” cho nhu cầu phát triển. Trước nữa, đảng của y ký quyết định số 35-QĐ-TW ngày 8-9-2011, thành lập Hội Đồng Lý Luận Trung Ương, gồm 39 “con vẹt”, được giới thiệu là “đội ngũ trí thức khoa học”, coi như “đỉnh cao trí tuệ của đảng ta”, có nhiệm vụ đáp ứng đòi hỏi kể trên. Đồng thời, hết chóp bu này đến chóp bu khác, thay phiên nhau, kẻ thì bảo “cải tổ cơ cấu”, người lại nói “cải tổ cấu trúc”, mà không ai cho biết hai thứ ấy là một hay là hai. Rồi Hội Nghị Trung Ương 4 khóa XI, tràng giang đại hải ngôn từ nhàm chán, kèm theo 19 điều cấm đảng viên không được làm; nếu làm thì bị “phê bình kiểm thảo”, theo lối “tự giác là chính, kỷ luật là phụ” v.v... Cái gì thúc bách cho VGCS phải dềnh dang và ồn ào như thế, chưa cần biết. Chỉ thấy rất rõ, rằng những đối sách chúng quảng bá ra, chẳng qua là “không thể không làm”; nói trắng ra là miễn cưỡng. Vì sao miễn cưỡng ? Liên quan đến sinh mệnh đảng và sự tồn vong của chế độ, mà miễn cưỡng được sao ?

            Những “thông điệp thăm dò” và những “chuẩn bị tâm lý” như trên, phần lớn tung ra trước khi Bom Tiên Lãng nổ vả Tiếng Hát Việt Khang lan truyền trên mạng, nên nguyên do chúng được đưa ra, chắc chắn nằm trong lòng chế độ; các “sự cố” Đoàn Văn Vươn, Việt Khang, chỉ là báo hiệu làn sóng “tức nước vỡ bờ”. Vậy cái gì đe dọa sinh mệnh đảng và sự tồn vong của chế độ ? Có người cho là chế độ bị mất lòng tin của dân. Thật ra, từ khi cộng sản “cướp” được quyền ở VN, chúng nỗ lực tuyên truyền, mong chiếm được lòng tin ấy, nhưng chưa bao giờ chúng thành công trọn vẹn. Chẳng qua, vì nhu cầu giành độc lập, dân phải nhận cho chúng “cầm cờ”, chung lưng đánh Pháp, và đã bị phản bội. Ngược lại, cộng sản  không bao giờ “tin dân”, cho nên cứ phải bưng bít thông tin, đàn áp thẳng tay, bầu cử gian lận để “nắm” độc quyền mọi mặt, bằng mọi giá. Ngày nay, người ta còn bảo : chính nội bộ đảng, trên dưới mất lòng tin nhau; thậm chí, trong “tư duy nhiệm kỳ”, thành phần “cờ đỏ ra rìa” và thành phần “cờ đỏ đương nhiệm” không ngần ngại mắng chửi nhau sát sạt. Nhiều mặt “mất lòng tin”  quyện vào nhau, thành khủng hoảng lòng tin của toàn bộ xã hội. Nếu đúng thế, xã hội xã hội chủ nghĩa VGCS quả nhiên đã bị “khủng hoảng giá trị” (KHGT) đến độ “đe dọa sinh mệnh” đảng cộng sản và “sự tồn vong của chế đ̀ộ”; bản “tự kiểm điểm” của chúng tương đối “thành khẩn”, tuy cách “xử lý” còn đầy e dè miễn cưỡng.

            Ngày 3-2 vừa qua, đảng VGCS kỷ niệm 82 năm tuổi thọ. Suốt dòng sinh mệnh của nó, đảng này sống trong KHGT. Nó muốn tên nó là “Đảng Cộng Sản VN” nhưng “cha đẻ” của nó không cho nó cái “căn cước” ấy : nó phải mang tên “Đảng Cộng Sản Đông Dương” (tuy chỉ gồm toàn ngưởi VN), vì đế quốc Liên Xô muốn nó phải là “công cụ” tranh giành thuộc địa với Pháp ở Đông Dương. Với căn cước cộng sản, nó phải làm “đấu tranh giai cấp”. Ngay sau khi ra đời năm 1930, nó phát động “cách mạng” (CM) ở Nghệ An, Hà Tĩnh. Cướp quyền rồi, nó tổ chức cai trị theo mô hình Soviet của Liên Bang Xô Viết (LX), đặt tên là Xô Viết Nghệ Tĩnh, chủ trương giết chóc với khẩu hiệu “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”. Cuộc đánh cướp này thất bại. VGCS “tự kiểm điểm” là “tả khuynh”, vì hệ giá trị xã hội VN không chấp nhận “căm thù giai cấp”, nhất là chống lại việc “qui” trí thức đứng đầu các “giai cấp” phải “đào” và “trốc”, trên cả phú nông, địa chủ, cường hào. Đã rõ ràng, hệ giá trị cộng sản vào VN, bị chống đối và không thể thành hình. Hai mươi năm sau, thất bại ấy tái diễn, khi VGCS bị Pháp đánh dồn lên Việt Bắc, năm 1950, phải chạy về “cội nguồn cộng sản”, tìm đường sống còn. Hồ theo chân Mao sang Mút-cu-va cầu cứu Stalin; VGCS được Stalin giao cho Mao “phụ trách”, với điều kiện phải “đấu tranh giai cấp” cho đúng “lý tưởng cộng sản”. Lý tưởng ấy hoàn toàn mâu thuẫn với “chủ nghĩa yêu nước” – patriotism. Đem hai thứ đó ghép vào khẩu hiệu “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” (cộng sản), đương nhiên đào sâu KHGT, xô VGCS vào thế đối nghịch với truyền thống dân tộc. Đấu tranh giai cấp (dưới chiêu bài “cải cách ruộng đất”) ở Bắc VN, vùng cộng sản chiếm đóng, từ 1951 đến 1956, giết hại gần ba mươi vạn người (theo thống kê “sửa sai” của chính VGCS) trong khi cần “đoàn kết toàn dân” để “giải phóng dân tộc”, là bằng chứng tội ác không thể chối cãi của VGCS. Dù chúng đã công khai “nhận lỗi, xin lỗi, và sửa sai”, nhưng vết nhơ lịch sử còn đó. Đã thế, sau đó chúng tiếp tục “giương cao hai ngọn cờ”, lúc yếu thì núp vào ngọn cờ dân tộc, nhưng khi vừa mạnh lên, chúng lập tức quay lại “đấu tranh giai cấp”. Với “quán tính duy lý một chiều” như thế, VGCS cùng với xã hội dưới quyền thống trị của chúng, không bao giờ ra khỏi KHGT để có thể tránh khỏi khủng hoảng mọi mặt. Chính vì KHGT, xã hội VN thường xuyên sống dưới chế độ “sớm đúng, chiều sai, mai lại đúng”. Suốt thế kỷ 20, VN trải qua ba cuộc chiến tranh Đông Dương (CTĐD), trả giá vài triệu mạng người, đến nay, hòa bình 1/3 thế kỷ rồi, vẫn chưa ngóc đầu lên được, vì cái hệ giá trị quái đản ấy. Lần thứ nhất CTĐD, VN trả giá chừng 1 triệu sinh mạng (vừa đấu tranh giai cấp vừa giải phóng nửa nước) để bành trướng “tổ quốc XHCN” đến vĩ tuyến 17, lập nên “chính quyền nhân dân” với chế độ “bao cấp”,”tem phiếu”, và 1 triệu người “bỏ phiếu bằng chân”, bỏ Miền Bắc, di cư vào Nam (Exodus VN I). CTĐD lần thứ hai, ác liệt hơn, mời gọi sự can dự cùng lúc 3 siêu cường Mỹ/TC/LX, VN trả giá thêm chừng 1 triệu sinh mạng nữa, tạo hệ lụy làm vỡ đôi đế quốc cộng sản, đồng thời tạo “tiền đề” dẫn đến CTĐD lần thứ ba ở Kampuchea và “nợ máu” giữa TC và VGCS ở Biển Đông và biên giới Việt/Tàu. Chế độ “tắm máu mà không thấy máu” VGCS lập nên sau “thắng đại” CTĐD lần thứ hai năm 1975, với “đánh tư sản mại bản”, “cải tạo công thương nghiệp XHCN”, “kinh tế mới”, đày khổ sai hàng triệu quân cán chính VNCH, khiến hàng triệu người nữa bỏ nước mà đi (Exodus VN II, vô số có đi mà không đến), là một cuộc “đổi đời” không tiền khoáng hậu, một khủng hoảng giá trị khủng khiếp hơn cả Exodus Do Thái mấy nghìn năm trước.

            Sự sụp đổ đế quốc LX đồng nghĩa với sự sụp đổ hệ giá trị cộng sản. Nhưng bọn “cộng sản sống sót mộng du” ở Hà Nội đến bây giờ vẫn còn tụng kinh Mác-xít, phất cờ búa liềm, hát Quốc Tế Ca,“lên đồng nhập cốt”, “tiến lên cách mạng thế giới”, chứng tỏ chúng không còn biết mình là ai. Chúng “khủng hoảng căn cước” quá nặng trong môi trường KHGT quá lâu do chính chúng tạo ra. Trong môi trường KHGT ấy, Tàu Cộng năm 1950 “vừa là đồng chí vừa là anh em”, nhưng năm 1978 bỗng “bước ngoặt”, trở thành “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất””. Thế rồi, khi LX “quá vãng”, chính mắt trông thấy, ở các nước Đông Âu, cựu thuộc địa LX, người ta “săn đuổi cộng sản như săn thú”, cả lũ VGCS kéo nhau “bước ngoẹo” sang Tàu “tìm nơi nương tựa”, thì cũng cái anh Tàu Cộng kia chễm chệ “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân”, nhận cho lũ “chó mất chủ” trở lại làm “láng giềng bốn tốt”, cổ đeo cái “cổ dề” – collier – có thẻ bài ghi “16 chữ vàng”; bốn chữ cuối cùng là “hợp tác toàn diện”, diễ̉n nôm là “bảo sao nghe vậy”. Từ đó, VGCS “theo voi Tàu hít bã mía Mỹ” để “được như ngày hôm nay” (Phùng Quang Thanh), ai dè quan hệ Mỹ/Tàu thay đổi, bã mía Mỹ cơ hồ bay khỏi tầm “hít”, trong khi “voi Tàu” dẫm đạp tứ tung, đồng thời mọi “tiêu cực” của chủ nghĩa xã hội thị trường – market socialism – mà Janos Kornai từng nhiều lần cảnh báo, tới tấp hiện lên, Ba Dũng “điều tiết vi mô/vĩ mô” cách chi cũng cứ “vênh”. Đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI bỏ chạy gần hết, chỉ còn anh Nhật. Xưởng lọc dầu Dung Quất bán cổ phần không ai mua. Hàng chục vạn xí nghiệp vừa và nhỏ phá sản. Ngân hàng bị “nợ xấu” làm cho khủng hoảng giây chuyền. Địa ốc, lớp lớp cao ốc chọc trời ế chươn, xây dang dở, chủ đầu tư quịt tiền bỏ chạy. Thị trường chứng khoán, sàn nọ sàn kia chao chao đảo đảo. Quốc doanh “đầu tư không hiệu quả”, đã có nhà-nước in tiền vô tội vạ bù lỗ. “Nhóm lợi ích” đứng đầu ba căn “bệnh trầm kha” mà Trọng Lú đã “thành khẩn báo cáo”. Nợ nước ngoài không trả được thì “quịt”... Kể ra không siết.

            Nhà-nước “chỉ đạo” giải quyết vụ Tiên Lãng : bên Thành Uỷ cũng như bên nổ bom, mỗi bên đều “đúng một tí, sai một tí”. Vài anh “tép riu” bị “hi sinh”, nhưng do “không có dấu hiệu tư lợi”, nên chỉ bị “kiểm điểm”, cho “thôi chức”, không bị trách nhiệm hình sự gì cả. Nhà Đoàn Văn Vươn bị phá, chưa nghe nói đền bù; lều tạm trú còn bị giật sập. Đem Vinashin ra xử để kéo dư luận sang phía khác; Phạm Thanh Bình bị 20 năm tù, nhưng quả quyết đã “làm đúng theo chỉ đạo”. Đoàn Văn Vươn cũng quả quyết cái gì cũng “vì đảng, vì nước”. Thành Ủy Hải Phòng cũng khăng khăng làm “đúng chính sách và chỉ đạo”. Vậy, ai đúng ai sai ? Khi không thể phân biệt “đen trắng, đúng sai, phải trái”, xã hội học bảo đó là lỗi của khủng hoảng giá trị. Cái gọi là “đội ngũ trí thức khoa học” của VGCS, bây giờ còn đang “đánh vật” với công tác “sửa Luật Đất Đai”, trong khi cấp huyện, cấp xã của chế độ không ngừng “cưỡng chế”, tiếp tục “giải phóng” nhà đất của Dân Oan, xung vào “quỹ đất” của “cường hào ác bá đỏ”, nhân danh “quyền sở hữu toàn dân”, mà Dân Oan gọi là “quyền sở hữu toàn quan”. Chế độ “quan cách mạng” đội trên đầu 14 tên chóp bu, được dân gọi là “vua tập thể”, Chế độ ấy đã “đổi trắng thay đen, lộn sòng giá trị”, thậm chí́ bôi cạo lịch sử cho khỏi “vênh” với những “vỏ bọc ngụy trang” nó cần dùng tùy theo tình hình trước mắt mà nó “nắm bắt” theo nhận thức “chủ quan duy ý chí” nhất thời của nó. Nó đã trở thành một thứ “quái vật” không cách chi “thuần hóa”, một loại “đĩ điếm” không còn đường nào “hoàn lương”, một bọn “cướp ngày” không còn nhân tính. Muốn “chỉnh đốn” bất cứ thứ gì, phải có ít nhất một “mẫu mực” làm chuẩn. Trong một hệ giá trị Tây không ra Tây, Ta không ra Ta, Mỹ không phải Mỹ, Tàu không dám nhận là Tàu, tư sản không phải tư sản, nhận là cộng sản nhưng cộng sản đã chết rồi, cứ bảo “chưa chết”...VGCS hô “chỉnh đảng”, thử hỏi : chỉnh được, đảng chúng thành cái gì ? Thành “quỷ nhập tràng”? Hay thành “chủng loại hiếm sống sót” – endangered species ? Với quá khứ đầy tội lỗi, VGCS không mong gì hơn “hạ cánh an toàn”. Muốn thế, trước hết phải nhận tội, như năm 1956 đã làm. Kế đó, tạ tội hay sám hối, không đủ. Tối thiểu phải chuộc tội bằng hành động cụ thể : góp sức dẹp bỏ chế độ VGCS.

            Sau đây là bài LS Đinh Thạch Bích bình giải Truyện Ngắn Sám Hối của Thái Bá Tân, tác phẩm đã gợi ý cho bài xã luận này ...  



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::KHI DÂN OAN THÍ MẠNG CHỐNG CƯỠNG CHẾ
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 31, March (5099 lần đọc)

KHI DÂN OAN THÍ MẠNG CHỐNG CƯỠNG CHẾ – CHẾ ĐỘ VIỆT GIAN CS ĐÃ “THẤY QUAN TÀI”

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 28-3-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Cuối tháng 2 đầu tháng 3-1986, qua Đại Hội 27 đảng cộng sản Liên Xô, trong bối cảnh lụn bại mọi mặt của đế quốc Liên Xô (LX), đòi hỏi chế độ phải “đổi mới toàn diện”, Tổng Bí Thư Gorbachev đưa chủ trương Glasnost & Perestroika lên hàng quốc sách. Cuối năm 1986 – từ 15 đến 18 tháng 12 – qua đại hội VI đảng cộng sản ở VN, “tổng bí” Văn Linh “nói theo” ông chủ LX, hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết. Chưa đầy 3 năm sau, LX “đổi mới” không kịp, đi vào quá trình “chết” từ năm 1989, nhưng mãi đến 1991 mới “chết thật”. Những “con vẹt” VGCS bàng hoàng trong cảnh “mất chủ”, phải trối chết đi tìm “lãnh đạo mới”. Bẩm sinh là “tôi tớ”, không thể một ngày không có chủ. “Đổi mới” chưa biết cách nào, nhưng trước mắt, VGCS phải lo “đổi chủ”. Mỹ và đồng minh coi như đã “thắng” Chiến Tranh Lạnh. Tàu Cộng, tuy chỉ là “đồng minh giai đoạn” của Mỹ, đã góp phần không nhỏ, giúp Mỹ “be bờ”, tạo điều kiện làm sụp đổ LX, thay vì “chết theo” LX (đúng “quy luật khách quan” của “cộng sản trái mùa”), đã được “làm ngơ” cho thảm sát, đàn  áp ở Thiên An Môn, và “sống sót”.

            Thời 1990-91, cả Mỹ lẫn Tàu Cộng đều “có nợ máu” với VGCS. Hơn thế, “nợ máu Tàu” lại còn mới ràng ràng, trong khi “nợ máu Mỹ”, dù sao cũng đã lùi vào quá khứ được 15 năm. VGCS từng “mắng” Tàu là “bá quyền bành trướng”, ghi vào hiến pháp, coi Tàu là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”. Giữa hai “thế lực nước ngoài” đáng mặt được VGCS chọn làm “ông chủ” lúc đó chỉ có Mỹ và Tàu Cộng (TC). VGCS đã chọn TC, vì Văn Linh cho rằng ... dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”.(Trần Quang Cơ – Hồi ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ”). Bọn chóp bu VGCS cần cái “vỏ bọc xã hội chủ nghĩa” để khuất lấp tội chúng “tiếp tục bán nước để còn đảng”. Năm lần bảy lượt, Tàu Cộng chỉ muốn chúng “chuyển sang hòa bình” (đầu hàng) như một nước với một nước. Năm lần bảy lượt, chúng xin TC xem chuyện chúng bán nước lần này như chuyện một đảng với một đảng, xóa bỏ oán thù với nhau. Dĩ nhiên là “đầu hàng vô điều kiện”. Tổng cộng, từ khi ra đời, VGCS đã bán nước đến 3 lần. Lần thứ nhất, khi LX và TC chưa bắn nhau, đế quốc cộng sản còn nguyên vẹn, LX là “chủ tối cao”, TC là “chủ trực tiếp lãnh đạo”, VGCS là “tay sai mũi nhọn”. Lần thứ hai, khi LX và TC bắn nhau năm 1968, rồi TC “theo Mỹ, phản LX” năm 1970, VGCS phản TC, tiếp tục “bán nước cho một mình LX”. Lần thứ ba, năm 1990-91, khi “ông chủ” LX chết đột ngột, VGCS “đổi chủ”, xin được TC coi là “một bộ phận” của cách mạng XHCN “do TC lãnh đạo”. Chúng tưởng đâu cái vỏ bọc “tổ quốc XHCN” có thể khuất lấp được tội bán nước, như thời 1950, khi đế quốc cộng sản chưa vỡ đôi, và LX chưa sụp đổ. Nhưng, năm 1950 không phải là năm 2009, khi thế giới vừa qua Đại Khủng Hoảng 2007-08, Tàu vội chấm dứt thời “nín thở qua sông”, bộc lộ dã tâm “bá quyền bành trướng”, khiến Mỹ và đồng minh phải xét lại cái gọi là Đồng Thuận Bắc Kinh (cho TC hưởng ưu đãi của kinh tế thị trường,  mà cứ “định hướng XHCN”).

            Mỹ/TC từ “đối tác chuyển sang đối đầu”, thì Biển Đông VN bắt đầu nổi sóng. Từ đó, vấn đề chủ quyền lãnh hải trở thành gai góc trong quan hệ “láng giềng 4 tốt” giữa VGCS và TC. Theo “nhận thức chung” giữa các nước “xã hội chủ nghĩa anh em”, bấy lâu từng “tụng niệm” câu “bên kia biên giới cũng là anh em”, nhất là câu “Biển Đông là của chung”, ai dè đâu có ngày “nhóm lợi ích dầu hỏa” PetroVN (VietSoPetro) la toáng lên là tàu Bình Minh 2 đang dò mỏ dầu, bị tàu TC cắt giây cáp. Tiếp theo, người phát ngôn bộ ngoại giao VGCS “mắng” tàu TC là “ngang ngược”. Cãi qua cãi lại, đánh đánh xoa xoa, đe đe vuốt vuốt, rút cuộc lòi ra “căn cước bán nước bẩm sinh” của VGCS. Bại lộ căn cước ấy, VGCS hết thời “đội lốt” này nọ, để “còn đảng còn mình”. Trần trụi với căn cước “buôn dân bán nước”, qua đại hội XI, VGCS củng cố bộ máy trấn áp, tăng gấp đôi số chóp bu trong bộ chính trị về 3 mặt : công an, quân đội, tuyên truyền. Đã rõ ràng, không biết làm gì hơn, VGCS quay về với quán tính khủng bố : thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu. Đàn áp những cuộc biểu tình “chống Tàu cứu nước”, VGCS chỉ làm cho truyền thống “ghét Tàu”, bấy lâu nhẫn nhịn, có dịp bùng lên, không cách chi “giảm nhiệt” cho kịp. Bản án việt gian làm rơi rụng hết các “thành tích vĩ đại” mà VGCS thường huênh hoang. Cãi cọ giữa “chủ/tớ” Tàu/VGCS bạch hóa thực chất trận Điện Biên Phủ : đó là chiến thắng của TC, cho nên VGCS tiếng là “thắng” mà “mất nửa nước”, còn TC chỉ nhận vai “chi viện”, nhưng lấy lại uy thế quốc tế sau khi thua Mỹ ở Triều Tiên. Bạch hóa hồ sơ VGCS “thắng đại” ngày 30-4-1975 cho thấy đó chỉ là trò “cờ gian bạc lận” giữa một bên là LX “tháu cáy” bên kia là Mỹ và TC. Bản án ấy khiến cho lời huênh hoang của Lê Duẩn “ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc” hóa ra là lời “thú tội”. Cũng thế, câu tuyên truyền “đánh thắng hai tên đế quốc sừng sỏ nhất, là Pháp và Mỹ” trở thành trò hề diễu dở. Với bản án ấy, VGCS không có tư cách vin vào “công lao giải phóng và thống nhất đất nước” để “cố bám quyền bính”, khi mà mọi mặt xã hội VN dưới ách thống trị của chúng băng hoại đến mức “hết thuốc chữa”. Những tên chóp bu đã hết “nhiệm kỳ đô la” mới dám quay lại chỉ trích chế độ, nào là “dột từ nóc dột xuống”, nào lả “lỗi hệ thống”, nào là “thực trạng đã nặng lắm rồi, như căn bệnh ung thư”... Ngay  tên chóp bu chủ tịch nước cũng phải thú nhận “đảng nhung nhúc một bầy sâu”. Chóp bu hành pháp “báo cáo”, đòi cải tổ cơ cấu. Chóp bu “đảng ta” chẩn mạch “ba căn bệnh trầm kha” (1/ Lợi ích nhóm; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả), rồi nói ngay rằng “chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ. Sau đó, chính tên này ở hội nghị trung ương 4 khóa XI đã nói tràng giang đại hải về”chỉnh đảng” những gì, và như thế nào. Toàn là “bài bản” cũ rích đến nhàm chán. Tiếp theo, y đưa ra 19 điều cấm đảng viên không được làm, trong đó có điều “cấm viết hồi ký” là “tiếu lâm” nhất, chứng tỏ “đảng ta”, với “tuổi thọ 82”, đang “móm mém” tự thú nhận “không biết mình là ai, đang ở đâu”, và “đánh mất đồng hồ”.

            Với căn cước “bẩm sinh bán nước”, xuất thân từ một thứ “văn minh cộng sản suy bại”, áp đặt một “hệ giá trị nhất nguyên duy vật” không “kết tinh” nổi, tạo ra một xã hội với một hệ giá trị “quái thai”, thử hỏi đảng VGCS mà “chỉnh” được, thì thành cái gì ? Thành một đảng chính cống với “lý tưởng” Mác-xít, triệt để “đấu tranh giai cấp” chống lại “người bóc lột người” ? Thử hỏi : “xuất khẩu lao động”, ai bóc lột ai ? “Xuất khẩu cô dâu” ai bóc lột ai ? Thành “một bộ phận” của “cách mạng xã hội chủ nghĩa thế giới do Trung Quốc lãnh đạo”? Thử hỏi : “lý tưởng” nào cắt nghĩa cho xuôi việc “bộ phận lãnh đạo” tranh chấp chủ quyền với “bộ phận thuộc hạ”, đồng thời “xâm thực” mọi mặt nước thuộc hạ ? Hỏi là trả lời : đảng VGCS với căn cước “bẩm sinh bán nước”, giả tỉ có “chỉnh” được cũng là “hư đốn”; không “chỉnh” được, lại càng cần phải “đốn bỏ”. Hơn ai hết, VGCS biết rõ điều đó. Bày trò “chỉnh nọ chỉnh kia”, chẳng qua chúng “tự lừa dối”, hy vọng lừa dối quốc dân và quốc tế, kéo dài “nhiệm kỳ cướp cạn” được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nhờ đâu, chúng “kéo” được cho đến bây giờ ?

            Hãy nghe một tên chóp bu quân sự thố lộ : “Trung quốc vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân; nhờ có Trung quốc ta mới được như ngày hôm nay...”. Đã rõ ràng : chỗ dựa của chúng là Tàu Cộng. Từ năm 1991, sau khi “đổi chủ”, xóa những câu coi Tàu là kẻ thù trong hiến pháp và điều lệ đảng, nhất nhất chúng đều “sao chép” Tàu. Khi Mỹ/TC còn là “đồng minh giai đoạn”, chúng lẽo đẽo “theo voi Tàu, hít bã mía Mỹ”. Đến khi Mỹ/TC thôi “đối tác” trở thành “đối đầu”, chúng lâm thế theo voi Tàu không xong, hít bã mía Mỹ không ổn, vì hàng ngũ “ta-bạn-thù” đã thay đổi. Cả Mỹ lẫn Tàu đều từng “có nợ máu” với VGCS, nên luôn “cảnh giác cao” về thành tích “sớm đầu tối đánh” của chúng, nhưng cũng có nhu cầu “tranh thủ” chúng, để hạn chế ảnh hướng của đối thủ, nhờ thế, VGCS có cơ hội “khai thác mâu thuẫn” Mỹ/TC để “kéo” cho đến nay.

            Ý thức đầy đủ là thời gian “kéo” không được lâu như mong muốn, thế “giằng co” Mỹ/TC không dài, tâm lý “vội vã vơ vét” thúc đẩy “tư duy nhiệm kỳ cướp cạn” trở nên “khẩn trương”. Các “nhóm lợi ích” tỏ ra “bất chấp hậu quả”, không ngừng “giải phóng mặt bằng”, gia tăng “cưỡng chế”, ngân hàng “khủng hoảng nợ xấu”, nhà-nước in tiền vô tội vạ “bù lỗ” cho quốc doanh, lương tiền hậu hĩnh cho công an, bộ đội, dân phòng. Ba cỗ máy kìm kẹp này được nuôi béo để “trung với đảng”, nhưng lại “bất hiếu với dân”, đào sâu thêm khoảng cách “tha hóa” giữa Lòng Dân và Ý Đảng. Hơn thế, chóp bu VGCS không ngớt “tranh quyền, tranh ăn”; lãnh đạo tha hóa với đảng viên; giữa đảng viên với nhau cũng tha hóa. Công tác quản lý nhà-nước luộm thuộm, ù lì với tác phong “làm chơi ăn thật, làm ít ăn nhiều, mồm miệng đỡ chân tay”. Mua quan bán chức, chạy án tràn lan. Đã thế, VGCS còn coi “tự diễn biến” là kẻ thù. Không tự diễn biến, làm sao “chỉnh đảng”, mong sống còn ? Chính “chỗ dựa” của VGCS là TC cũng đang lâm nạn “khủng hoảng giá trị”, có khi còn nặng hơn VGCS. Nhưng TC có khả năng và không coi “tự diễn biến là kẻ thù”. Giả tỉ như mai kia TC chịu lùi về vị thế “đối tác” với Mỹ (điều này khó xảy ra nhưng vẫn là một khả năng), để được Mỹ đối xử như với Nhật sau Thế Chiến II, thử hỏi lúc đó VGCS dựa vào đâu ? Còn mâu thuẫn nào để khai thác ? Lúc đó, “chạy theo Mỹ” còn kịp không ? Quốc dân có thôi hỏi tội việt gian không ? Tội gây ra “ba cuộc Chiến Tranh Đông Dương”, đấu tranh giai cấp từ Bắc chí Nam giết hàng triệu người, ExodusVN I năm 1954, ExodusVN II năm 1975 ... quốc dân VN có tha cho VGCS không ? Hỏi là trả lời. VGCS biết thế, nên “thà chết cố bám”.

            Năm 2011, tình hình Nhân Quyền ở VN được các trung tâm thẩm quyền quốc tế đánh giá là “tồi tệ nhất”, kể từ khi được cho hội nhập vào kinh tế thị trường và cộng đồng thế giới. Tất cả các tôn giáo đều bị trấn áp có hệ thống; VGCS lập lờ dùng “tự do thờ phụng” – freedom of worship – đánh lận với “tự do tôn giáo” – freedom of religion. Biểu tình chống Tàu, bị bắt giam chung với đĩ điếm, với bệnh nhân HIV, bị công an đánh đập, bị tù hình sự hành hung. Công an đánh chết người, hầu như tỉnh nào cũng có. Số người mất tích âm thầm không thể thống kê. Hàng loạt người chống đối bị bắt, xử phạt như tù hình sự, như thời Chiến Tranh Lạnh, các nước cộng sản không bao giờ nhận có tù chính trị. VGCS tiếp tục vòi tiền Mỹ nhưng vẫn tuyên truyền rằng “Mỹ là thế lực thù địch nước ngoài”, luôn đứng sau “con ma diễn biến hòa bình”. Cho đến khi Bom Tiên Lãng nổ ra gây phấn khởi cho Dân Oan khắp nước, đồng thời hai bài hát Anh Là Ai? và Việt Nam Tôi Đâu? làm rúng động con tim mọi người VN. “Tức nước vỡ bờ”, Dân Oan sẵn sàng “thí mạng”. Bạo quyền liệu đã biết “đổ lệ” khi “thấy quan tài” chưa ?

            Dưới đây là bài Tổng hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::KHỦNG HOẢNG LÒNG TIN
đăng vietnamexodus2 vào Sunday, 25, March (5129 lần đọc)

KHỦNG HOẢNG LÒNG TIN – KHỦNG HOẢNG CĂN CƯỚC – KHỦNG HOẢNG CHẾ ĐỘ

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 21-3-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

Đầu thập kỷ cuối của thế kỷ trước, Chiến Tranh Lạnh (CTL) đã kết thúc cùng với sự sụp đổ đế quốc cộng sản. Từ đó, thế giới không còn “chia làm hai phe”; cũng chẳng ai thèm “phất cờ đại thắng”, hay “vênh váo” hỏi “ai thắng ai?”, mà chỉ lo tận tình giúp đỡ kẻ vừa “ngã ngựa”, tạo điều kiện cho nó “tự diễn biến” thành một cái gì đó “không phải là nó” của những ngày vừa qua. Vế cộng sản trong thế đối đầu lưỡng cực – bipolar Tư Bản / Cộng Sản đang “lãnh đạo cách mạng thế giới” bỗng “chuyển sang từ trần”; vế còn lại là Tư Bản, “một mình một chợ”, tại sao không “cướp thời cơ” làm “độc bá” cho “tiện việc sổ sách” ? Ấy là vì, hơn ai hết, Tư Bản “nắm vững nguyên lý” của chủ nghĩa tư bản : cạnh tranh là động lực của phát triển. Nói khác đi, độc bá, độc quyền là kẻ thù của tự do cạnh tranh. Với cùng nguyên lý ấy, sau Thế Chiến II (TC2), Mỹ và “đồng minh chiến thắng” đã không trả thù hay áp chế kẻ chiến bại, không chiếm đóng rồi “vào vơ vét về” như cộng sản từng làm ở bất cứ nơi nào chúng “thắng đại”. Ngược lại, kẻ thắng TC2 đã tận tình giúp đỡ kẻ bại hồi sinh, lần hồi vươn lên ngang hảng với mình, cạnh tranh sòng phẳng với nhau, cùng phát triển. Hai nước bại trận TC2 (Đức và Nhật) đã hàn gắn vết thương, phát triển sau chiến tranh như thế nào, mọi người đã biết. Nhật đã vươn lên trong hòa bình, cạnh tranh ngang ngửa, có lúc còn vượt qua Mỹ, trở thành “chủ nợ” của kẻ thắng mình trong chiến tranh. Đức, vì bị chia đôi, nửa phía Đông bị Liên Xô chiếm đóng, trở thành cộng sản “bất đắc dĩ” nên không bằng Nhật, nhưng nửa phía Tây có tự do, đã dư sức “cõng” Đông Đức “thoát cộng sản” sau khi thống nhất “trong hòa bình”, trở thành nước mạnh nhất của khối Liên Âu ngày nay.

            Không đơn phương “miễn cưỡng lãnh đạo” thế giới sau CTL, không còn thế đối đầu lưỡng cực, Mỹ lấy gợi ý từ thập niên 1970 của “Lò Chính Sách” (think tank) Ủy Hội Tam Phương (UHTP) – The Trilateral Commission, chuyển sang thế đa tâm – polycentric – coi sự “liên thuộc” – interdependence – về vốn, năng lượng và tài nguyên giữa các quốc gia là nền tảng của xu thế “toàn cầu hóa”, trên đó loài người cùng nhau xây dựng một trật tự mới theo phương châm Hòa Bình – Hợp Tác – Phát Triển.

            Thời 1970, UHTP quan niệm đơn giản “tam phương” là : Bắc Mỹ,Tây Âu, Nhật Bản. Theo thời gian, Bắc Mỹ soải dài xuống Nam Mỹ; Tây Âu gồm hầu hết Đông Âu sau CTL; Nhật không còn đơn độc ở Á Châu, mà bên cạnh có thêm Đài Loan, Nam Hàn, Singapore ... rồi bọn “cộng sản sống sót” ... Tàu Cộng và Việt gian cộng sản (VGCS).

            Theo Samuel Huntington, sau CTL giữa Tư Bản và Cộng Sản, mọi xung đột trên thế giới (vũ trang hay không), nếu có xảy ra, không còn là“chiến tranh ý hệ” mà, ít hay nhiều, chỉ là “đối chọi văn minh” – Clash of Civilizations. Quan niệm này gây nhiều tranh cãi nhưng, chính các tranh cãi ấy gián tiếp cho thấy tư tưởng giới của loài người hiện đại xác quyết hai điều : 1/ Cái gọi là “ý hệ cộng sản” đã không kết tinh nổi thành một thứ “văn minh” nào đó; 2/ Tham vọng của đế quốc cộng sản, áp đặt một hệ giá trị nhất nguyên duy vật lên loài người, đã trở thành ảo vọng, chết theo cái chết của đế quốc ấy. Hơn nữa, loài người cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, đã nỗ lực không ít, trả giá khá nhiều (xương máu và của xải),“hóa giải” các “đối chọi văn minh”, tạo đồng thuận về những giá trị phổ quát – universal values –, lấy đó làm “mẫu số chung” xây dựng một trật tự toàn cầu – global order – với Con Người Là Cứu Cánh.

            Trong khung toàn cầu như trên, bọn “cộng sản sống sót” có chỗ đứng nào hay không, tùy vào “căn cước” của chúng. Không thể chối cãi, chẳng qua chúng là những “mảnh vỡ” của hệ giá trị cộng sản, sau những “đấu tranh giai cấp” và “tranh cướp quyền bính”, trong đó chúng đã bị “đại bại”, cho dù đã phải trả giá bằng hàng chục triệu mạng người. Sau khi “theo Mỹ, phản cộng sản”, góp phần vào “sự nghiệp” làm vỡ vụn đế quốc cộng sản do Liên Xô “lãnh đạo”, cộng sản Tàu đã được Mỹ dành cho trên 30 năm ưu đãi, kể từ 1979. Mười năm sau đó, tuy Tàu bị Mỹ “cấm vận chiếu lệ” vì vụ thảm sát Thiên An Môn 1989, nhưng đã lại được “tha Tào” năm 2001, khi vụ khủng bố 11-9 đẩy “mũi nhọn đối phó” của Mỹ sang Trung Á thay vì chĩa vào Tàu. Với cái gọi là Đồng Thuận Bắc Kinh, hưởng quy chế “đối tác chiến lược”, Tàu Cộng (TC) khai thác triệt để “chủ nghĩa tư bản rừng rú” – savage capitalism – ngoi lên thành “siêu cường kinh tế”, ngang hàng, ngày càng lộ liễu “cạnh tranh bất chính” với Mỹ và Liên Âu. Năm 2007-09, khi thế giới lâm vào khủng hoảng kinh tế toàn cầu, thì Tàu đã từ lâu vươn vòi bạch tuộc ra khắp thế giới, tay phải bơm tiền cho Mỹ vay để Mỹ lún sâu vào chiến tranh chống khủng bố, tay trái đồng lõa với Pakistan “chứa chấp” trùm khủng bố Bin Laden, yểm trợ đồng bọn của y cả về tình báo lẫn tiếp vận quân sự. Bám đuôi và “sao chép” TC là VGCS, với chủ trương “theo voi Tàu, hít bã mía Mỹ”. Bản thân VGCS cũng đội trên đầu một thứ “căn cước không minh bạch”, vì không xác định được “chỗ đứng” của chúng, trong cũng như sau CTL. Thí dụ : với căn cước “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” (CNXH), khi Liên Xô/Tàu Cộng bắn nhau và TC phản LX theo Mỹ, VGCS khó xác định được cái CNXH nào (LX hay TC) là cái mà chúng yêu. Sau “thắng đại” năm 1975, Lê Duẩn quyết ra mặt “phản TC, theo LX”, ghi cả vào Hiến Pháp của “nước ta” và điều lệ của “đảng ta”, coi TC là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”, là quyết đem vận mạng của cả nước lẫn đảng ra “đánh bạc” (VGCS nói là “cá cược”) với sự “còn hay mất” cái “tổ quốc XHCN” của chúng, vào lúc nó đã “nứt rạn” đến độ “hết thuốc chữa”, đang “diễn biến hòa bình” thành một “đống rác của lịch sử”. Liên Xô sụp đổ. VGCS “đánh bạc ké” nhầm phải “cửa đen”, thua “cạn láng”, không còn cách nào khác, phải “liếm lại bãi nước bọt” chúng đã nhổ ra, khom lưng sang Tàu “bán nước cầu sinh”. Từ “bẩm sinh”, chúng là nạn nhân của chính mình, với những “căn cước vay mượn” từ các “thế lực nước ngoài”, mà chúng lúc thì “thờ” như “thày”, như “bạn”, như “ân nhân”, lúc lại “mắng” lả “kẻ thù nguy hiểm nhất”. Chúng bị “khủng hoảng căn cước” từ bẩm sinh, khi thành hình đảng của chúng. Suốt dòng sinh mệnh của nó, đảng VGCS “sớm đầu tối đánh”, với thủ đoạn “lá mặt lá trái”, là chuyện “cơm bữa”.

             Điểm lại “căn cước” của hai đảng “cộng sản sống sót”, còn “giữ tên đảng” và còn cầm quyền ở Châu Á – TC và VGCS – ta thấy chúng “giống nhau như đúc”, là những “mảng rơi vãi” lạc lõng của hệ giá trị cộng sản nhất nguyên duy vật, đã bị quy luật khách quan của loài người hiện đại đào thải. Điểm khác biệt duy nhất là : TC “tự đặt, tự chọn” căn cước; ngược lại, “căn cước” VGCS do “thế lực nước ngoài cấp phát”, hoặc do VGCS “vay mượn”, tùy theo hoàn cảnh. Do đó, trong hoàn cảnh hệ giá trị cộng sản bị đào thải, TC có khả năng trở về với “truyền thống Tàu”, với “Chủ Nghĩa Hán Tộc Bành Trướng”. VGCS không có khả năng đó, vì từ khi lập đảng để “phục vụ quyền lợi đế quốc cộng sản”, chúng đã tự tay “chặt đứt đường về”. Căn cước cộng sản, tuy đã bị loài người đào thải, nhưng chúng phải “cố bám”, dùng nó làm “mỏ neo”, gắn chúng vào quyền bính chúng đã nhờ “thế lực nước ngoài” mà cướp được. Bộ máy (hay “cơ chế”) cộng sản được “thiết kế” hữu dụng trong chiến tranh (dù “nóng” hay “lạnh”), nhưng bị “phản tác dụng” trong hòa bình, nhất là trong trật tự thế giới ngày nay, đang được sắp xếp lại theo phương châm Hòa Bình – Hợp Tác – Phát Triển. Mười bảy năm tái lập quan hệ ngoại giao với Mỹ, được ưu đãi không kém TC, VGCS“khẩn trương tranh thủ” cơ hội này để “vội vã vơ vét”, vì chúng luôn bị “con ma diễn biến hòa bình” ám ảnh, không biết “nhiệm kỳ đô la” của chúng kéo dài được bao lâu. 

            Từ năm 2009, Mỹ thay đổi ưu tiên chiến lược đối ngoại, giữa lúc thế giới chưa hoàn hồn sau Đại Khủng Hoảng kinh tế tài chính toàn cầu 2007-2008. Với chiến lược mới, Mỹ “giải kết” khỏi những vướng mắc của “xung khắc văn minh” ở Trung Á, Trung Đông và Bắc Phi, quay về Châu Á, nói rõ là để “cân bằng ảnh hưởng với TC”. Rõ ràng là quan hệ “ta-bạn-thù” giữa Mỹ/TC/VGCS, một lần nữa, phải xác định lại. Quan hệ Mỹ/TC đang từ “đối tác chuyển sang đối đầu”. Lại thêm một lần, “khủng hoảng căn cước” xô VGCS vào thế “chết chẹt” giữa Mỹ và TC. Hai nước này đều từng là “cựu thù” của VGCS. Riêng TC, từng bị VGCS “phản chủ Tàu theo chủ LX”, bị TC “giáo trừng”, đồng thời bị Mỹ “cấm vận”, phải ăn bo-bo đi “đánh giặc thuê cho LX” ở Kampuchea gần 13 năm. Khi LX “chuyển sang từ trần”, tức thì VGCS phải “chuyển sang hòa bình”, sang Tàu “bán nước”, được Tàu cho phép  nhận là “một bộ phận của Tàu”, cho đến ngày nay. Tranh chấp Mỹ/Tàu ở Biển Đông VN (Tàu gọi là Nam Hải) buộc VGCS bộc lộ “căn cước thật”, là việt gian, bán nước cho Tàu từ năm 1950, khi giặc Hồ rước Tàu vào “nhân dân hóa” VN, theo lệnh Tàu “phóng tay phát động đấu tranh giai cấp” giết hại hàng chục vạn dân trong khi cần “đoàn kết dân tộc” để chống Pháp. Phạm Văn Đồng tái xác nhận căn cước ấy với công hàm 14-9-1958, đem biển đảo VN “cúng cụ” Tàu. Năm 1988, khi VGCS phản Tàu theo LX, Tàu đánh chiếm đảo Gạc Ma ở Trường Sa, giết hại hàng trăm bộ đội hải quân; nay “dân và gia đình” tổ chức tưởng niệm các anh bộ đội ấy, lại bị “trên” không cho phép. Thanh niên sinh viên xuống đường “chống Tàu cứu nước”, bị đàn áp và “hạ nhục”. Tất cả đã chứng tỏ VGCS hết đường chối cãi tội bán nước. Bí quá, có lúc chúng muốn “mở hơi lấp liếm”, lập tức bị truyền thông Tàu tiết lộ thêm bằng chứng chuyện chúng bán nước ở Thành Đô năm 1990-91 với đầy đủ chi tiết tỉ mỉ. Trong thế bí, trước nguy cơ “nhiệm kỳ đô la” có thể chấm dứt, bọn “sứ quân” VGCS thay vì tìm cách “giảm nhiệt”, lại không ngừng “giải phóng mặt bằng”, tiếp tục “cưỡng chế”, đổ thêm dầu vào lửa, khiến Bom Tiên Lãng  nổ tung, đồng thời Tiếng Hát Việt Khang với hai câu hỏi “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Đâu?” làm rúng động con tim từng ngưởi VN từ trong ra ngoài nước, từ trong ra ngoài đảng cộng sản vn. Chóp bu VGCS phải công khai “tự kiểm điểm” những “căn bệnh trầm kha” có thể đưa “đảng và chế độ đến nguy cơ sụp đổ”. Chúng hô hào  “chỉnh đốn đảng”, vì trong đảng là “một bầy sâu bọ” (Trương Tấn Sang).

            Những biện pháp cụ thể “chỉnh đảng”, cùng với 19 điều cấm đảng viên không được làm, do “tổng bí” Trọng đưa ra, chẳng bõ làm trò cười cho cả nước, kể luôn những “mục tiêu trong tầm ngắm cấm kỵ” của “đảng ta”.

            Mọi người đều cho rằng VGCS đã mất niềm tin của quần chúng. Thực ra, cái gọi là “niềm tin” kia, VGCS chưa bao giờ có, để bây giờ “mất”. Chẳng qua quần chúng bị cỗ máy cai trị “sắt máu” của VGCS xô vào thế “trói vào mà đánh, khen thay chịu đòn”. Bộ máy ấy thất bại trong áp đặt, nhưng thành công phần nào trong phá nát hệ giá trị truyền thống VN, từ đó gây ra khủng hoảng giá trị và khủng hoảng căn cước triền miên cho đến bây giờ. Khủng hoảng chế độ là giai đoạn chót của diễn trình sụp đổ.

            Dưới  đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::SÂU DÂN MỌT NƯỚC ĐỤC KHOÉT
đăng vietnamexodus2 vào Sunday, 18, March (4937 lần đọc)

SÂU DÂN MỌT NƯỚC ĐỤC KHOÉT CHƯA “LO” ? VGCS “NO” CHỈNH ĐẢNG ĐỂ “CỐ BÁM”

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 14-3-2012 - Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Khi còn đóng vai “ứng viên” nhòm ngó một chân trong hàng ngũ “chóp bu” cái nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Gian, theo  đúng tuồng tích “quan điểm quần chúng” , Tư Sang đã phát biểu “theo đuôi quần chúng”, rằng “đảng ta” đang nhung nhúc, không phải một vài con sâu, mà “cả một bầy sâu”, đục khoét, làm “mọt ruỗng” chế độ. Cử tri cười ruồi trước trò hề “phê, tự phê” của y. Ai chả biết cái bản chất “sâu dân mọt nước” của Tư Sang và đồng bọn. Y từng “nắm nội bộ” tổ chức đảng của y. Lũ “sâu bọ lên làm người” kia từ đâu chui ra, nếu không do chính y “thò tay mặt, đặt tay trái” sắp xếp ? Nhờ “bố trí” tinh vi, khi trung ương “đảng ta” diễn trò bầu cử, Tư Sang được nhiều phiếu nhất trong 14 tên “chóp bu” của cái chế độ “đít nhiều hơn ghế” ấy. Ngồi vào ghế “chóp bu biểu kiến” là chức chủ tịch nước, Tư Sang “cổ cồn cà vạt” vi vút đi đây đi đó để cho “bầy sâu nhung nhúc” của y có cơ hội “tung hô”; làm như “xử lý” lũ sâu dân mọt nước không thuộc trách nhiệm của y. Sân khấu “phê tự phê” đã có “kép” khác ra múa. Đến phiên “tổng bí” Trọng, chóp bu của “đảng tara tuồng.

            Sau khi “rao Nam rao Bắc”, nào là “tái cấu trúc”, nào là “tái cơ cấu”, Trọng “lú” cho trình làng một bầy sâu “líu lo biết hót” có tên là Hội Đồng Lý Luận Trung Ương, mà y giới thiệu là có nhiệm vụ “đột phá lý luận”, tạo “tiền đề” cho việc phát triển ... Bọn này chưa kịp “líu lo” gì, vì còn bận sửa Luật Đất Đai – mà Trọng “lú” bảo đã sửa đến 5 lần vẫn cứ “vênh” – đùng một cái, Bom Tiên Lãng nổ ra. Gần như đồng thời, trên mạng internet xuất hiện hai bài hát của Việt Khang,  rúng động lòng người Việt Nam khắp thế giới. Thủ phạm nổ bom Tiên Lãng, Đoàn Văn Vươn cùng hai người em bị bắt nhốt tù. Việt Khang, tên thật là Võ Minh Trí, tác giả hai bài hát “Anh Là Ai ?” và Nước Việt Tôi Đâu?” cũng không thoát vòng “xử lý” của chế độ công an trị : vào tù và biệt tích. Hai “sự cố” nói trên không gây ngạc nhiên cho “nhân dân bị trị” VN, vì chúng không ngoài “quy luật khách quan” của đấu tranh chống áp bức : “tức nước vỡ bờ”.

            Những câu hỏi Việt Khang dùng đặt tên cho hai bài hát bóc trần “căn cước việt gian bán nước” (VGCS) của bọn đương quyền thống trị. Không trả lời được Việt Khang bằng bất cứ thứ “lý luận lấp liếm” nào, bọn cầm quyền chỉ biết phản ứng theo “quán tính”. Bắt bỏ tù (rất có thể thủ tiêu hoặc tra tấn đến chết) Việt Khang, là cách “thành khẩn nhận tội” thích đáng nhất, mà VGCS không thể né tránh. Nhận tội như thế, chúng đồng thởi xác nhận câu thú tội “vênh váo” năm xưa của Lê Duẩn, khi chúng được cả Liên Xô lẫn Tàu Cộng dùng làm tay sai bành trướng đế quốc cộng sản :”... Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Nhận “căn cước” do Việt Khang làm bại lộ, bọn VGCS đã tự mình làm tắt ngúm hào quang của câu khoác lác năm nào : “đánh thắng hai tên đế quốc sừng sỏ nhất, Pháp và Mỹ”. Té ra chúng chỉ là tay sai, “nhận vơ” thành tích “dỏm” của các chủ nhân. Căn cước ấy bại lộ đúng lúc chúng lâm vào thế kẹt, phải đặt vấn đề “chủ quyền” biển đảo với “ông chủ Tàu”. Bấy lâu, chúng dạy trẻ con VN khẩu hiệu “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”. Chúng lại đang nhân danh “cách mạng xã hội chủ nghĩa” để coi Tàu là “chỗ dựa”, lấp liếm thực tế chúng là một “bộ phận” của Tàu Cộng. Bây giờ, tranh cãi “chủ quyền”, để bị chính Tàu Cộng “khui” ra, chúng đã “bán nước” cho Tàu bao giờ và như thế nào, đặt chúng vào thế “há miệng mắc quai”, khiến chúng vô cùng lúng túng. Tranh cãi về chủ quyền giữa hai nước “xã hội chủ nghĩa anh em” – dù thật hay chỉ là “đóng kịch” – chứng minh một “sự thật phũ phàng : không cách chi yêu nước có thể là yêu chủ nghĩa xã hội”. Nói khác đi, “là” cộng sản thì phải “thôi yêu nước”; dù đã “nói tránh” rằng chỉ “định hướng xã hội chủ nghĩa” cũng không thể chấp nhận. Chủ nghĩa Mác-Lê-nin cùng với đế quốc Liên Xô đã chết ngay tại cái nôi đã sinh ra nó, vì nó phản nhân tính, nghịch nhân loại, giết chết vài chục triệu người. Vào nước Tàu, dù đã bị Mao “xào nấu” thành “tả-pí-lù”, nó cũng đã làm chết thêm vài chục triệu mạng người, rồi mới “tự diễn biến” thành đế quốc “Hán tộc bành trướng” như ngày nay, đang phải hô hào “dân chủ hóa hay là chết”. Vào VN, từ 1950 đến 1956, nó đã biến nửa nước VN thành một  cụm “Goulags”, với “đấu tranh giai cấp” kèm theo chế độ “hộ khẩu” và “tem phiếu”, giết chết, tù đày hàng triệu người, đưa đến Exodus-VN I, 1 triệu người di cư vào Nam. Chiếm được cả nước năm 1975, nó tiếp tục gieo thảm họa như ở Miền Bắc trước đó, đẩy trên 2 triệu người ra biể̉n “vượt biên” với Exodus-VN II, trong đó ít nhất 1/3 có đi mà không đến. Nhắc lại những sự thật hiển nhiên này, để đánh giá đúng trình độ “lú lẫn” của bọn “cộng sản sống sót” ở VN : đến bây giờ, chúng vẫn coi chủ nghĩa Mác-Lê-Nin là “kinh nhật tụng”, tiếp tục “phất cờ búa liềm” và hát Quốc Tế Ca (bài hát này đã chết, khi Quốc Tế 3 Cộng Sản bị Stalin giải tán năm 1943). Chúng có thể “lú lẫn”, nhưng không “ngu” đến độ trở thành “mộng du”, làm như “nhãn hiệu cộng sản” vẫn còn “ăn khách”. Chúng có nhu cầu tiếp tục “là cộng sản” để “cố bám” quyền bính, được ngày nào hay ngày ấy, cho đến khi “nhân dân bị trị” vùng lên diệt trừ chúng. Hai bài hát Việt Khang “hỏi tội” chúng chỉ là bước đầu.

            Từ Liên Xô sang Đông Âu, Trung Á, Châu Á, Tàu, Việt Nam ... đâu đâu, dù áp đặt cách nào, tốn bao nhiêu xương máu và nước mắt, hệ giá trị cộng sản đã bị loài người khước từ, chống đánh. Qua biết bao nhiêu đợt chao đảo, thất bại, sửa sai, xét lại, xé rào, chỉnh đốn, bổ sung, đổi mới ... phong trào cộng sản có lúc đã chiếm lĩnh đến gần nửa địa cầu, nhưng không khuất phục được Lòng Người; cuối cùng đã “tự chết”. Bọn VGCS đời thứ tư, thứ năm như ở VN hiện nay, dù sinh thành qua mưu đồ “trăm năm trồng người”, bị “điều kiện hóa tâm lý” đến thành mê muội, khi đã hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết”, từ giã nếp sống “dép râu nón cối”, khoác lên mình những bộ “đồ vía”, cưỡi “xe con”, ăn “rau sạch”, nuôi “ôsin” làm tôi tớ hầu hạ cả người lẫn “chó kiểng”, thử hỏi : “lý tưởng cộng sản” chúng để đâu mất rồi ? Thay vì đấu tranh tiêu diệt “tư bản bóc lột”, chúng đã trở thành tư bản bóc lột. Thay vì là “đày tớ của nhân dân”, chúng đã biến dân thành nô lệ và chúng chễm chệ trở thành chủ nhân. Chúng đã “hủ hóa” thành “tư bản rừng rú”. Chúng đã “tha hóa” tột cùng, trở thành “kẻ thù của nhân dân”, trở thành “quan cách mạng”, nuôi béo bộ máy công an, dùng làm công cụ đàn áp. Chúng có nhu cầu duy trì “nhãn hiệu cộng sản”, vì nhãn hiệu ấy cho phép chúng “cướp cạn” của dân, biến thành “tài sản riêng” của chúng, nhân danh “chủ nghĩa tập sản”.

            Bom Tiên Lãng nổ ra trúng “tử huyệt” của VGCS, là nạn Dân Oan quyết chiến với Địa Tặc. Luật Đất Đai là bình phong “cướp cạn” của chế độ, đang bị tấn công từ mọi phía, sửa đi sửa lại đã 5 lần mà “tổng bí” Trọng cho là “vẫn còn vênh”, và đang sửa lần thứ 6 chưa xong. Nông thôn Việt Nam có ngạn ngữ nói về tranh chấp chết người thường xảy ra, khó giải quyết : “thứ nhất hôn nhân, thứ nhì điền thổ”. Điền thổ vốn là một trong hai nguyên nhân tranh chấp chết người ở nông thôn VN. Chế độ cộng sản “cướp đất” của dân, nhưng muốn tránh “chết người”, nên bày đặt ra luật lệ quanh co, tròng tréo, mong làm cho nạn nhân bị “cướp điền thổ” mà cứ tưởng như “có sao đâu”. Đến khi “bật ngửa” vì “có sao”, rõ ràng nhà đất truyền đời là “của mình”, bỗng trở thành “sở hữu toàn dân” do “nhà-nước quản lý” mà nhà-nước thì lại do “đảng lãnh đạo”. Đảng“lãnh đạo” mọi thứ của cải. Khiếu kiện ba đời chưa xong, “dưới” đùn lên, “trên” đẩy xuống, để cho “nhóm lợi ích địa ốc” trở thành các “đại gia” giàu nhất nước.

            Từ khi Liên Xô sụp đổ, VGCS trở thành “chó mất chủ”, phải sang Tàu “bán nước cầu sinh” theo chủ trương “chấp nhận mất nước chứ không mất đảng”, coi Tàu như thay thế Liên Xô “lãnh đạo cách mạng thế giới”, chúng chỉ là “một bộ phận”, chúng “ý thức đầy đủ” là không thể “nắm vững” được độ dài của “thời kỳ sống sót”. Trước hết, chúng đánh giá rằng ngày nào còn “chỗ đựa duy nhất” là Tàu, chúng còn hy vọng “sống sót”; cứ nhất nhất “sao chép” Tàu là an toàn. Thứ đến, để duy trì “đoàn kết nội bộ” theo tâm niệm “còn đảng còn mình”, chúng giới hạn tuổi tác cầm quyền, chia cơ hội kiếm chác “có lần có lượt”, anh nào “no” rồi (nói ngọng theo giai cấp tính, là “lo” rồi) phải lùi ra, để đến phiên anh khác. “Tư duy nhiệm kỳ” từ đó phát sinh. Anh nào anh nấy, trong nhiệm kỳ, luôn có “tác phong 4 V” (vội vã vơ vét). Chính cái tác phong này đã thúc đẩy nạn “tranh quyền tranh ăn” giữa các “nhóm lợi ích” trong nội bộ VGCS ngày càng gay cấn, đưa đến những “đấu đá” khó bề giấu nhẹm. Cụ thể : vụ tàu Bình Minh 2 bị cắt cáp, đưa đến “tranh cãi chủ quyền” biển đảo Tàu/VGCS, là do “nhóm lợi ích” VietSoPetro (liên doanh Nga/Việt) la toáng lên trước, buộc Bộ Ngoại Giao VGCS phải “mắng” Tàu là “ngang ngược”, bị Tàu “có thái độ” với các “nhóm lợi ích khác” bấy lâu được Tàu “nuôi béo”, rồi lần lượt bọn chóp bu phải sang “lạy Tàu trối chết”.

            VGCS “xử lý” vụ Tiên Lãng theo phong cách “chìm xuồng”, bộc lộ thêm bản chất “bẩm sinh ăn cướp” của chế độ. Tuy nhìn nhận “sai lầm”, nhưng chỉ phạt “kỷ luật cảnh cáo” hai tên tép riu cấp xã và huyện, đồng thời vẫn giam giữ 3 anh em Đoàn Văn Vươn, nói rõ là sẽ truy tố họ về tội “giết người”. Bọn “sứ quân” Hải Phòng còn “tố ngược” cả nước là “về hùa với thằng Vươn. Tiếp theo, “sứ quân” các tỉnh, thành khác không hề “chùn bước”, tiếp tục “giải phóng mặt bằng”, không ngừng bất cứ phương án dở dang nào. Cụ thể : vụ Cồn Dầu, dây dưa từ năm ngoái, san bằng mồ mả giáo dân, đánh chết người kháng cự, chưa đủ, nay đã lại đưa giấy đòi cưỡng chế, di dời toàn bộ giáo xứ đi chỗ khác, để cho Nhà Thờ “trơ thổ địa” đứng đó với đồng không mông quạnh.

            Chưa hết. Một tướng Công An được bổ nhiệm làm Trưởng Ban Tôn Giáo của chính phủ. Hàng loạt Dân Oan đã có án từ trước, bây giờ đem xử phúc thẩm, hầu hết “y án”. Hàng loạt thanh niên sinh viên có “hơi hướng đấu tranh” bị “bắt nguội” không theo thủ tục pháp định, gần như “bắt cóc”. Hàng loạt “còm sĩ” (bloggers) bị bắt bớ, quấy nhiễu đời sống riêng tư, bị cho “thôi việc”, bị đuổi học, bị “cô lập” mọi mặt... Sức ép hiện tại càng tăng thì khả năng “sức bật” tương lai sẽ càng mãnh liệt. Chế độ VGCS đang “tự đào hố chôn mình”. Trong không khí như thế, lời hô hào “chỉnh đảng hay là chết” của “tổng bí” Trọng trở nên lạc lõng. Luôn cả hội nghị trung ương 4 của y, cũng như 19 điều “cấm đảng viên không được làm”, đều không bõ làm trò cười. Chế độ VGCS đã bị chính các “nhóm lợi ích” do nó đẻ ra  đục khoét cho “mọt ruỗng từ trên xuống dưới”. Chủ nghĩa “xã hội thị trường” – market socialism – đã thất bại ở Liên Xô, chẳng lẽ “đít vịt định hướng xã hội chủ nghĩa” lại có thể “sống sót” và “sống chung” với “đầu gà kinh tế thị trường” ở Việt Nam ? Hãy nhìn xem Ba Dũng đang “đánh vật” với Vinashin “vỡ nợ”, Dung Quất “bán cổ phần”, thị trường chứng khoán “xuống dốc không phanh”, lạm phát “phi mã”, ngân hàng khổ vì “nợ xấu”, dân vùng sâu vùng xa kêu gào “cứu đói” ... Đảng và nhà-nước “no” (lo) không xuể, nhưng vẫn còn “cố bám”.

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::THÊM TÀI LIỆU VGCS BÁN NƯỚC
đăng vietnamexodus2 vào Wednesday, 14, March (5292 lần đọc)

THÊM TÀI LIỆU VGCS BÁN NƯỚC CHO TÀU

 Ở THÀNH ĐÔ 1990-91 ĐỂ “CÒN ĐẢNG”

*****

LS Đinh Thạch Bích

Đọc và bình giải tài liệu “Trước và sau cuộc gặp gỡ cấp cao Trung-Việt ở Thành Đô” của cựu đại sứ Tàu Trương Quốc Duy – Trích Diễn Đàn Paltalk Vietnam Exodus

 

            Năm 1968, Liên Xô/Tàu Cộng bắn nhau ở biên giới hai nước. Năm ấy, Stalin đã chết nhưng Mao còn sống. Bộ mặt địa-chính-trị của Chiến Tranh Lạnh giữa đế quốc cộng sản và thế giới không cộng sản lập tức thay đổi. Với tính toán theo “tư duy Tàu” (Xuân Thu – Chiến Quốc), Mao tìm đường “dựa Mỹ, phản Liên Xô”, được Mỹ “đáp ứng thuận lợi”. Hàng ngũ “ta-bạn-thù” thế giới chao đảo. Cái “bờ” để “be bờ” cộng sản theo sách lược “containment” của Mỹ ở Châu Á không còn là vĩ tuyến 17 của Việt Nam nữa, mà được cả Mỹ lẫn Tàu Cộng “nhận thức chung” (cách nói của cộng sản về các “mật ước”) là dời lên biên giới phía Bắc nước Tàu, giáp ranh Liên Xô. Hệ lụy của “nhận thức chung” này là chiến tranh VN phải chấm dứt, Việt Nam Cộng Hòa bị “hy sinh”. Theo “mật ước” đàng sau Hiệp Định Paris 1973 giữa Liên Xô, Tàu Cộng và Mỹ – 3 siêu cường tranh giành ảnh hưởng ở Đông Dương lúc đó – sau chiến tranh, Việt Nam tiếp tục chia đôi; Bắc vĩ tuyến 17 tiếp tục là “một bộ phận” của Liên Xô; Nam vĩ tuyến 17 “trung lập 3 thành phần”, như mọi người đã biết (và đã chống đối).

            Ngay trong hòa đàm Paris, Mỹ và Tàu Cộng đã thấy rõ Liên Xô có “ý đồ” bất chấp mật ước, rồi ra có thể “chống lưng” cho cộng sản vn (VGCS) xé bỏ Hiệp Định Paris, chiếm trọn VN; Liên Xô sẽ thay chân Mỹ làm chủ quân cảng Cam Ranh. Không phải ngẫu nhiên Tàu Cộng đánh chiếm Hoàng Sa của VNCH ngày 19-1-1974. Tài liệu Wikileaks mới tiết lộ : sau khi bị Hải Quân VNCH đánh trả, bị thiệt hại nặng, hạm đội Nam Hải của Tàu phài cầu cứu hạm đội Đông Hải; hạm đội này muốn qua eo biển Đài Loan xuống Nam Hải tiếp viện, phải xin phép Mỹ và Mỹ đã chấp thuận. Mỹ viện cớ tôn trọng Hiệp Định Paris, đã khuyến cáo VNCH bãi bỏ kế hoạch phản công lấy lại Hoàng Sa. Mỹ “mắt nhắm mắt mở” để Tàu chiếm Hoàng Sa, với dụng ý, khi quân cảng Cam Ranh bị VGCS “cúng cụ” Liên Xô, Tàu sẽ có tiền đồn Hoàng Sa, canh chừng Liên Xô. Điều đó đã xảy ra y như Mỹ dự liệu. VNCH bị “hy sinh” trong khi VGCS “ngậm miệng ăn tiền” theo sự sắp đặt của 3 siêu cường Mỹ/Tàu/Liên Xô. Sau khi được quốc tế “bố trí” cho “ngã sấp mặt” vào cái gọi là “chiến thắng” ngày 30-4-75, VGCS ra mặt “phản Tàu theo Liên Xô”. Tay sai Tàu ở Kampuchea lúc đó là Pol Pot đang bị cả thế giới lên án “diệt chủng”. Khi “Mỹ cút, Ngụy nhào”, toàn bộ cơ cấu và tiềm lực Việt Nam Cộng Hỏa được để lại nguyên vẹn cho VGCS tận hưởng, không bị mảy may phá hủy theo thông lệ chiến tranh khi phân thắng bại. “Say men chiến thắng”, VGCS “phấn khởi hồ hởi” thực hiện “mộng tiểu bá”, làm chủ trọn Đông Dương (đúng theo “sứ mệnh” được Liên Xô trao cho khi thành lập đảng cộng sản Đông Dương ngày 3-2-1930), đem quân xâm lược Kampuchea. Chiến tranh Đông Dương Lần Thứ Ba đã diễn ra không ngoài dự liệu của Mỹ : khi VGCS chiếm xong Phnom Penh, Tổng Thống Carter đưa lập trường 6 điểm, tỏ thái độ “tọa sơn quan hổ đấu”, và Đặng Tiểu Bình đã phải sang Mỹ “nói lót” trước khi dùng quân sự “dạy cho bọ̣n côn đồ một bài học”.

            Nhắc lại chuyện cũ để hiểu rõ hơn tâm lý “chó mất chủ” của bọn “lú lẫn” VGCS khi Liên Xô, đang là “siêu cường” lãnh đạo “phe ta”, năm 1991 bỗng nhiên “chuyển sang từ trần”. Nguyễn Văn Linh, đương kim “tổng bí” của VGCS, lúc đó đang “công du” Đông Âu, tận mắt nhìn thấy “quần chúng nhân dân” Rumania trừng trị “đỉnh cao trí tuệ” của nước họ như thế nào. Về nước với “tư duy trối chết”, y viết ngay lên Tạp Chí Cộng Sản lời báo nguy, đại ý kể lại rằng “ở bên ấy, người ta đang săn đuổi những người cộng sản như săn chó dại”. Tâm lý “còn đảng còn mình” buộc VGCS từ trên xuống dưới phải gạt bỏ mọi tị hiềm, thà “chết cả đống hơn sống một mình”, hy vọng “sống sót với bất cứ giá nào”, chấp nhận bán nước cầu sinh. Vốn dĩ là “công cụ tay sai”, bọn “chó nghiệp vụ” không thể một ngày không có chủ. Nhìn qua nhìn lại, cả Mỹ lẫn Tàu đều là “cựu thù, có nợ máu”. Tuy không có nhu cầu “nuôi chó nghiệp vụ”, Mỹ sẵn sàng giơ tay đón nhận, nhưng “tư duy hai phe” còn ám ảnh, VGCS cứ cho là Liên Xô sụp đổ do bị Mỹ làm “diễn biến hòa bình”, không dám “tự diễn biến” theo Mỹ. Quay sang phía Tàu, VGCS thấy khó nuốt trôi những thóa mạ chúng ném về phía Tàu, nào là “bá quyền bành trướng”, nào là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất” (ghi cả vào Hiến Pháp). Cuối cùng, với đánh giá rằng “Trung Quốc dù là bá quyền bành trướng, nhưng còn lãnh đạo cách mạng xã hội chủ nghĩa”, chúng quyết định bán nước cho Tàu, cho rằng làm thế là noi gương “bác Hồ” của chúng, thời 1950. Chúng được Tàu Cộng ban cho “16 chữ vàng”, coi như “thẻ bài”, đeo vào cổ bọn “chó nghiệp vụ”.

            Bước vào thế kỷ 21, thời “trăng mật” Mỹ/Tàu đã hết; hai nước “từ đối tác chuyển sang đối đầu”. Các “mũi nhọn bành trướng” của Tàu trên khắp thế giới lần lượt bị Mỹ buộc phải “co cụm” lại. Mỹ nói rõ : “quay về Châu Á để cân bằng ảnh hưởng Tàu”. Vụ tàu Impeccable của Mỹ bị hải quân Tàu quấy nhiễu quanh vùng biển kế cận đảo Hải Nam, vạ lây sang Biển Đông VN mà Tàu gọi là Nam Hải. Tàu coi Nam Hải của nó là “quyền lợi cốt lõi”, tương đương với Đài Loan, Tân Cương và Tây Tạng. Ngược lại, Mỹ coi “ảnh hưởng” của Mỹ ở Châu Á là “lợi ích quốc gia”. Căng thẳng địa-chính-trị lan sang mậu dịch, kinh tế tài chính, cơ hồ biến thành “chiến tranh lạnh”. Căng thẳng ấy “lây lan” vào Việt Nam, khiến cho mọi “soi mói” chĩa thẳng vào bản chất của chế độ, khi vấn đề “chủ quyền Biển Đông” được đặt ra. Tàu coi chủ quyền của nó ở Biển Đông là “không thể tranh cãi”. Cãi lại, VGCS “há miệng mắc quai”. Bằng “không cãi lại”, lập tức bị toàn dân nhao nhao “hỏi tội”. Chưa cần trưng ra những “mật ước” , nói tránh là “nhận thức chung”, Tàu mới công bố “công hàm 14-9-1958” của Phạm Văn Đồng, thừa nhận chủ quyền Tàu ở vùng biển đảo tranh chấp, VGCS đã phải gửi một đoàn “cấp cao” sang Tàu “lạy lục” và “lấp liếm”. Bại lộ “căn cước bán nước” hủy hoại sạch “nền tảng quyền bính” của chế độ. Cái gọi là “đánh thắng giặc Pháp” cũng như “đánh thắng giặc Mỹ, giải phóng và thống nhất đất nước”, chẳng qua là xác nhận câu “vênh váo” năm xưa của Lê Duẩn, khi Tàu và Liên Xô chưa đổi bạn thành thù : “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Xương máu oan khiên của con dân Việt Nam suốt ba phần tư thế kỷ qua, té ra chỉ đề “xây xác” cho “đường vinh quang” của lũ “chó nghiệp vụ” việt gian cộng sản trong cuộc phiêu lưu đi tìm “thiên đường ảo”.

            Với “căn cước bán nước”, VGCS không thể nhân danh “chủ nghĩa yêu nước” để nắm quyền. Tất cả các “căn cước giả mạo” khác đều đã bị lật tẩy. Cho nên, bọn “chóp bu” đang không ngớt hô hào “chỉnh đảng” trước nguy cơ “sụp đổ chế độ”. Nhân vật khai tử cộng sản ở Liên Xô từng xác quyết : “Cộng sản không thể sửa chữa; phải dẹp bỏ đi”. Cộng sản Liên Xô chỉ đi “cướp nước”, chứ không hề bán nước. Cộng sản Tàu cũng thế. Riêng cộng sản vn “bẩm sinh bán nước”, làm sao mà “chỉnh” được ?

            Để “chỉnh đảng”, bọn chóp bu VGCS đưa ra 19 điều cấm đảng viên không được làm, trong đó có điều cấm đảng viên viết hồi ký . Chuyện cổ kim chưa từng thấy. Đã rõ ràng : nạn “tự khai báo” qua hồi ký, bút ký đã bộc lộ vô số “bí mật chết người” trong nội bộ đảng. Đúng lúc đó, bài hát Anh Là Ai ? của Việt Khang được tung lên mạng. Câu hát “nhức nhối” nhất là câu hỏi : “Anh là ai ? Làm tay sai cho Tàu ?”. Quả nhiên, “thế lực thù địch” làm lung lay chế độ nằm ngay trong lòng đảng cộng sản. Trang mạng Đảng Cộng Sản, với “Văn kiện đảng” và “Hồ Chí Minh Toàn Tập” từng đăng tải những thư xin tiền, xin chỉ thị già Hồ gửi cho Quốc Tế 3, bộc lộ thân phận “tay sai bán nước” của y, bọn “chóp bu sống sót” kia cấm được không ? Lịch sử là lịch sử. Không ai ngụy tạo hay “chế biến” được lịch sử. Muốn hành vi thô bỉ của mình không bị lịch sử ghi lại thì đừng làm. Làm rồi, thì đừng hy vọng chối cãi hay “lấp liếm”. Riêng tội VGCS bán nước cho Tàu ở Thành Đô thời kỳ 1990-91, vô số hồi ký, bút ký đã tiết lộ, bây giờ mới cấm thì đã muộn. Hơn nữa, có cấm được không ? Giả dụ “bên ta” cấm được,”bên Tàu” thì sao ? Tên Nguyễn Phú Trọng này đã được đảng của y gọi lả “Trọng lú”. Qua 19 điều cấm mới đây, y tự chứng tỏ chẳng những “lú” mà còn “đần”. Trên mạng cách đây ít lâu có phổ biến một bút ký tiếng Tàu, dịch ra tiếng Việt, tác giả là một người Tàu trong cuộc, kể chi tiết về “chuyến bay huyền bí” chở bọn “chó nghiệp vụ” VGCS sang Tàu “bán nước để giữ đảng” ở Thành Đô năm 1990-91. Thử hỏi “Trọng lú” cấm được không ?

            Xin mời nghe bài “Trước và sau cuộc gặp gỡ cấp cao Trung-Việt ở Thành Đô” của tác giả Trương Quốc Duy, dịch giả Quốc Thanh, do LS Đinh Thạch Bích đọc và bình giải ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::“CƯỚP NGÀY LÀ QUAN” – QUAN CÁCH MẠNG
đăng vietnamexodus vào Saturday, 10, March (4997 lần đọc)

“CƯỚP NGÀY LÀ QUAN” – QUAN CÁCH MẠNG VGCS ĐANG “TỰ ĐÀO HUYỆT CHÔN MÌNH”

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 7-3-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Ngày 26-12-2011, báo điện tử Vietnamnet của VGCS loan tin có tựa đề “Chỉnh đốn Đảng vì sự tồn vong của chế độ”. Tin này mở đầu với hàng chữ tô đậm : “Phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ4, Tổng bí thư nói: Xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ”. Phát biểu của “tổng bí” Trọng trước hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI tại Hà nội, được bản tin tóm gọn là :“sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ” đòi hỏi phài  “chỉnh đốn” cùng lúc qua 2 “đề án”. Thứ nhất là “Chiến lược phát triển kinh tế-xã hội giai đoạn 2011-2020”. Thứ hai là “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng trong tình hình hiện nay”. Về điểm 2, trong một kỳ trước, chúng ta đã vạch rõ cho bọn “lú lẫn” cộng sản ở Hà Nội thấy rằng “trong tình hình hiện nay”, đảng cộng sản việt gian càng “chỉnh” càng “đốn”, cho nên việc “xây dựng đảng” là hoàn toàn “vô vọng”. Tại sao ? Xin nhắc lại.

 

            Trước hết, không thể chối cãi : đảng ấy được “thiết kế” theo mô hình Bolshevick; nó sắc bén khi dùng để cướp quyền bằng bạo lực, nhưng nó bị “phản tác dụng” khi nắm giữ quyền bính mà nó cướp được. Cầm quyền với bộ máy Bolshevik, cộng sản trở thành nạn nhân của chính nó. Nói khác đi, đảng Bolshevik nào cầm quyền cũng “tự đào huyệt chôn mình”. Đế quốc Liên Xô đã chết như thế. Bọn “cộng sản sống sót” ở Châu Á rồi ra cũng phải chết như thế. Tại sao ? Tại vì cái “hệ giá trị”  mà các đảng Bolshevik đem áp đặt lên các nước bị nó cướp quyền, ở đâu cũng bị “vênh” (chữ của “tổng bí” Trọng) với cái xã hội mà nó cai trị. Bẩm sinh “phản nhân tính”, những Goulags Liên Xô đã chết theo Stalin như thế nào, chẳng lẽ bọn “lú lẫn” ở Hà Nội không trông thấy ? Ít ra chúng cũng đã nếm mùi “tem phiếu”, nhai bo-bo suốt cuộc đời “dép râu nón cối” của chúng. Chẳng lẽ bọn “hậu duệ” chỉ biết “tự lừa dối” bằng câu “chúng cháu không có quá khứ”, chỉ “hướng tới tương lai”, trong khi cả lũ tiếp tục “mò mẫm”, chưa biết cái “tương lai” ấy nó ở nơi mô để mà “định hướng”. Mâu thuẫn bẩm sinh nằm ngay trong “thiết kế”  mô hình đảng cộng sản : hệ giá trị “duy vật”, mà dựa trên “lực đẩy ý hệ” là một “giá trị duy tâm”. Quốc Tế Ca Cộng Sản với điệp khúc “bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình”, rõ ràng nêu “giá trị vật chất” ra làm “đích đến của cách mạng”. Hơn thế, nó còn đặt “lợi” đứng trước “quyền”, chứng tỏ “quyền” chỉ là “phương tiện”, mà “lợi” mới là “cứu cánh”. Chính cái điệp khúc sặc mùi “duy vật” này đã “động viên” được khối “quần chúng bị bóc lột” hùa theo bộ máy Bolshevik đi “cướp quyền”. Khi “lợi quyền” đã “qua tay mình” rồi, chế độ cộng sản đứng trước câu hỏi “mình là ai?” và “mâu thuẫn ý hệ” hiện nguyên hình. Ý hệ cộng sản hướng tới một “chủ nghĩa tập thể” – collectivism – coi “chủ nghĩa cá nhân” – individualism – là kẻ thù cần phải tiêu diệt. Chính ngay khi hô hào chỉnh đảng, “tổng bí” Trọng đã đổ thừa cho chủ nghĩa cá nhân làm cho đảng của y từ trên xuống dưới “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”, rồi đòi hỏi từng đảng viên của y phải “tự kiểm điểm”, bộ máy đảng phải ráo riết “phê, tự phê”, lấy việc tiêu diệt chủ nghĩa cá nhân trong từng cá nhân đảng viên làm biện pháp tối hậu để “chỉnh đốn” đảng. Ngay từ khi được/bị coi là “đối tượng đảng”, mỗi cá nhân “dự bị” cộng sản đều đã phải “đấu tranh tư tưởng” (dùng biện pháp “duy tâm”) tách cá nhân mình ra làm hai, nửa “vì tập thể” (cụ thể là “vì đảng”) phải tiêu diệt cho kỳ được nửa “cá nhân vị kỷ”, mới được/bị coi là “giác ngộ”, đủ “tiêu chuẩn” để được/cho tuyên thệ “chính thức” vào đảng. Trong lời thề khi vào đảng, hệ trọng nhất là câu “tuyệt đối trung thành với đảng”. Câu này suy rộng ra, “đảng là tuyệt đối”, phủ nhận “cá nhân” mình, gia đình mình, luôn cả tổ quốc mình. Câu tâm niệm “còn đảng còn mình” từ đó mà ra. Theo đúng “lý tưởng”, đối với tập thể đảng viên cộng sản, những con người mà tâm lý đã bị “điều kiện hóa”, câu hỏi “mình là ai” rất dễ trả lời : “mình là đảng; đảng là mình”. Nhưng đối với “quần chúng nhân dân” từng được/bị đảng “động viên” hùa theo “làm cách mạng”, đến khi “cách mạng thành công”, trả lời câu hỏi ấy là “có vấn đề”. Vấn đề nằm trong định nghĩa của cái chữ “mình” rất cơ bản – fundamental – kia. Loài Người nói rộng, hay mỗi Con Người nói hẹp, sinh thành với bản năng sinh tồn – instinct for existence – theo từng bước đi lên của văn minh mà phát triển thành “chủ nghĩa cá nhân”, cốt lõi là “bản thân mình” – oneself – rồi đến gia đình “mình”, của cải thuộc “sở hữu riêng của mình”. Ép uổng cách chi, thì cái khái niệm “đảng ta” cũng chỉ là “phó sản của hoàn cảnh” – circumstantial by-product. Theo các nhà tâm lý xã hội học, bản năng sinh tồn của con người “không thể vượt thắng bằng cường lực hay ý chí” – cannot be overcome by force or will. Cho nên, chủ trương đánh bại chủ nghĩa cá nhân để “cộng sản vượt thắng” là một ảo vọng. Cai trị bất cứ xã hội nào với hệ giá trị cộng sản, đảng Bolshevik tất yếu bị tha hóa, bởi vì Ý đảng bị “vênh” với Lòng Dân. Hơn thế, sau khi hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết”, hệ giá trị cộng sản được đem “pha chè” với hệ giá trị “tư sản” , thì mâu thuẫn trong chủ trương “kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa” tất yếu (lại “tất yếu”, nhái theo “ngữ cảnh xã hội chủ nghĩa”) đào sâu thêm tình trạng tha hóa nói trên, từ “vênh” biến thành “tử huyệt”. Đó là mối lo tâm huyết hiện nay, khiến “tổng bí” Trọng phải hô hoán chuyện “chỉnh đảng” qua “đề án” thứ nhất, về kinh tế xã hội.

 

            Trong đề án kể trên, “tổng bí” Trọng nêu ra “ba khâu đột phá”, đứng đầu là “hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Cái “khâu” đứng đầu này, trước đây, khi hô hoán “cải tổ cấu trúc kinh tế”, y đã thú nhận nó có 3 căn bệnh trầm kha” : 1/ Lợi ích nhóm; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả. Bệnh số 3, cứ nhìn vụ Vinashin đủ thấy “hết thuốc chữa”. Bệnh số 2, chúng ta đã “kiểm điểm” rồi, tựu trung là càng “chỉnh” càng “đốn”. Hôm nay, hãy “chẩn mạch” cái “bệnh trầm kha” đứng đầu, là “lợi ích nhóm”. Chứng bệnh này từ đâu mà có ?

 

Bất cứ xã hội nào dưới quyền “toàn trị” – totalitarian – của đảng cộng sản, “chỉ có một” lợi ích, là “lợi ích tập thể” – collective interest – tuyệt đối không có “lợi ích nhóm” . Khái niệm “lợi ích nhóm” , chỉ kinh tế thị trường của chủ nghĩa tư bản mới có : những cá nhân có “lợi ích tương đồng”common interest –  tập hợp thành “nhóm lợi ích” – interest group – để bảo vệ “lợi ích nhóm” – group interest – của mình. (lưu ý : sự hoán chuyển vị trí làm thay đổi nghĩa của từ ngữ). Cộng sản không tiêu diệt được kinh tế thị trường, phải “hội nhập để sống còn”, tuy vẫn “cố bám” cái đuôi “định hướng XHCN”, nhưng không cách chi ngăn trở được “lợi ích cá nhân” phát triển thành “lợi ích nhóm”. Từ đó, các “nhóm lợi ích” mọc ra và phình to theo tốc độ phát triển “vĩ mô” của kinh tế. Khoa học xã hội định nghĩa “nhóm lợi ích” đại khái là : tổ chức của dân chúng, chia sẻ nhau ý tưởng và thái độ, cùng nhau tìm cách ảnh hưởng vào “chính sách công” – an organization of people with shared ideas and attitudes who attempt to influence public policy. Theo định nghĩa này, câu hỏi đến ngay, là : tại sao “lợi ích nhóm” lại trở thành thứ “bệnh trầm kha”, có thể tạo nguy cơ đe dọa “sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ” ? Hãy xem nó ra đời như thế nào mà “đảng ta” không cản trở nổi, dù biết nó “rất phản động” với “chủ nghĩa tập thể”. Xin nhớ lại câu “bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình” – tâm niệm “để đời” của đảng viên cộng sản khi vào đảng và “thề tuyệt đối trung thành với Đảng” (chữ “Đ” luôn luôn phải viết Hoa). Khi quyền bính đã “qua tay mình”, cũng là lúc chữ “lợi” chiếm trọn “tư duy” cộng sản, từ trên xuống dưới. Chúng coi của cải toàn xã hội mà chúng vừa “cướp” được là “chiến lợi phẩm”, là “của chung”, nhân danh “quyền quản lý”, chúng chia nhau hưởng thụ. Năm 1954, cộng sản làm chủ chỉ nửa nước, dân Hà Nội đã chứng kiến cảnh “bộ đội về Thành” và toàn Miền Bắc biến thành “giòng thác” 1 triệu người bỏ quê mà đi, di cư vào Nam theo Việt Nam Exodus I. Năm 1975, cộng sản “cướp” trọn nước VN, bọn “cán ngố” từ Bắc vào Nam với chiến dịch “vào vơ vét về”, đã “giải phóng” sạch sành sanh của cải Miền Nam ra sao, đưa đến Việt Nam Exodus II – 3 triệu người bỏ nước mà đi (chết 2 còn 1) như thế nào – dấu ấn còn trong tâm khảm nhiều thế hệ Việt Nam Lưu Vong, không cách chi “xí xóa”. Chế độ và “hệ giá trị” cộng sản áp đặt ở Việt Nam từ Bắc vào Nam, từ thế kỷ 20 đến thế kỷ 21, đã “đúc kết” thành một kho tàng “văn chương, văn hóa bình dân phản kháng” hầu như vô tận, ai cũng có thể kể ra vanh vách. Thí dụ về “thi đua sản xuất” :

 

Một người làm việc bằng hai

Để cho cán bộ mua đài mua xe ...

Một người làm việc bằng ba

Để cho cán bộ mua nhà, (mua chức) mua quan ...

 

Chế độ “đặc quyền”, dành thưởng công cho bọn “tuyệt đối trung thành với đảng” làm nảy sinh loại “nhóm lợi ích” mà Djilas gọi là giai cấp mới – the new class – một học giả khác gọi theo tiếng Nga là nomenklatura. Ngay bọn còn trong “cơ cấu dự bị”, chờ đến phiên hưởng đặc quyền theo “tư duy nhiệm kỳ” cũng có tên là apparatchik . Đặc quyền đương nhiên đưa đến “đặc lợi”, và ngược lại. Khi bắt đầu “mở cửa” thu hút “đầu tư nước ngoài”, cấp tỉnh được thả lỏng cho mạnh ai nấy “chạy phương án”. Mỗi tỉnh trở thành một “nhóm lợi ích”, kết tụ theo hàng ngang. Khai thác tài nguyên quốc gia, hầm mỏ, thiết kế đô thị, than khoáng, điện lực, dầu khí, thị trường lao động, thuộc tầm “vĩ mô”, các “nhóm lợi ích” kết hợp theo hàng dọc. Nhưng rồi, làm ăn kiểu “vội vã vơ vét” theo “tư duy nhiệm kỳ”, (hết “nhiệm kỳ” thì “hết ăn”) các “nhóm lợi ích” trở thành “tư bản đỏ”, trong khí thế “tranh ăn vô tội vạ”, đua nhau “đầu tư dàn trải”, bất chấp “ngang dọc”, khiến cho Ba Dũng “đánh vật” với điều chỉnh vi mô/vĩ mô năm này sang tháng khác, “vênh” vẫn cứ “vênh”. Chủ trương tiêu diệt chủ nghĩa cá nhân mà đòi “sống chung” với kinh tế thị trường, chẳng những “vênh” mà còn “đi vào ngõ cụt”, như cảnh báo của Janos Kornai. Quý “đồng chí cách mạng” năm xưa, nay đã trở thành quan cách mạng, được Dân Oan tuyên dương với câu “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”. Cái gọi là “đạo đức cách mạng” của “các đồng chí” ấy nay đã có “nội hàm” khác hẳn, của hệ giá trị chủ nghĩa tư bản rừng rú – savage capitalism – cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Coi Con Người Là Cứu Cánh, chủ nghĩa ấy đã “tự diễn biến” thành chủ nghĩa tư bản “xã hội hóa” – socialized capitalism – cầm cờ Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền, lấy đó làm “mẫu số chung” sắp xếp một trật tự thế giới Hội Nhập, Hoà Bình, Phát Triển. Loài người đã bỏ xa bọn “cộng sản sống sót” hàng thế kỷ. Chúng còn tiếp tục “phất cờ búa liềm” và giở trò cướp cạn giữa ban ngày, thì những trò “phê, tự phê”   của “tổng bí” Trọng chẳng bõ làm trò cười. Chúng đang tự đào huyệt chôn mình.

 

Sau đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::GIAI CẤP MỚI ? NOMENKLATURA ? MAFIA ?
đăng vietnamexodus vào Tuesday, 06, March (5206 lần đọc)

GIAI CẤP MỚI ? NOMENKLATURA ? MAFIA ? APPARATCHIK ? “TRỌNG LÚ” , ANH LÀ AI ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Bình Luận Thời Sự ngày 4-3-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Milovan Djilas sinh năm 1911 ở Montenegro, Nam Tư, gia nhập đảng cộng sản năm 1932, khi đang theo đại học Belgrade. Năm 1933-36 bị bỏ tù vì hoạt động chính trị. Năm 1938 được bầu vào  Trung Ương Đảng, và 2 năm sau vào Bộ Chính Trị. Đảng cộng sản Nam Tư là “một bộ phận” của Quốc Tế 3 cộng sản. Năm 1941, nước Nam Tư (chưa bị “cộng sản hóa”) tỏ thái độ thiên về Đồng Minh; thành phố Belgrade bị Đức Quốc Xã ném bom, hầu như san thành bình địa. Đức Quốc Xã xâm chiếm Nam Tư, Djilas trở thành một lãnh tụ kháng chiến, sát cánh với Tito. Năm 1944, Tito gửi Djilas sang Liên Xô gặp Stalin để củng cố “tình đồng chí”, khi việc đánh bại Đức Quốc Xã đã nắm chắc trong tay và Tito đã là Bộ Trưởng Quốc Phòng của chính phủ kháng chiến. Nhân chuyến đi này, Djilas được thấy hình ảnh cụ thể của xã hội xã hội chủ nghĩa khi đảng cộng sản nắm độc quyền “lãnh đạo” nó như thế nào. Tháng Ba năm 1945, Tito trở thành Thủ Tướng nước Nam Tư. Những năm sau đó, Tito cải biến Nam Tư thành “Cộng Hòa Liên Bang”, gồm Serbia, Croatia, Slovenia, Montenegro, Bosnia-Herzegovina và Macedonia. Djilas trở thành phó chủ tịch trong chính phủ của Tito. Năm 1948, Djilas được Tito cử sang gặp Stalin lần nữa, để xem có thể “điều chỉnh” được những chỗ “vênh” giữa hai đảng cộng sản về “nhận thức chung” sau khi Quốc Tế 3 đã giải tán năm 1943 và hai đảng đều đã qua giai đoạn “chiến đấu đề sống còn”, đang cầm quyền; cụ thể là câu hỏi : con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa trước mặt nó thế nào ? Có lẽ câu trả lời của Stalin bị ‘vênh” với “nhận thức” của cả Djilas lẫn Tito, nên chuyến đi thất bại. Nam Tư khai tử “tư duy hai phe”, đứng ngoài Chiến Tranh Lạnh giữa Liên Xô và Đồng Minh của Mỹ; năm 1948 công bố đường lối đối ngoại với “chủ nghĩa trung lập tích cực”, đối nội với “phân phối lợi nhuận kinh doanh công nghiệp qua các uỷ ban lao động” (tương tự như “khoán sản phẩm” hay “xé rào” ở VN khi chế độ “tem phiếu”, “bao cấp” thất bại).

 

            Djilas đã làm cho Nam Tư “tự diễn biến” đến mức đó, nhưng vẫn chưa hài lòng với sự triển khai chủ nghĩa cộng sản ở nước mình. Ông viết báo Borba và tập san chính trị Nova Misao ở Belgrade, kêu gọi “tự diễn biến” nhiều hơn nữa. Năm 1954, ông bị đảng cộng sản khai trừ, cho thôi chức hết khỏi quyền lực chính phủ. Năm 1955, Djilas xuất bản sách “Giai Cấp Mới : Một Phân Tích Về Hệ Thống Cộng Sản” – The New Class : An Analysis of the Communist System (quyển sách lừng danh thế giới cho đến bây giờ, được dịch ra nhiều thứ tiếng, dủng làm sách giáo khoa chính trị học ở hầu hết các trường đại học danh tiếng). Trong sách này, ông vạch ra rằng chủ nghĩa cộng sản ở Đông Âu không đem lại công bình xã hội như tuyên truyền. Ngược lại, một thiểu số đảng viên cộng sản hình thành “nhóm đặc quyền đặc lợi”, căn nguyên của bất công, đưa đến bất ổn định xã hội. Ông gọi nhóm này là GIAI CẤP MỚI, đang cầm quyền ở nước ông. Tháng 11 năm 1956, Djilas bị bắt đưa ra tòa về tội “báng bổ, viết ra luận điệu thù nghịch nhân dân và nhà-nước Nam Tư”, bị xử phạt 9 năm tù. Mãn hạn tù, Djilas viết ngay sách “Đối Thoại Với Stalin” (1961). Sống dai hơn Tito, Djilas tiếp tục cho ra nhiều sách : “Dưới Các Ngọn Cờ” – Under The Colours (1971); “Đất Nước Phi Công Lý” – Land Without Justice (1972); : “Xã Hội Không Hoàn Hảo : Vượt Trên Giai Cấp Mới” – Unperfect Society : Beyond The New Class (1972); “Hồi Ký của một Người Cách Mạng” – Memoir of a Revolutionary (1973); “Những Mảnh của Một Đời Người” – Parts of a Lifetime (1975); “Thời Chiến : Với Tito và Dân Quân” – Wartime : With Tito and the Partisans (1980); “Tito : The Story Inside” –  Tito : Câu Chuyện Nội Bộ (1981); “Về Các Nhà Tù và Tư Duy” – Of Prisons and Ideas (1986); “Lên và Xuống” – Rise and Fall (1986). Tito chết năm 1981; nước cộng sản của ông tan rã theo “chủ nghĩa xã hội với đặc thù Yougoslav”. Lúc đó, Djilas chống lại việc Nam Tư vỡ ra thành nhiều nước, đưa đến chiến tranh diệt chủng và quốc tế đã phải can thiệp để “cứu người”, vãn hồi hòa bình, như ta đã thấy. Djilas còn sống đến năm 1997 để được thấy Liên Xô sụp đổ do “cấu trúc bẩm sinh” đảng cộng sản, phỏng theo mô hình “đảng ăn cướp”, kiểu như Mafia ở Châu Âu, hay Thiên Địa Hội (Lương Sơn Bạc) ở Châu Á. Bọn “đầu lĩnh” ăn cướp – Âu hay Á cũng thế – củng cố lòng trung thành của đảng viên bằng cách “chia quả thực” cho “đúng điệu giang hồ”. Đổi lại, bọn “lâu la” phải “tuyệt đối trung thành với “chủ nhân” (Tàu gọi là “đại ca” hay “đại gia”); chỉ hơi “khác ý” (bị “thắc mắc”, bị “vặn hỏi” là “có ý gì ?” là “có vấn đề”), nhẹ thì “kiểm điểm”, “phê, tự phê”, nặng, có thể bị “khai trừ vĩnh viễn” (bị “thủ tiêu”, còn gọi là “đi khai hội với giun”). Cấu trúc phe Lenin trong đảng Lao Động Dân Chủ Xã Hội Nga (Russian Social-Democratic Labour Party – RSDLP) thời Cách Mạng Tháng Mười Nga, theo mô hình “xã hội đen” đã giúp phe này từ thiểu số trong cách mạng trở thành đa số mong manh sau cách mạng, tự nhận là Bolshevik. Từ đó, mô hình Bolshevik trở thành cấu trúc mẫu cho tất cả các đảng cộng sản “chư hầu” Liên Xô trên thế giới. Vào VN, ta thấy cấu trúc ấy đã làm nảy sinh một thứ “văn hóa đảng”, với 3 “đặc trưng” khó lẫn lộn : lừa mị, tham nhũng, khủng bố. Thứ văn hóa “cấu trúc xã hội đen” ấy, dùng đi đánh phá, chiếm hữu các xã hội không cộng sản, rất hữu hiệu, nhưng dùng cai trị xã hội do cộng sản cầm quyền, lập tức “có vấn đề”. Nông dân Nga nổi loạn ngay sau khi đảng Bolshevik nắm trọn quyền hành ở Liên Xô.“Vấn đề” là :  đảng Bolshevik bị “vênh” với xã hội Nga ngay từ “bẩm sinh”. Ngay khi Lenin đưa ra Phương Án Kinh Tế Mới – New Economic Project, NEP – nhưng vẫn dùng cơ cấu Bolshevik làm công cụ thống trị, Trotsky đã phản đối, gọi bọn “xã hội đen cầm quyền” ấy là “caste” –“tầng lớp biệt đãi” – không gọi là “giai cấp” – class. Trotsky lên án Lenin là “phản bội Marx” và ly khai. Trotsky gọi chủ trương kinh tế của Lenin là “Chủ Nghĩa Tư Bản Nhà-Nước” – State Capitalism – không phải “cộng sản”, cũng không phải  “chủ nghĩa xã hội”. Lenin lập Quốc Tế 3 thì Trotsky lập Quốc Tế 4.  Mãi đến năm 1970, một nhà ly khai Xô-viết là Michael Voslenski mới viết sách có tựa là Nomenklatura : The Soviet Ruling Class – Nomenhklatura : Giai Cấp Thống trị Xô-viết, phân tích và đặt tên cho bọn ấy. Về ngữ vựng, “nomen” có nghĩa là “danh sách” . Bọn Bolshevik bất cứ ở đâu, cướp được quyền ở nước nào xong, liền “lập danh sách chia quả thực”. Chúng coi “quyền bính” chúng vừa cướp được là “quả thực” (ta thường gọi là “chiến lợi phẩm”). Danh sách ấy có hai phần : những tên được “chia quyền ngay” nằm trong danh sách “chính thức”; phần thứ hai dành cho bọn “dự khuyết”. Quyền bính đem lại “lợi nhuận”. Bài Quốc Tế Ca Cộng Sản ( Anh-téc-na-xồ-na-lờ) với điệp khúc có câu “Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình”. Khi đảng Bolshevik cướp được quyền rồi, câu hát ấy phải thành “hiện thực”, mới “đúng luật giang hồ”. Trong sách nói trên, Voslenski gọi bọn “đầu nậu” ban phát “đặc quyền đặc lợi” của cơ cấu Bolshevik là “Patron”. Chúng “mua” sự trung thành của bọn “theo đóm ăn tàn” (mà ông gọi là “client”) bằng những “đặc quyền đặc lợi” từ “quyền bính” mà ra. Bọn “lâu la cắc ké” cộng sản còn được Voslenski đặt tên là “apparatchik”. Trong “đường giây chia chác lợi quyền”, một “patron” bên dưới lại trở thành một “client” lệ thuộc một “patron” ở “trên” nữa; cứ thế, lên đến ‘chóp bu”, có tên là Bộ Chính Trị – Politbureau, gồm những tên “trùm” cộng sản từ các “đường giây” khác nhau, đại diện cho các “nhóm lợi ích” – groups of interest – khác nhau, nhập lại để “điều chỉnh” các “bộ phận”, sao cho khỏi bị “vênh”, quyền lợi các “nhóm lợi ích” không va chạm nhau đến nỗi “mất đoàn kết”. Bộ Chính Trị cộng sản có “chức năng” y hệt các“Godfathers” của hệ thống Mafia. Cỗ máy thống trị Bolshevik, “thả lỏng” vào kinh tế thị trường, dù là State Capitalism – Chủ Nghĩa Tư Bản Nhà-Nước (theo Voslenski) hay Chủ Nghĩa Xã Hội Thị Trường – Market Socialism (theo Janos Kornai), kết quả như nhau : tất yếu trở thành Chủ Nghĩa Tư Bản Rừng Rú – Savage Capitalism. Sau Đại Khủng Hoảng 1929-30, Chủ Nghĩa Tư Bản Rừng Rú đã “tự diễn biến” thành Chủ Nghĩa Tư Bản Xã Hội Hóa – Socialized Capitalism – để không “giẫy chết” như Marx “tiên tri dỏm”, mà sống đủ mạnh để đánh bại cả Đức Quốc Xã trong “Chiến Tranh Nóng” lẫn Liên Xô trong “Chiến Tranh Lạnh”. Ngược lại, chủ nghĩa ấy ở Liên Xô, “tự diễn biến không kịp” nên đã sụp đổ; Đông Âu “tự diễn biến kịp”, nên đã “thoát cũi sổ lồng”. Thế giới đã lên án “chủ nghĩa cộng sản là diệt chủng, phản nhân loại qua việc dựng một đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản giữa thủ đô Hoa Kỳ, coi như “tống táng” chủ nghĩa cộng sản. Thế mà bọn “cộng sản sống sót” ở Việt Nam vẫn cứ “phất cờ búa liềm”, hát “Quốc Tế Ca”, tụng niệm Mác-Lê-nin. Chúng “dối mình, lừa người”, làm  như Liên Xô không hề sụp đổ. Đại hội XI của VGCS đầu năm 2011 giảm tổng số “chóp bu” từ 15 còn 14 tên. Riêng 3 ngành trong số 14 tên ấy được “nhân đôi” từ 1 thành 2 : công an, bộ đội, tuyên truyền. Đã rõ ràng : chúng chủ trương thà chết cố bám theo khẩu hiệu sặc mùi “xã hội đen” : “thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu” (“tuyên truyền vận động” không được thì “đàn áp”). Chúng “lú lẫn” đến nỗi không “nắm bắt” được tình hình mọi mặt đang diễn biến “vô cùng phức tạp”. Cách Mạng Hoa Nhài và Mùa Xuân Ả Rập làm chúng “phát rét”, bắt bớ lung tung, “đối phó sảng”. Quan hệ Mỹ/Tàu đang từ “đối tác” chuyển sang “đối đầu”, khiến cho “Biển Đông nổi sóng”, lòi ra tội chúng “bán nước từ khuya” cho Tàu. Quần chúng xuống đường “chống Tàu cứu nước”, tiếng là “ủng hộ chính phủ, bảo vệ chủ quyền quốc gia”, nhưng đặt chúng vào “thế kẹt”: đàn áp thì “thú nhận tội bán nước”; xuôi theo thì “đắc tội” với “đồng minh truyền thống” Tàu. “Nhịn” Tàu thì phải “hy sinh” PetroVN, “nhóm lợi ích” đang nuôi sống biết bao nhiêu “apparatchik” công an và bộ đội. “Mắng” Tàu, lại e thiệt hại các “nhóm lợi ích” đang được Tàu “nuôi béo”, như Bô-xít hay EVN (quốc doanh “điện”). Trong khi đó, “lạm phát phi mã”, “khủng hoảng ngân hàng”, rồi “Vinashin vỡ nợ”, thị trường chứng khoán “xuống dốc không phanh”, hàng vạn công ty “vừa và nhỏ” phá sản, địa ốc “bể bong bóng” ...Trong “đối phó sảng”, chúng “dẫm chân lên nhau” : các “nhóm lợi ích”  được Tảu “nuôi béo” chủ trương “vừa mắng vừa lạy” Tàu, bị các “nhóm lợi ích” chủ trương “kiếm chác” theo Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương – Trans-Pacific Partnership – do Mỹ cầm đầu mắng là “bảo thủ lú lẫn”. Đồng thời, các “nhóm lợi ích”  thuộc loại “ăn quen nhịn không quen”, bất chấp tình hình “vô cùng phức tạp”, tiếp tục “vơ vét vội vã”. Đó là lúc Tiếng Bom Tiên Lãng nổ ra, được khuếch đại bởi Tiếng Hát Việt Khang với câu hỏi “Anh Là Ai ?”. Câu hỏi “xét căn cước” này làm cho “đảng ta” bị “ngọng”. Dù sợ “rút giây động rừng”, Trọng “lú” phải hô to “chỉnh đảng hay là chết”. Hô gì thì hô, “đảng ta” không thể “dùng thuốc cảm chữa ung thư”. Nó “chết chắc”, vì ... “hết thuốc chữa”.

 

            Dưới đây là bài Bình Luận Thời Sự mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::SỬA ĐI SỬA LẠI VẪN “VÊNH”
đăng vietnamexodus vào Friday, 02, March (5113 lần đọc)

SỬA ĐI SỬA LẠI VẪN “VÊNH” – “CHỈNH” MÃI VẪN CỨ “ĐỐN” – TẠI SAO ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 29-2-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Bom Tiên Lãng  nổ bùng trong khi quốc hội bù nhìn VGCS còn đang cãi vã chưa xong chuyện sửa Luật Đất Đai. Lần sửa này đã là lần thứ 6, tính từ năm 1992, khi nó ra đời, chỉ 1 năm sau khi “thành trì xã hội chủ nghĩa” Liên Xô “chuyển sang từ trần”. Được hỏi về chuyện  “nhùng nhằng sửa luật” này, “tổng bí” Trọng đã thú thật là “sửa đi sửa lại vẫn vênh”. Tại sao vênh ? Và vênh chỗ nào ?

 

            Từ khi còn làm chủ nửa nước cho đến khi chiếm trọn nước, đảng cộng sản VN đã “sao chép” Liên Xô, “quốc hữu hóa” toàn bộ đất đai của quốc gia, tập trung vào tay “nhà-nước chuyên chính”, như tất cả các nguồn tài nguyên khác, mà “lý luận cộng sản” gọi là “phương tiện sản xuất” hay “tư liệu sản xuất”. Liên Xô sụp đổ năm 1991; “đảng ta” phải “sửa” cả điều lệ đảng lẫn hiến pháp, xóa cho kỳ được câu “Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”, triển khai thực hiện “nhận thức chung” ở Thành Đô sau khi được Tàu tha tội phản chủ với câu thơ tiếng Tàu “cười một tiếng, oán thù biến thành mây khóí”. Từ đó, căn cước “Việt gian cộng sản” (VGCS) được Tàu (mà  VGCS coi như “thay chân Liên Xô lãnh đạo cách mạng thế giới”) tái cấp phát cho đảng cộng sản vn. Theo chân Mỹ vào kinh tế thị trường, hiến pháp 1982 Tàu Cộng luật hóa khái niệm “sở hữu toàn dân xã hội chủ nghĩa” (trường đại học luật Saigon của VGCS dịch là “socialist people’s ownership”) thì hiến pháp 1992 VGCS cũng phải “sao chép” cái khái niệm “toàn dân” rất mơ hồ kia, nhưng “nhòe nhoẹt” hơn, giấu bớt cái đuôi “xã nghĩa” đi, dọn đường mở quan hệ với Mỹ năm 1995. Cộng sản – dù “quá cố” hay “sống sót” – từ khởi thủy, vốn khẳng định sự hiện hữu của nó, là tiêu diệt tư sản, trước mắt là tiêu diệt thị trường; tổ chức sản xuất tập thể theo mô thức “công xã” – commune – trao đổi và phân phối lợi nhuận qua “bao cấp” và tem phiếu”. Nó thất bại thế nào, cả loài người đều đã thấy. Chỉ có bọn “lú lẫn mộng du” mới tự “dối mình và lừa người”, tiếp tục phất cờ “búa liềm”, hát Quốc Tế Ca và “tụng kinh” Mác-xít Lê-nin-nít. Từ bên Tàu sang bên “ta”, chúng bịa ra khái niệm “sở hữu toàn dân” để lấp liếm dã tâm cướp ruộng đất của dân, biến thành “quỹ đất” dưới quyền “quản lý” của chúng, dùng quỹ ấy làm vốn liếng – tư bản – capital – triển khai thành “tư bản đỏ”, ngang nhiên “hội nhập” vào “kinh tế thị trường”. Vào thị trường tự do “sống chung và cạnh tranh với tư bản” (theo cái gọi là “đồng thuận Bắc Kinh” hay “đồng thuận Hoa Thịnh Đốn”), chúng được thế giới tư bản gọi là “chủ nghĩa xã hội thị trường” – market socialism – và cho hưởng nhiều ưu đãi có tính cách “nâng đỡ”, với điều kiện là phải “dân chủ hóa” khi phát triển đã “vượt mức trung bình”. Tàu đã vượt xa mức trung bình, trở thành “siêu cường kinh tế” mà chưa chịu dân chủ hóa, trước sau cũng sụp đổ như Liên Xô, tuy cách sụp đổ có thể khác. VGCS khai báo với thế giới là cũng đã vượt mức trung bình, thậm chí đòi được đối xử như một nền “kinh tế thị trường trọn vẹn” mà vẫn  còn “cố bám” cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa”, e rằng số phận chúng thảm hại hơn Tàu rất nhiều. Về phương diện đất đai, xưa nay công hữu và tư hữu vẫn sống chung hài hòa. Đó là quy luật khách quan. Cộng sản từ sơ thủy đã nuôi tham vọng xóa tư hữu, thâu tóm hết đất đai tư, nhập chung vào khối đất công, thành cái gọi là “sở hữu toàn dân”, giao cho “nhà-nước quản lý”. Nhà-nước lại do “đảng ta độc quyền lãnh đạo”. Khi còn “một mình một chợ”, dựng lên “màn sắt” rồi “màn tre”, cai trị dân trong một thế giới “bịt kín”, đấu tranh giai cấp hết đợt này đến đợt khác, hết “chiến tranh nóng” đến “chiến tranh lạnh”, trả giá bằng sinh mạng hàng trăm triệu người, cộng sản đã thất bại, không áp đặt nổi một hệ giá trị phản nhân tính lên loài người của thế kỷ 20. Đế quốc Liên Xô đã đi vào lịch sử. Bọn cộng sản ở Châu Á được tha cho “sống sót”, lẽ ra phải nhìn đấy làm gương, tự “dọn mình” lo chuyện “hạ cánh an toàn”. Ngược lại, chúng tìm cách lượm mót, gọt dũa những mảnh giá trị cộng sản vụn vỡ, mong chắp nối lại thành một thứ gì đó, với “đặc thù” này nọ, giông giống như “lý tưởng ảo” ngày xưa, còn vương vấn trong “não trạng mộng du” của chúng. Nói khác đi, chúng đang sống với “hội chứng hậu cộng sản” – post-communist syndrome. Hội chứng này, bên Tàu nhẹ hơn bên “ta”, vì dù sao cộng sản Tàu khác VGCS ở chỗ chúng không hề “phản quốc”, cũng chưa “phản chủ” (kết đồng minh với Mỹ phản Liên Xô, cùng lắm chỉ là “phản bạn”). Hồi ký Trần Quang Cơ cho chúng ta đủ bằng cớ VGCS ít ra đã ba lần phản quốc và hai lần phản chủ. Cho nên, xoay trở cách chi, nhìn bằng con mắt của khoa học xã hội, những nỗ lực “cố bám tuyệt vọng” của VGCS trên “thang quyền bính” của xã hội VN hôm nay, chỉ  làm tung tóe thêm những mảnh vỡ của một hệ giá trị quái thai đang tan rã. Với tình huống ấy, VGCS bày ra trò gì cũng vênh, huống chi là sửa luật.

 

            Nền tảng của kinh tế thị trường – hay kinh doanh tư bản – là chủ nghĩa cá nhân. Tâm điểm của chủ nghĩa cá nhân là sở hữu tư – của riêng. Theo định nghĩa của trường luật Sài-gòn (TP/HCM) : “... quyền cơ bản của chủ sở hữu là quyền chiếm hữu, quyền định đoạt, và hưởng lợi”. Nhà-nước VGCS ra Luật Đất Đai, cướp quyền sở hữu của dân, nhưng bịa ra “quyền sử dụng” – chiếm hữu tạm – cho dân vẫn ở nhà mình, vẫn cày cấy ruộng mình, nhưng nhà-nước dành quyển thu hồi bất cứ lúc nào, thậm chí không cần viện lý do “lợi ích công cộng”, cũng bất chấp nguyên tắc “bồi thường thỏa đáng”. Từ đó nảy sinh nạn Dân Oan, khiếu kiện đến ba đời vẫn chưa được giải quyết. Cũng từ đó, cuộc đấu giữa một bên là chủ nghĩa cá nhân - individualism của mọi cá thể trong xã hội, với bên kia là chủ nghĩa tập thể – collectivism – do nhà-nước đại diện, tạo thành tử huyệt đe dọa làm sụp đổ chế độ, khi “tức nước vỡ bờ”. Đó là khi tiếng bom Tiên Lãng nổ ra. Thoạt nghe, tuồng như đó chỉ là “tiêng pháo đẹt”, so với oan khiên chồng chất của đời nối đời Dân Oan khiếu kiện mấy chục năm vừa qua. Nhưng, chính cung cách “đối phó sảng” của chế độ cầm quyền đã khuếch đại âm hưởng của tiếng bom ấy, đưa đến những “hậu quả khó lường”. Trong môi trường “hội chứng hậu cộng sản”, tiếng bom ấy đang làm chế độ chao đảo từ trên xuống dưới.

 

            Trước hết, ai cũng thấy, chế độ đương quyền VGCS đang chưa hết “rét” trước Mùa Xuân Ả Rập và Cách Mạng Hoa Nhài. Lại đúng lúc “Biển Đông Nổi Sóng” vì Mỹ/Tàu “từ đối tác chuyền sang đối đầu”, làm bộc lộ “căn cước bán nước từ khuya” của “đảng ta”, dẫn đến mười mấy cuộc biểu tình “chống Tàu cứu nước”. Chậm đàn áp, lập tức bị Tàu công bố “công hàm Phạm Văn Đồng”, nhắc nhở những “nhận thức chung” từ Thành Đô năm xưa. Chuyển sang “biện pháp mạnh”, mặc nhiên “củng cố” bản án “bán nước từ khuya”. Tiếp theo, một loạt “đàn áp nóng”, bắt bớ “nguội”, truy tố muộn, quấy nhiễu thường xuyên để “răn đe”... theo quán tính “thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu” (tuyên truyền vận động không được thì khủng bố) vô hiệu hóa mọi nỗ lực “giảm nhiệt” từ “đảng” ra “đoàn” và “mặt trận”. Ngay trong “đối phó”, bộ máy chuyên chính của VGCS cũng mảng nọ “vênh” với mảng kia. Mảng “lợi ích dầu hỏa” và Bộ Ngoại Giao “mắng” Tàu là “ngang ngược” thì mảng “lợi ích than khoáng, hầm mỏ” cùng Bộ Quốc Phòng kéo nhau sang Tàu “tụng niệm 16 chữ vàng”. Chóp bu  xử lý “trớt quớt” vụ bom Tiên Lãng, dù “tháo ngòi muộn”, không thuyết phục được “sứ quân Hải Phòng” nguôi giận, vẫn mắng lại là “về hùa với thằng Đoàn Văn Vươn. Tất cả chứng tỏ chế độ không những “lỗi hệ thống”, “lỗi cơ cấu”, “dột từ nóc dột xuống”, mà còn “vênh tột cùng” – tha hóa tột độ với xã hội mà nó “trị vì”. Trong tình huống đó, không ai ngạc nhiên khi “tổng bí” Trọng, còn trong “nhiệm kỳ”, đã “thành thật khai báo” rằng “việc chỉnh đốn đảng tuy vô cùng phức tạp nhưng không thể không làm vì có thể đưa đảng và chế độ đến nguy cơ sụp đổ”. Đảng đã nhân đôi số chóp bu “lý luận” (tuyên truyền – thứ nhất rỉ tai), “công an”, “quân đội” (đàn áp – thứ hai mã tấu) trong Bộ Chính Trị. Trước đây mấy tháng, Trọng đã “rao Nam rao Bắc” chuyện “đột phá lý luận”. Gần đây lại thấy y quảng cáo Hội Đồng Lý Luận Trung Ương. Song song, Ba Dũng bổ nhiệm hàng loạt “tướng công an” vào các nhiệm sở cấp trung ương và cấp tỉnh; đặc biệt, một tướng công an cầm đầu Ban Tôn Giáo Trung Ương. Xem ra, chuyện “không thể không làm” đang tỏ ra “có làm”. Khi “Trọng lú” hé lộ chuyện “chỉnh đốn đảng”, dư luận trong và ngoài nước không khỏi cười ồ, cho rằng đảng của y đã “hết thuốc chữa”; y càng “chỉnh”, đảng của y càng “đốn”. Không nao núng, y triệu tập hội nghị trung ương, đưa ra phương án chỉnh đảng “cụ thể” và “nghiêm túc”. Sau khi đọc diễn văn tràng giang đại hải, y công bố 19 điều cấm đảng viên không được làm, khiến cho thiên hạ không còn “cười ồ” được nữa, mà “cười té ghế” luôn. Anh đưa ra 19 điều cấm, mặc nhiên anh “tự thú” đảng anh đã và đang làm những điều ấy mà chưa bị cấm, cho nên đảng của anh mới “đốn” và anh phải “chỉnh”. Lập tức, vô số vị “trong chăn, biết chăn có rận” lên tiếng, cho rằng với đợt “chỉnh đảng” này, “tổng bí” Trọng tỏ ra chẳng những “lú” mà còn “ngố”, hoặc “ngố nghế làm chiếu lệ”. Một vị bảo :”Chẩn mạch đúng rồi, anh chóp bu nào chịu uống thuốc trước, giơ tay lên!”. Vị khác nói : “Tắm thì phải gội đầu trước. Cái đầu nào chịu gội trước, đưa đầu ra đây!”. Quý vị lão thành còn cho biết : từ khi hô “đổi mới hay là chết” đến giờ, đã có đến 14  lần chỉnh đảng; mấy chục năm rồi, sao “vẫn cứ đốn”, để phải “chỉnh” ? Tại sao ?

 

            Trở lại vấn đề hệ giá trị. Hệ cộng sản coi “giá trị vật chất là thống soái”. Nó  phủ nhận giá trị tâm linh mà nó cho là duy tâm. Ý hệ cộng sản xây dựng trên “luận lý nhất nguyên tuyệt đối”; vậy không thể “vừa duy vật vừa duy tâm”. Cũng không thể “vừa hữu sản vừa vô sản” hoặc “vừa là đày tớ vừa là lãnh đạo”. Lại càng không thể “nhận tiền, chịu ân huệ của tư bản mà vẫn chửi tư bản là thế lực thù địch” . Khi anh đã “chung giường” với tư bản thì anh không còn tư cách nói đến “cách mạng vô sản thế giới”, dù đã “nói tránh” ra là “cách mạng xã hội chủ nghĩa”. Cứ chắp nối “vênh” như thế, chỉ “tự lừa dối” mình, chứ đừng hòng lừa dối ai ở cái thời đại văn minh hậu hiện đại – post-modern civilisation – này, của thế kỷ 21. VGCS vào kinh tế thị trường, cho đảng viên làm tư doanh, là chấp nhận “chung giường” với “chủ nghĩa cá nhân”; vậy không thể cấm đảng viên không được vì cá nhân vị kỷ mà phạm các điều cấm của “Trọng lú”. Đảng “duy vật” phạt đảng viên phải dùng “hình phạt vật chất” (tiền, tài sản, quyền lợi vật chất). Kêu gọi “tinh thần  tự giác hay “thành thật khai báo”, “phê, tự phê” v.v... chẳng bõ “làm trò cười”. Hèn chi, “chỉnh” 14 đợt rồi mà vẫn cứ “đốn”.

 

            Janos Kornai đã đến tận Hà Nội cảnh báo bọn “lú lẫn” ở đó, đại ý rằng “chủ nghĩa xã hội thị trường là ngõ cụt”. Phải mở lối Tự Do Dân Chủ mà thoát khỏi ngõ cụt ấy; bằng không, chủ nghĩa tư bản rừng rú – savage capitalism – sẽ là cỗ xe tang tống tiễn bọn “cộng sản trái mùa sống sót”  đến huyệt mộ đang chờ sẵn ở cuối đường.

 

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::TƯ DUY LÚ LẪN THA HÓA TỘT CÙNG
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 25, February (4456 lần đọc)

TƯ DUY LÚ LẪN THA HÓA TỘT CÙNG

VGCS ĐANG SỐNG CHUỖI NGÀY TÀN

*****

LS Đinh Thạch Bĩch

Tổng Hợp Tin Tức ngày 22-2-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Sáu mươi tám năm sau khi Stalin giải tán Quốc Tế 3 Cộng Sản, ở Hà Nội, bọn “cộng sản sống sót” bế mạc đại hội XI của chúng, hát vang bài “Anh-téc-na-xồ-na-lờ” và phất cờ búa liềm. Người ta bảo là “chúng đánh mất đồng hồ”. Thật ra, chúng có đồng hồ đâu mà mất. “Cách mạng” của chúng “vượt thời gian” nên không cần đồng hồ. Chúng “làm lịch sử” cho “thiên đường mù”, thì lịch sử cả loài người chỉ bắt đầu “từ khi có đảng” và chỉ “hiện hữu” theo “minh họa” của “lý luận cách mạng”.

            Hai mươi năm sau khi “thành trì cách mạng” của chúng là đế quốc Liên Xô sụp đổ, bọn “cộng sản sống sót” ở Hà Nội đem “Bài học từ sự sụp đổ và tan rã của Liên Xô” ra phân tích và cho rằng đó chỉ là “một tổn thất”; chúng tiếp tục “tiến lên”, làm “cách mạng thế giới”, cứ như là chuyện LX sụp đổ không hề xảy ra. (báo Quân Đội Nhân Dân – 24-8-2011). Chúng cho rằng chỉ cần “nắm chắc lực lượng vũ trang... bảo vệ chính trị nội bộ trong quân đội và công an ... thực hiện tốt các chính sách ưu đãi đối với lực lượng vũ trang... (cũng bài báo trên), thì chúng có thể kéo dài “chuyên chính xã hội chủ nghĩa” đến hàng thế kỷ, nhân danh “thời kỳ quá độ”. Xem ra, “tư duy cộng sản” làm ra vẻ như muốn “sống mãi” trong những cái đầu “đậu hũ thúi” của chúng. Ở đâu ra cái loại “tư duy nặng mùi” như thế ?

            Thời 1990-91, sau khi Liên Xô sụp đổ, phải sang Tàu lạy lục để được “thuần hóa” (chữ củaTrần Quang Cơ), ở Thành Đô, chúng từng phân vân hỏi nhau : “Nên coi Trung Quốc là Hán tộc bành trướng (như Lê Duẩn “phán”) hay là nước xã hội chủ nghĩa anh em ? (như “bác Hồ dạy”). Cuối cùng Nguyễn Văn Linh (tặc lưỡi) “... dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”. Tóm lại, “là gì thì là”, Tàu vẫn là chỗ dựa duy nhất còn lại cho bọn “chó mất chủ” cộng sản vn rúc vào, để mà “còn đảng còn mình”. Bản án “bán nước cầu sinh” thành hình và “căn cước việt gian” của chúng được “chủ mới” Tàu tái cấp phát. Dư luận phản kháng trong nước mô tả cảnh này, bảo rằng “đảng ta”  đã đưa cái “cổ vịt” cho Tàu tròng thòng lọng nô lệ vào. Lại bảo rằng bọn “chó mất chủ” (của Liên Xô) đã được “chủ mới Tàu” đeo cho cái “cổ dề” – collier – máng toòng teng cái “thẻ bài chó” – dog tag – ghi rõ ràng “16 chữ vàng”, trên đó, 4 chữ cuối cùng là quan trọng nhất : hợp tác toàn diện – full cooperation – nghĩa là “bảo gì làm nấy”, không được “có ý kiến”. Trong hồi ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ ”, Trần Quang Cơ viết :”... Sở dĩ ta dễ dàng bị mắc lừa ở Thành Đô là vì chính ta đã tự lừa dối ta. (Exodus tô đậm). Ta đã tự tạo ra ảo tưởng là Trung Quốc sẽ giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội thay thế cho Liên Xô, làm chỗ dựa vững chắc cho cách mạng Việt Nam và chủ nghĩa xã hội thế giới, chống lại hiểm họa diễn biến hòa bình của chủ nghĩa đế quốc do Mỹ đứng đầu. Tư tưởng đó đã dẫn đến sai lầm Thành Đô cũng như sai lầm giải pháp Đỏ”. Tại sao chúng phải “ta tự lừa dối ta” để “mắc sai lầm Thành Đô”? Vì nuôi “ảo tưởng” coi Tàu như “thay thế cho Liên Xô, làm chỗ dựa” cho chúng sống sót. Vắn tắt là “tái nô dịch chủ”đổi chủ, tiếp tục làm nô lệ. Nói khác đi, đó chính là bẩm sinh việt gian – không thể một ngày không có chủ. Với “căn cước” này của chúng, ta hết còn ngạc nhiên về câu “vênh váo vô trách nhiệm” của Lê Duẩn năm xưa, khi Tàu Cộng chưa phản Liên Xô, theo Mỹ : “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Nhưng nhiều người không khỏi ngạc nhiên trước “trình độ lú lẫn” hết chỗ nói của việt gian cộng sản (VGCS) : đến lúc ấy – Mỹ/Tàu đã thành “đồng minh” – mà chúng còn cho rằng Tàu Cộng sẽ “thay thế cho Liên Xô, làm chỗ dựa” cho chúng, tiếp tục chống Mỹ. Chẳng phải “sai lầm” hay “bị mắc lừa” gì cả; chẳng qua chúng cố tình “tự lừa dối”, dùng danh nghĩa “đồng chí anh em” để khuất lấp tội bán nước cho Tàu, cầu sống sót mà thôi. Chẳng qua, tấm gương cộng sản Rumania bị dân chúng “săn đuổi như săn chó dại” khi sụp đổ (Nguyễn Văn Linh – Tạp Chí Cộng Sản) đã khiến  chúng “tính toán lú lẫn” về hậu quả của “sự đã rồi” – fait accompli – khi Tàu công khai “hưởng dụng” những gì chúng đã “cúng cụ”, và chúng phải đối diện với làn sóng “phẫn nộ”, quốc dân VN đứng lên “hỏi tội bán nước” của chúng. Đã theo chân Tàu vào “kinh tế thị trường”, hội nhập, mong “sống chung với tư bản”, mà không chịu “tự cải tạo”, tẩy rửa cho sạch “tư duy hai phe” của thời Chiến Tranh Lạnh, thì khẩu hiệu “đổi mới hay là chết” trở thành vô nghĩa, thành “nói một đàng, làm một nẻo”. Qua khẩu hiệu “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, VGCS bộc lộ đầy đủ “tư duy lú lẫn” của chúng. Ra đời với “căn cước giả mạo”; vào đời với vô số căn cước dùng để “đội lốt”; tùy tình hình, thuở sơ khai, với xã hội bưng bít, tuyên truyền một chiều còn hiệu nghiệm, cộng sản “tráo trở căn cước” rất lành nghề. Nhưng nay, với cách mạng tin học, văn hóa “xã hội mở” – open society – buộc mọi “sự thật” phải hiện nguyên hình. Văn hóa Nhân Chủ của loài người Thế Kỷ 21 không dung thứ bọn “dã thú đội lốt người”. Trước sau, lần lượt, qua “diễn biến hòa bình” hay “không hòa bình”, Văn Hóa ấy đương nhiên loại trừ mọi chế độ ‘dã thú ăn thịt đồng loại” – predatory regimes. Tình hình thế giới thời gian gần đây cho thấy đó là Xu Thế Thời Đại. Nó khôntg thể đảo ngược. Và nó làm cho bọn “cộng sản sống sót”  ở Châu Á nóí chung, Việt Nam nói riêng, suốt mấy năm qua, tay “sờ lên gáy” mà run sợ.

            Khi Mỹ/Tàu đang từ “đối tác chuyển sang đối đầu” vả Biển Đông VN trở thành “điểm nóng va chạm”, VGCS đương nhiên lâm thế “chết chẹt”. Tại sao ?

            Trước hết, VGCS phải bộc lộ chân tướng, phải trình làng căn cước thật, không còn có thể dùng căn cước giả, đội lốt này nọ như từ trước đến nay được nữa. Khổ nỗi, với căn cước thật, là bẩm sinh bán nước, tất cả “đèn màu sân khấu” trở nên trơ trẽn, tuồng tích “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” của VGCS trở thành “diễu dở”. Cái câu “vênh váo cương ẩu” của Lê Duẩn năm nào, (“... ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”) nay trở thành câu thú tội “đánh giặc thuê”, bán nước.

            Tàu/Mỹ đang là “đồng minh trở thành đối thủ”, thì “tư duy hai phe” trong đầu VGCS thời Chiến Tranh Lạnh, vốn chưa tẩy sạch, đương nhiên được đem “hâm nóng lại”, dùng lại. Khốn nỗi, căn cước “bán nước từ khuya” đã bại lộ rồi, mà trong tranh chấp Biển Đông VGCS không dám nêu đích danh Tàu Cộng ra để tố cáo – cứ ấp úng với “nước lạ”, “tàu lạ”... – thì việc “bại lộ chân tướng” của chúng đã đến mức hết đường cứu vãn. Đem con dâu và con trai của Nguyễn Cơ Thạch ̣(người bị cho “ra rìa” vì cản trở việc “bán nước cho Tàu” năm xưa ở Thành Đô) là Phương Nga và Phạm Bình Minh ra nói vài câu “ngang ngược”, mong khuất lấp tội bán nước, lập tức gặp phải “tác dụng ngược” từ phía Lòng Dân : Tuổi Trẻ và Trí Thức VN ào ào “xuống đường hưởng ứng” thái độ “chống Tàu” của “đảng ta”, khiến cho VGCS lâm cảnh “tang gia bối rối”. Tình hình biến chuyển với “tốc độ điện tử” của “thời đại công nghệ thông tin cao cấp”, trở nên “vô cùng phức tạp” và “khó nắm bắt” (theo lời “tổng bí” Trọng), khiến cho các chuyên gia đội lốt” ở Hà Nội không còn biết “lúc nào đội lốt nào” cho khỏi “bị vênh”. Dẹp biểu tình là “xác nhận” tội ‘bán nước từ khuya”. Nhẹ tay hay làm ngơ cho biểu tình, e “biến chất” thành “hỏi tội chế độ” và “hỏi căn cước đảng”, rất khó “đáp ứng”. Thế là“đối phó sảng”, với mọi thứ căn cước “thật giả lẫn lộn” tùy tiện đưa ra ... chỉ làm cho tình hình phức tạp thêm. Lòng Dân “phẫn nộ” bùng lên đến mức người “tuổi trẻ yêu nước” Việt Khang, sinh ra và lớn lên trong môi trường “điều kiện hóa mọi mặt” do chính VGCS nhào nặn, phải thét vang : “Anh Là Ai ?” và “Việt Nam Tôi Đâu ?”. Tiếng thét Việt Khang hòa âm với “tiếng bom Đoàn Văn Vươn”, tạo thành “bản án chung thẩm” : “Ý đảng” (VGCS) đã “tha hóa tuyệt đối” – absolutely alienated – với Lòng Dân VN. Nói khác đi, các thứ “đốn” của VGCS không cách chi “chỉnh” được. Càng “chỉnh” càng “đốn”. Từ khi “tự dối mình và dối người” để sống sót (không bị “săn đuổi như săn chó dại”), VGCS dư biết cái ngày “bại lộ chân tướng” trước sau cũng sẽ đến, cho nên “ý đảng” là “liều chết cố bám” được lúc nào hay lúc ấy. Cái gọi là “tư duy nhiệm kỳ” từ đó nảy sinh : thời gian ngắn ngủi còn quyền thế trong tay, chúng “chia đều cho nhau” cơ hội “vơ vét vội vã”, vô hiệu hóa sức phản kháng của Lòng Dân theo sách lược tổ truyền “thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu”, phối dụng tuyên truyền với đàn áp. Chúng công khai dùng lợi quyền củng cố lòng “trung với đảng” của bộ máy áp chế qua bài báo đã dẫn ở trên : “thực hiện tốt các chính sách ưu đãi các lực lượng vũ trang”. Điểm “ách tắc” cơ bản trong “phương án cố bám” này nằm trong hai chữ “chia đều”. Với tâm lý được điều kiện hóa theo lý tưởng “chia đều”, bộc lộ qua câu hát của bài Quốc Tế Ca (“… bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình”), tên cộng sản nào , từ bên Nga, bên Tàu, sang “bên ta” cũng xem “lợi quyền vật chất hưởng thụ tức thì” to hơn quả núi. Do đó, trong chế độ tem phiếu với nhau, chúng so đo, kèn cựa nhau từng miếng thịt, nắm xôi; “lý tưởng chia đều” trở thành đề tài mỉa mai. Chế độ “đặc quyền đặc lợi” đã thành hình. Khi đã có chữ “đặc” thì không thể có chữ “đều”. Tùy theo cái “vòi bơm” các thứ “đặc” ấy hướng về phía nào, nút bấm mau hay chậm, “rò rỉ dọc đường” nhiều hay ít, mà các “nhóm lợi ích” mọc ra, miệng cứ hô hoán “chia đều”, nhưng không ngừng “cạnh tranh bất chính” chiếm phần hơn về mình, từ “thị phần” cho đến “lợi nhuận”. Càng ngày càng xuất hiện nhiều thứ “căn bệnh trầm kha” mà “tổng bí” Trọng cho là “đe dọa làm sụp đổ chế độ”. Bọn “cường hào ác bá đỏ” đã tha hóa tột độ với xã hội chúng ký sinh. Cho dù chúng đã “bớt lú lẫn”, nhìn ra căn bệnh, mong tìm thuốc chữa, nhưng ai cũng thấy rõ bệnh hoạn của chúng quả thật không có thuốc chữa.  

            Trong vụ “bom Tiên Lãng”, Ba Dũng loay hoay “tháo ngòi” một quả bom đã nổ rồi. Kết quả là tạo cơ hội “luồn lách luật” cho bọn “sứ quân đỏ” ở Hải Phòng “chữa cháy bằng cách đổ thêm dầu vào lửa”. Đám cháy bùng ra cả nước, đe dọa làm sụp đổ chế độ. Bọn Thành Ủy Hải Phòng trước sau đều làm theo “đúng ý đảng” (“vơ vét vội vã” theo “tư duy nhiệm kỳ”), nên Ba Dũng không thể “thi hành kỷ luật” chúng, chỉ “hi sinh” vài tên tép riu vì đã “sơ xuất” gây tâm lý quần chúng “bất lợi cho cách mang”. Dân Oan, từ khi “ý đảng” là biến “của riêng” của dân thành “của chung” của chế độ, rồi dùng “ảo thuật” của Luật Đất Đai biến của ấy thành “của riêng” của các tập đoàn “Tư Bản Đỏ”, đã không ngừng đấu tranh, phơi bày “tử huyệt” chính khả dĩ đưa đến sụp đổ chế độ, nằm ngay nơi Quyền Tư Hữu Đất Đai. Gần như cùng lúc với Bom Tiên Lãng, hai bài hát “Dân Tộc Tôi Ở Đâu?” và “Anh Là Ai?” của Việt Khang hòa âm thành tiếng thét của cả một dân tộc bấy lâu bị áp chế đang “gọi nhau đứng dậy” vì ... “Tôi Không Thể Ngồi Yên”. Việt Gian Cộng Sản đang sống những ngày tàn của chúng.

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::BOM TIÊN LÃNG ĐÁNH TRÚNG TỬ HUYỆT
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 21, February (4812 lần đọc)

BOM TIÊN LÃNG ĐÁNH TRÚNG TỬ HUYỆTVGCS “CHỮA CHÁY” VÔ VỌNG

*****

LS Đinh Thạch Bích

Bình Luận Thời Sự ngày 19-2-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Bất cứ ai từng sống trong xã hội xã hội chủ nghĩa, từ Mác-Lênin đến Stalin, Mao, Hồ, đều có trải nghiệm cuộc đấu tranh thường trực giữa “cái chung” và “cái riêng”. Từ tuổi ấu nhi lớn lên, vào “đội”, vào “đoàn”, rồi vào “đảng”, mọi phần tử xã hội muốn gia nhập nhóm lợi ích cầm quyền”, phải “phân đôi” cá nhân mình ra, một nửa là “cái riêng”, một nửa là “cái chung”, hàng ngày “đấu tranh tư tưởng” với nhau, với chủ đích rất “duy ý chí”, rằng “cái chung phải thắng cái riêng, để được gọi là “giác ngộ cách mạng”. Bộ máy thống trị dùng phương pháp “phê bình và tự phê bình” để từng ngảy từng giờ theo dõi, “kiểm điểm”, lượng giá mức độ “giác ngộ cách mạng” của từng cá nhân. Lại đặt ra “chế độ hộ khẩu”, gom từng “cụm” cá nhân (có liên hệ đời sống hàng ngày) thành khóm, thành phường, buộc họ phải chịu trách nhiệm “liên đới” về từng động tác ứng xử của từng cá nhân, từng “hộ”, từng gia đình. Đó là cái “khung”, trong đó xã hội xã hội chủ nghĩa muốn “cái riêng” của mỗi cá nhân phải ngoan ngoãn phục tùng “cái chung” của chế độ. Trong phạm vi “của cải vật chất”, thuở sơ khai chưa “bị bắt bẻ” gì nhiều, các “tổ sư” Mác-Ăng-ghen gọi toạc tên cái “của cải chung” ấy là cộng sản, và cái “của cải riêng” mà quý vị ấy muốn tiêu diệt là tư sản. Vào thực tế, ngay trong triều đại Lênin, ông này đã “bớt” nói đến “cộng sản” – communism, thuyết giảng “nhiều hơn” về “chủ nghĩa xã hội khoa học” – scientific socialism. Dần dà, trên lý thuyết, “tính hão huyền” – utopian – của khái niệm cộng sản càng bộc lộ, nhưng Stalin vẫn “cố bám” lấy nó, dùng làm phương tiện duy trì một chế độ “toàn trị” – totatitarian – bạo ngược chưa từng thấy trong lịch sử cổ kim của loài người. Chế độ ấy không chống cự nổi binh hùng tướng mạnh của một chế độ bạo ngược không kém, là Đức Quốc Xã của Hitler, phải nhờ đến các “đế quốc tư bản” đánh cứu mới sống sót, rồi đi dần vào suy thoái, hướng tới sụp đổ. Sự “chết chìm” của đế quốc Liên Xô không là kết quả của “ai thắng ai” giữa “của chung” và “của riêng”, mà là sự thất bại “duy ý chí” của hệ giá trị “của chung” muốn tiêu diệt hệ giá trị “của riêng”. Con Người là một sinh vật có xã hội tính. Phần chủ yếu trong bản năng sinh tồn của Con Người là “có của riêng”; chủ trương tiêu diệt bản năng ấy là “phản nhân tính”. Xã hội tính trong Con Người buộc nó, trong khi “sở hữu và phát triển của riêng”, cũng phải “tôn trọng và bồi đắp của chung”; nói khác đi, “chiếm công vi tư” là “loạn”, phải có luật pháp đề ngăn ngừa và trừng trị. Luật pháp không phải là công cụ của “nhóm lợi ích” này chống lại hay tiêu diệt “các nhóm lợi ích khác” trong xã hội. Luật pháp phải đóng vai trọng tài cho các va chạm lợi ích xã hội. Luật pháp phải “đứng trên” tất cả các nhóm lợi ích, từ kẻ cầm quyền cho đến dân bị trị, gồm mọi thành phần công dân. Đó là “pháp trị” – rule of law. Nhóm cầm quyền tự đặt ra luật, dùng luật ấy trị dân theo ý mình, trong khi nhóm ấy cũng chỉ là một trong các “nhóm lợi ích” của xã hội. Đó là “vừa đá bóng vừa thổi còi”, thường được các bạo quyền tự nhận là “chế độ pháp quyền” – rule by law – đề cao. Nhìn “thế sự” như trên, ta hiểu rõ hơn tình hình “tang gia bối rối” hiện nay của VGCS.

            Không đợi đến cái ngày “chết chìm” thật sự năm 1991 của đế quốc Liên Xô, nhóm cầm quyền đế quốc ấy mới “bật ngửa” vì chết đột ngột. Sau khi Stalin “đột tử” năm 1953, nhóm “kế thừa” đã manh nha xu hướng “xét lại”. Xu hướng ấy “ra công khai” với đại hội XX đảng cộng sản Liên Xô, hạ bệ “thần tượng” Stalin, nhưng vẫn còn “hơi hám cố bám”, chỉ coi sự “chung sống giữa của riêng và của chung” trong xã hội là tạm thời, là “thời kỳ quá độ”, ngầm ý “vẫn chủ trương tiêu diệt tư hữu ở cuối đường”. Cho đến khi Gorbachev đưa ra “chủ trương kép” Glasnost & Perestroika, tái cấu trúc kinh tế theo mô hình thị trường tư bản, đồng thởi “cởi trói” chính trị, xã hội, nhất là “minh bạch” về lợi quyền các “nhóm lợi ích”, khởi sự “tự diễn biến”, hướng tới “dân chủ hóa” chế độ. Bọn “cố bám”  LX “phản ứng sảng”, đưa LX đến sụp đổ ngoài ý muốn của Gorbachev. Ở VN lúc đó, VGCS “ăn theo” LX, mới vừa kịp hô hoán “đổi mới hay là chết” thì LX đã ... “chuyển sang từ trần”. Đột ngột trở thành “chó mất chủ”, VGCS hốt hoảng đi đầu hàng Tàu Cộng, cam tâm “bán nước” để “cầu sinh” (không phải “cầu vinh”, vì “vô cùng điếm nhục”). Nhắc lại chuyện quá khứ, ta nhìn thời sự hôm nay minh bạch hơn. Cộng sản thất bại (nói chúng “sai lầm”, e rằng “hơi rộng lượng”) vì nuôi ảo vọng áp đặt một hệ giá trị “phi nhân tính” lên xã hội Người. Trở lại tình hình trước mắt bọn “cộng sản sống sót ở Châu Á” ta thấy gì ?

Cộng sản đem kinh tế “kế hoạch tập sản tập trung” vào kinh tế “thị trường tư bản tự do kinh doanh”, tức là đem “sở hữu tập thể” – collective ownership – sống chung với “sở hữu tư” – private ownership. Nói khác đi, “của chung” áp đặt sự cộng sinh lên “của riêng”. Trên nguyên tắc, cộng sinh có nghĩa là “nương tựa, bổ túc nhau để cùng sống”. Dù lấy “cạnh tranh” làm “động lực phát triển”, cũng phải cạnh tranh “công bình và lương thiện”. Không thể cộng sinh, nếu từ bản chất, “cái nọ có yếu tính loại trừ cái kia”. Từ bẩm sinh, lý do hiện hữu – raison d’être – của cộng sản là tiêu diệt tư sản. Xã hội cộng sản chủ trương xóa bỏ cá thể, hòa tan cá thể vào tập thể. Thực tế lịch sử gần một thế kỷ vừa qua đã cho thấy : hệ giá trị cộng sản áp đặt vào bất cứ xã hội nào đều đưa tới lụn bại, thất bại, dù phải trả giá với hàng trăm triệu oan hồn uổng tử. Nó “bất khả tương dung” – incompatible – với mọi hệ đương hữu, nên không gì có thể cộng sinh với nó. Ép uổng cộng sinh, nó trở thành “quái thai”, không giá trị nào “ăn khớp” với giá trị nào. Hãy nhìn về một góc “mây mù thế kỷ” cộng sản ở Việt Nam.

Từ “ đấu tranh giai cấp” 1950-1956 qua Exodus I – hàng triệu người Miền Bắc từ bỏ cộng sản di cư vào Nam – đến Exodus II sau 30-4-1975 “đánh tư sản mại bản” – lại hàng triệu người nữa bỏ nước “vượt biên” – ta đủ thấy hệ giá trị “của chung” cộng sản không cách chi “ăn khớp” với hệ “của riêng” truyền thống, chẳng những của dân tộc VN, mà của cả loài người. Mãi sau này mới thấy VGCS mô tả sự “trật khớp” đó là “vênh”. Lúc đó, sau “thắng đại mùa Xuân”, chỉ thấy Lê Duẩn “vênh váo” với câu “ai thắng ai”, sau khi đã “phạch ngực” tuyên bố “ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Trong não trạng “vênh váo” ấy, Luật Đất Đai 1987 đã ra đời cùng với câu nói “bất hủ” trong “sinh hoạt nội bộ” của Lê Đức Thọ : “nhà cửa ruộng vườn chúng (“ngụy”) ta thu hồi, vợ chúng ta “lấy”, con em chúng ta cho đi kinh tế mới, đi bộ đội giải phóng Kampuchea ...” Trong không khí “cướp cạn” sau 30-4-1975, chúng “thu hồi” 16 tấn vàng của Ngân Hàng Quốc Gia VN chia nhau, rồi vu vạ cho Tổng Thống Thiệu. Chiến dịch “cướp ngày” với làn sóng “kẻ chiến thắng” từ Miền Bắc “vào vơ vét về” mọi thứ “của riêng” thuộc sở hữu tư của “người bại trận”, bị gọi là “ngụy”, bị lưu đày khổ sai dưới danh nghĩa sặc mùi xã hội chủ nghĩa, là “lao động cải tạo”. Khi một hệ giá trị bị hệ khác áp chế để thay thế, người ta bảo đấy là một cuộc “đổi đời”. Chính cái không khí “đổi đời” ở VN (cả Nam lẫn Bắc) sau năm 1975, đã là “tiền đề” cho Luật Đất Đai 1987 ra đời, với khái niệm quái đản “quyền sở hữu toàn dân”. Nó là “con đẻ” của một hệ giá trị lộn giống – hybrid value system – cộng sản “lộn sòng” với tư sản, “kinh tế thị trường” (tự do cạnh tranh) “định hướng” (cẩu hợp với) “xã hội chủ nghĩa” (“quốc doanh chủ đạo”, ai dám cạnh tranh ? ai cạnh tranh nổi ?). Với “tuổi đời” 25 năm, Luật Đất Đai 1987 đã bị sửa đổi đến 5 lần. Tại sao thế ? Ngày 13-9-2011, nói chuyện với Trung Ương Hội Nông Dân VN, “tổng bí” Trọng tâm sự : “... vấn đề sửa Luật đất đai sẽ cần phải được nghiên cứu thận trọng. Nhiều vấn đề đang còn tranh luận, chẳng hạn, khái niệm về sở hữu toàn dân ... Cho dù Quốc hội đã nhiều lần đề xuất đưa vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh, nhưng thảo luận mãi vẫn chưa chốt lại được”. Hiện nay VGCS đang bàn cãi sửa Luật Đất Đai lần thứ 6, nhưng “thảo luận mãi vẫn chưa chốt lại được”.  Tại sao thế ? Tại vì một chữ vênh ác hại. “Tổng bí” Trọng đã nói toạc ra rằng  “... ý kiến còn khác nhau thì xin phép chưa sửa đổi, sửa rồi mai kia lại vênh”. Tại sao vênh ? Cái gì vênh ? Không nói ra, ai cũng biết cái vênh thường trực đó là sự “cẩu hợp” của “định hướng xã hội chủ nghĩa” với “kinh tế thị trường”, đẻ ra “quái thai sở hữu toàn dân”. Khi “hệ giá trị lộn giống” cộng sản còn bị “vênh” với “đạo lý xã hội Việt Nam” (Võ Tòng Xuân – Thời Báo Kinh Tế Saigon) thì Ba Dũng còn khốn khổ vì “điều chỉnh vi mô/vĩ mô”, quốc hội bù nhìn VGCS còn chưa thể “chốt” được cuộc tranh cãi sửa Luật Đất Đai. Từ khi luật này ra đời, nó đã là một tử huyệt , với hàng triệu Dân Oan sẵn sàng đứng lên đánh đuổi bạo quyền khi họ bị dồn đến đường cùng. Trước mắt, trái bom Tiên Lãng có thể coi như “pháo lệnh” chuyển hướng đấu tranh bất bạo động sang hình thức “bạo tợn” hơn. Cách xử lý của Ba Dũng (được giàn loa “con vẹt” của “lề phải” ca tụng là “thấu tình đạt lý”), thực ra chỉ là “gỡ ngòi nổ đã nổ rồi” trong khi lẽ ra phải lo “chữa cháy”. Đám cháy này bùng lên do hệ quả sự “đối kháng kịch liệt” kéo dài nhiều chục năm giữa Lòng Dân và Ý Đảng. Nói cho cùng, Ba Dũng dù có tìm cách “chữa cháy” cách nào cũng là “vô vọng”, vì đã quá muộn.

Diễn biến của vụ bom Tiên Lãng cũng như hành xử của các phía trong cuộc đã bộc lộ xu thế “không thể đảo ngược” của tình hình. Tại sao ?

Ba Dũng không dám xử phạt bọn chóp bu Thành Ủy Hải Phòng, vì thực ra chúng hành xử “hoàn toàn đúng ý đảng” : núp sau danh nghĩa “sở hữu toàn dân”, biến “của riêng’ của “nhân dân bị trị” thành “của chung” do “nhà-nước quản lý”. Nhà-nước lại do “đảng lãnh đạo”. Vậy “sở hữu tư” của Dân Oan có chui vào “túi riêng” của quan chức nhà-nước, chẳng qua là “giữ giùm” thôi mà. Hơn nữa, Luật đã nói rõ : dân chỉ có “quyền xử dụng” chứ đâu có “quyền sở hữu” mà đòi này đòi nọ.

Ba Dũng cũng không dám để cho Đoàn Văn Vươn bị hiếp đáp quá đáng, vì sợ Lòng Dân đang từ “bất mãn chuyển thành phẫn nộ”, e sinh “bạo loạn”. Bèn xử theo kiểu “trớt quớt” : hy sinh hai tên tép riu, mà cũng không dám mạnh tay, chỉ cho “thôi việc 15 ngày”, chờ “thanh tra làm rõ”. Thành phần “làm rõ” lại chính là những tên “ác bá đỏ” của Thành Ủy Hải Phòng, bọn đã “tự kiểm điểm” và “chịu trách nhiệm” là có “sai sót không vì tư lợi” trong vụ này. Từ chóp bu Hà Nội đến “sứ quân” Hải Phòng, phong cách ứng xử của chúng bộc lộ rõ rệt “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” chẳng qua là cỗ máy “thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu”, cai trị dân bẳng “tuyên truyền kèm theo khủng bố”. Cỗ máy ấy được trang trí thêm hệ thống “tam quyền phân công do đảng lãnh đạo thống nhất”, thì Dân Oan cũng như Thợ Thuyền Oan, Bộ Đội Oan, Giáo Oan, Trí Thức Oan, Thanh Niên Sinh Viên Oan ... không còn con đường nào khác, phải noi gương Đoàn Văn Vươn, nhất tề “vươn vai đứng dậy” cho bọn VGCS biết đạo lý dân tộc là thế nào. Uổng công “chữa cháy” của tập đoàn VGCS. Ngày phán xét đã đến.

Dưới đây là bài bình luận ứng khẩ̉u ngày 19-2-2012 của LS Đinh Thạch Bích ....



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::BA “CĂN BỆNH TRẦM KHA” TRONG CƠ CẤU
đăng vietnamexodus vào Thursday, 16, February (4951 lần đọc)

BA “CĂN BỆNH TRẦM KHA” TRONG CƠ CẤU

VGCS ĐỀU KHÔNG CÓ THUỐC CHỮA

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 15-2-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Trong khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu, các nước “tư bản tiên tiến” theo kinh tế thị trường đều có thuốc chữa, mau hay chậm, suông sẻ hay trục trặc, khác nhau tùy theo mỗi nước. Duy các nước “cộng sản sống sót”, với cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa”, từ Tàu sang “ta”, cho đến nay, vì không chịu dùng “thuốc chữa tư bản”, mà thành “không có thuốc chữa”. Toa thuốc rất đơn giản, dễ hiểu, chứng nghiệm qua thực tế Đại Khủng Hoảng 1929-30, và qua những gì đang diễn ra, từ Liên Âu sang Bắc Mỹ. Tên nó là Dân Chủ Pháp Trị.

 

            Nền tảng của chủ nghĩa tư bản là “tự do cá nhân”, lấy “cá thể” làm đơn vị cơ bản xây dựng xã hội. Bản năng và nhu cầu “sinh tồn” buộc Con Người vào “cuộc sống bầy đàn” – herding live – từ bẩm sinh, tạo nên “tính xã hội” của đời người. Trong cuộc sống bầy đàn, yếu tố “Con”  mạnh hơn yếu tố “Người” nơi Con Người thời tiền sử – dã thú tính mạnh hơn nhân tính – tạo nên tình trạng “mạnh được yếu thua” và “cá lớn nuốt cá bé”. Tình trạng này kéo dài hàng vạn năm qua các nền văn minh, từ Đông sang Tây, từ cơ chế bộ lạc đến các triều đại phong kiến, nông nô ... với “tính Người”  dần dà phát triển, đẩy lui và lấn át “tính dã thú”. Nền văn minh công nghiệp hiện đại đã phát triển đến mức “định chế hóa” nỗ lực tẩy trử “tính dã thú” trong Con Người một cách triệt để, toàn diện và có kế hoạch. Vũ khí hủy hoại toàn thể – mass destruction – bị cấm tiệt. Các chế độ toàn trị chủ trương “giết người’ để củng cố bạo quyền – được đặt tên cho là “dã thú ăn thịt đồng loại” – predatory regimes – lần lượt bị loại trừ. Bất cứ ai dính dự các bạo quyền bị lên án “tội phạm chống nhân loại”, sau khi các bạo quyền ấy sụp đổ hay bị diệt trừ, dù ẩn trốn ở đâu cũng bị loài người văn minh truy lùng cho kỳ được, đem về xử tội. Tấm gương Bin Laden, rồi Gaddafi còn sờ sờ ra đó.

 

Cộng sản chủ trương “tiêu diệt tư sản”, nhân danh “tập thể” mà “hòa tan cá thể”. Nó muốn lấy số đông các con “cá bé vô sản” tập trung thành  “sức mạnh tổng hợp”, hy vọng “nuốt lại” con “cá lớn tư bản” cuối cùng, sống sót sau khi chúng “nuốt” lẫn nhau trong “chiến tranh đế quốc” mà Marx gọi là “tư bản giẫy chết”. Mãi đến Đại Khủng Hoảng 1929-30 tư bản mới chứng minh nó “giẫy mà không chết”. Nhưng chỉ 4 năm sau khi cộng sản cướp được quyền (qua bạo lực) ở Nga, thành lập Liên Bang Xô Viết năm 1917, năm 1921, Lenin đã “sớm giác ngộ”, đưa ra Kế Hoạch Kinh Tế Mới – New Economic Project, chấp nhận “sống chung” với kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, mong qua đó “tập trung” được tư bản nhà-nước – state owned capital trước đã, nhiên hậu mới có khả năng “tiến lên”... bất cứ cái gì. Sau khi Liên Xô sụp đổ, Janos Kornai gọi Lenin là “cha đẻ” của Chủ Nghĩa Xã Hội Thị Trường – Market Socialism – và cho rằng đó là một ngõ cụt (theo bản dịch của Nguyễn Quang A, không biết trong bản tiếng Hungary hay tiếng Anh, Kornai dùng chữ gì). Cụt hay không cụt, “bước lùi tư duy” của Lenin chứng tỏ : dù cho “tổng hợp” cách chi, sức mạnh của “cái búa” cộng thêm luôn “cái liềm”, vẫn không đủ làm trầy trụa (khoan nói đến “sứt mẻ” hay “chọc thủng”) cái “nồi súp-de” của con tàu chạy bằng hơi nước, biểu tượng của “kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa”, con đẻ của chủ nghĩa tư bản công nghiệp – industrial capitalism – thời cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Bây giờ đã là đầu thế kỷ 21, với chủ nghĩa tư bản trí tuệ – intellectual capitalism – tàu bè đã thôi chạy bằng hơi nước, và trong nền công nghiệp hậu hiện đại – post-modern industrycả “búa” lẫn “liềm” đều đã bị những “con chip” của máy tính điện tử thay thế. Thật tội nghiệp cho bọn “lú lẫn” ở Hà Nội, năm 2011 vẫn còn phất cờ búa liềm, hát Quốc Tế Ca (bài hát của Quốc Tế 3 Cộng Sản, tổ chức đã bị Stalin giải tán năm 1943, tức 68 năm về trước), rồi “tụng kinh Mác-Lênin”, tuy không còn trưng hình hai anh “râu xồm trán hói” này trong đại hội đảng XI. Giữa lúc Bin Laden rồi Gaddafi bị tiêu diệt, VGCS tiếp tục hát “quốc ca” với câu “thề phanh thây uống máu quân thù”. Câu ấy tuy đã đổi thành “đường vinh quang xây xác quân thù”, nhưng “căm thù giai cấp” (vờ vịt) vẫn đỏ lòm trên “xác chết” và lá “cờ máu”, chứng tỏ “thú tính bẩm sinh” của chúng chẳng những “cu như nguyễn” (nguyên như cũ), mà còn được mê muội đẩy lên “đỉnh cao” (dù làm thế chỉ để “tự lừa dối” và ‘lừa phỉnh lẫn nhau” giữa lúc kinh tế thị trường đang làm đảo lộn cơ chế chính trị “phi thị trường” – non-market – còn có tên là “phản thị trường” – anti-market). Cái gọi là “lỗi hệ thống” của VGCS, do một tên “cờ đỏ ra rìa” vạch ra, vì là “khuyết tật bẩm sinh”, càng “chỉnh” càng “đốn”, quyết không có thuốc chữa.

 

Thị trường tự do nào cũng thế, thay vì “tiêu diệt lợi ích cá nhân” do “bản năng sinh tồn”  của Con Người mà ra – thì “bảo vệ và khuyến khích” nó, dùng nó làm động lực phát triển theo quy luật tự do cạnh tranh. Nhưng nếu thả lỏng, tự do cạnh tranh trước sau cũng đưa đến hình thành những “nhóm lợi ích” – groups of interest – ngày càng phình to ra, tìm cách “đấu tranh” với nhau để ngoi lên “chiếm thị phần”, tranh lợi nhuận tối đa, thỏa mãn “túi tham không đáy” ... như Marx đã “tiên tri”. Điều mà Marx chưa đủ trưởng thành để nghĩ đến là “khả năng tự điều chỉnh” của chủ nghĩa tư bản thị trường, với cái mà Adam Smith gọi là “bàn tay vô hình” (ý nói về luật cung/cầu tự nhiên tạo quân bình). Khi Roosevelt học theo John Maynard Keynes, dùng “kinh tế kế hoạch” với sự nhúng tay của nhà-nước, đưa nước Mỹ vượt qua Đại Khủng Hoảng 1929-30, thì cả Marx lẫn Lenin đều đã quá cố, không hân hạnh thấy những “ấu trĩ” của mình, khi quả quyết “tư bản giẫy chết là tất yếu”. Tiếp theo, sau Thế Chiến II, lóa mắt trước các thành tựu của kế hoạch Marshall (một hệ luận của tư tưởng Keynes), không nhìn thấy – hay cố tình không đếm xỉa “tính biệt lệ” – exceptional – của vai trò nhà-nước và kinh tế kế hoạch trong kinh tế thị trường, liên tục đưa ra hết “kế hoạch năm năm” này đến kế hoạch “năm năm” khác, “tập trung chỉ đạo” vào tay nhà-nước, kéo dài cho đến khi Liên Xô sụp đổ. Quy luật khách quan là : trong kinh tế thị trường, nhà-nước “can thiệp” càng ít càng tốt; gặp tình huống đặc biệt như chiến tranh hay khủng hoảng phải can thiệp, phải coi đó là “biệt lệ”, và lập tức trở lại bình thường, khi tình huống kia không còn. Đó là bài học mà bọn “cộng sản sống sót” ở Châu Á, đích danh là Tàu Cộng và “bộ phận” của nó là việt gian cộng sản không muốn học, hay cố tình không chịu học. Chúng đã phát triển qua mức “chậm tiến” được kinh tế thị trường nhân nhượng cho “nhà-nước nhúng tay”, đòi được đối xử như “kinh tế thị trường trọn vẹn”, mà khư khư “quốc doanh chủ đạo”, không chấp nhận “tự do cạnh tranh” cũng như “tự do dân sự” trong chính trị, chứng tỏ quả thật chúng mê muội đến độ không biết mình là ai.

 

Mê muội đi vào “ngõ cụt” của “chủ nghĩa xã hội thị trường”, mà nhập nhằng làm như Keynes cũng là Stalin hay Mao, biến “biệt lệ” – exception – thành “nguyên tắc” – principle – kéo dài “chuyên chính” cả kinh tế lẫn chính trị, biện bạch với khái niệm rất tù mù của Lenin, về “thời kỳ quá độ” qua kinh tế thị trường nhưng vẫn “tiến lên chủ nghĩa xã hội”. Có đứa trong bọn “lú lẫn Hà Nội” còn cả gan “lý luận biện chứng” rằng cái “thời kỳ quá độ” này có thể kéo dài đến hàng thế kỷ !!!

 

Trong kinh tế thị trường, nước nào cũng có “đầu tư công” vào quốc doanh, và quốc doanh nào cũng “kém hiệu quả”, không bì kịp tư doanh, do tâm lý rất “người”, là “cha chung không ai khóc”. Nhà-nước “ta” với bộ máy cai trị vừa cồng kềnh vừa “vẽ vời ra” cho có chỗ “chiêu đãi” bộ máy “đảng lãnh đạo”, thì làm sao mà không “kém hiệu quả” cho được. Trong hàng ngũ công nhân viên nhà-nước “ta” đã phổ biến “túi khôn” là “làm chơi ăn thật, làm ít ăn nhiều, mồm miệng đỡ chân tay”, thử hỏi : hiệu quả tìm đâu ra ? Đã thế, nhà-nước lại “độc quyền quản lý” việc nước, cái gì cũng bảo : “mọi sự đã có nhà-nước lo”, dân không được “dính vào”. Nước Mỹ thì khác : Bưu Chính là quốc doanh; nhà-nước luôn phải ‘bù lỗ”, cho đến khi các tư doanh FedEx và UPS ra đời, buộc Bưu Chính phải nỗ lực tối đa để cạnh tranh, sống còn cho đến ngày nay. Không cho tư doanh tự do cạnh tranh, “đầu tư công kém hiệu quả” là một trong ba “căn bệnh trầm kha” của kinh tế “xã nghĩa” VGCS. Cứ nhìn vào vụ Vinashin, đủ biết.

 

Kinh tế thị trường tự do nào cũng làm nảy sinh các nhóm lợi ích, cạnh tranh ráo riết vì lợi nhuận. Nếu thả lỏng, tự do kinh doanh trong môi trường “tự do tích cực” – positive liberty – (không bị cản trở, trói buộc, hạn chế – Isaiah Berlin, 1909-1997) thế tất làm nảy sinh nạn “mạnh được yếu thua” và “cá lớn nuốt cá bé”, dẫn đến bất công và bất ổn chính trị, xã hội. Thuốc chữa cho cái “nạn” này là Dân Chủ Pháp Trị.  Các nhóm lợi ích kinh tế có quyền lợi tương đồng, tìm đến quy tụ nhau thành những “tập hợp chính trị”, bầu người vào Lập Pháp, làm ra luật có lợi cho nhóm mình, đồng thời tạo ra những trói buộc, hạn chế, cấm đoán không cho các nhóm khác có cơ hội “cạnh tranh bất chính hay bất bình đẳng” với nhóm mình. Lại bầu vào Hành Pháp, Tư Pháp các chức vụ thẩm quyền, với mục đích tương tự. Ba quyền Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp phải phân lập để bảo đàm quyền nọ giám sát quyền kia – check and balance – triệt bỏ khả năng lạm quyền của bất cứ bên nào. Lại thêm Quyền Thứ Tư là Tự Do Ngôn Luận, để bảo đảm người dân sau khi bầu ra ba quyền nói trên, còn có tiếng nói tối hậu để phán xét bọn “đày tớ dân”, coi chừng chúng “phản chủ”. Nước Tự Do Dân Chủ nào cũng có thủ tục trừng trị bọn “lạm quyền phản chủ”. Thí dụ : ở Mỹ có thủ tục recall – lấy lại quyền (có nơi gọi là “bãi miễn” hay “truất phế”). Với một “Quyết Nghị” có đủ “túc số chữ ký” của công dân, bất cứ chức vụ công cử nào cũng phải được bầu lại. Tất cả những chi tiết cơ bản nêu trên, con nít có đi học ở bất cứ nước Tự Do Dân Chủ nào cũng thuộc làu làu, nhưng hình như rất “lạ tai” đối với quý vị ở “đỉnh cao trí tuệ loài vượn”, xông vào “kinh tế thị trường” mà cứ tòi lòi “cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”. Quý vị ấy cho rằng “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” là “pháp trị”, tưởng đâu còn sống sau “bức màn tre” bưng bít, không ai nhìn thấy, nhận ra “chân tướng dã thú” của chế độ “cộng sản sống sót”. Với kiến thức luật sơ đẳng, ai cũng phân biệt được : “pháp quyền” – rule by law – (vẽ ra luật này luật nọ để cai trị dân “theo ý nhà cầm quyền”) không thể nhập nhằng với “pháp trị” – rule of law” – luật pháp do đại biểu dân làm ra đứng trên tất cả, từ kẻ cầm quyển đến người dân bị trị, luôn cả chính những người đã làm ra luật. Theo “pháp trị”, dân có quyền làm bất cứ gì không có luật cấm. Ngược lại, dưới “pháp quyền”, dân chỉ được làm những gì nhà-nước cho phép. Ngài TGM Ngô Quang Kiệt đã cực lực lên án  cái “pháp quyền” này, mà Ngài gọi là “chế độ xin-cho”.

 

Tóm lại, bệnh “lợi ích nhóm”, bệnh “đầu tư công kém hiệu quả” cũng như bệnh “tư duy nhiệm kỳ”, vốn là “khuyết tật bẩm sinh” của VGCS, nên không có thuốc chữa.

 

Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::“TƯ DUY NHIỆM KỲ” CỦA VGCS LÀ CÁI GÌ ?
đăng vietnamexodus vào Saturday, 11, February (4890 lần đọc)

“TƯ DUY NHIỆM KỲ” CỦA VGCS LÀ CÁI GÌ ?

“BOM TIÊN LÃNG” NỔ TRÚNG “TỬ HUYỆT” ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 8-2-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Năm 1991, khi Liên Xô sụp đổ, VGCS bơ vơ “chết chẹt” trên chiến trường Kampuchea, phải xuôi theo một giải pháp quốc tế, không coi chúng như kẻ bại trận, để cho chúng còn có tư thế “thoát thân” nguyên vẹn. Hai siêu cường còn lại lúc đó, sau Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Ba (Kampuchea) – Mỹ và Tàu Cộng –  đều vừa là “chủ cũ” vừa là “cựu thù” nóng hổi. VGCS từng là tay sai gián điệp Mỹ trước năm 1945; trở thành kẻ thù Mỹ trong Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Hai. Cũng thế, chúng từng là “con nuôi” của Tàu Cộng từ bẩm sinh, lại từng “rước voi” Tàu vào “nhân dân hóa” Miền Bắc VN, đưa đến cảnh “đấu tranh giai cấp” không tiền khoáng hậu từ 1950 đến 1956, mà hậu quả trước mắt là Vietnam Exodus I năm 1954, một triệu người VN “bỏ phiếu bằng chân”, bỏ Miền Bắc di cư vào Miền Nam. Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Nhất, thắng Pháp ở Điện Biên Phủ là Tàu Cộng chứ không phải VGCS, cho nên, được tiếng là “thắng”, mà VGCS chỉ còn một nửa nước. Đến khi Liên Xô/Tàu xung đột, đưa đến bắn giết nhau, VGCS chọn đứng về phe “cha đẻ” chống lại “bố nuôi”, ghi cả vào Hiến Pháp của Nước lẫn điều lệ đảng, coi “Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”. Sau 1975, nhờ có Liên Xô “chống lưng” cho xé bỏ Hiệp Định Paris 1973, chiếm trọn VN, VGCS “tự kỷ ám thị”, nghĩ mình chính là “kẻ chiến thắng”, lên giọng “ba giòng thác cách mạng”, hô hào “tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội”, siết chặt “chuyên chính” còn nặng nề hơn cả ở Miền Bắc trước đó. Ngoài hàng triệu quân-cán-chính VNCH bị đưa đi tù lao động khổ sai, hàng vạn gia đình “tư sản thành thị” bị đuổi đi “kinh tế mới”, tất cả doanh nghiệp tư bị cướp đoạt trong chiến dịch “đánh tư sản mại bản”. Nạn nhân trực tiếp, đông đảo nhất của chiến dịch này, là cộng đồng người gốc Hoa, khiến cho Tàu Cộng phải tỏ thái độ bênh vực “nạn kiều”. Đợt biểu dương “khí thế xã hội chủ nghĩa” này khiến cho phải xảy ra Vietnam Exodus II. Lại hàng triệu người bỏ nước ra đi. Dân ta còn truyền tụng muôn đời câu : “cái cột đèn mà có chân, nó cũng bỏ nước mà đi”. Riêng đối với Tàu Cộng, thái độ “phản chủ” này của VGCS khiến cho Đặng Tiểu Bình phải có biện pháp. Sau khi “nói lót”  với Tổng Thống Carter, Đặng cho tấn công qua biên giới Tàu/Việt, nóí là “dạy cho bọn côn đồ một bài học”. Với quá khứ nặng nề như thế, khi “cha đẻ” là Liên Xô “chuyển sang từ trần”, trước mặt chỉ còn hai siêu cường đều là cựu thù, lại bẩm sinh là “công cụ tay sai”, không có khả năng tự chủ, VGCS vô cùng bối rối. Tài liệu nội bộ VGCS cũng như hồi ký, bút ký của nhiều nhân vật chủ chốt trong cuộc, ngày nay tiết lộ ra, cho biết lúc đó đã có những “tranh cãi ráo riết” trong hàng “chóp bu” về đề tài giữa Mỹ và Tàu, nên THEO ai ? Tình hình quốc tế lúc đó, với giải pháp ASPEN dành cho Kampuchea, với một dàn xếp quốc tế tương tự, VGCS đã có cơ hội chẳng theo ai cả, lợi dụng tình huống Mỹ/Tàu vẫn chỉ là “đồng minh giai đoạn”, để nhờ Mỹ “chống lưng” cho quay về với dân tộc. VGCS đã không nhìn thấy (hay cố tình bỏ lỡ) cơ hội ấy, một phần do “tâm lý thừa sai”, phần lớn do “tính toán lú lẫn”. Bàn đi tính lại, chúng cho rằng “dù sao Trung Quốc cũng là một nước xã hội chủ nghĩa” và Mỹ vẫn là “đế quốc” không nên tin cậy. Vì thế, ở Thành Đô, Tàu chỉ cho chúng “chuyển sang hoà bình” (đầu hàng) như một nước với một nước, và chúng luôn mãi “nài nỉ” xin cho được “thỏa thuận chung” như một đảng cộng sản với một đảng cộng sản. (Hồi ký Trần Quang Cơ). Đã rõ ràng : chúng cho rằng “THEO Mỹ thì mất đảng”; mất nước hay không,“chưa biết”. Ngược lại, chúng tính toán với nhau rằng : “THEO Tàu, chắc chắn còn đảng”; và nước còn hay mất không thành vấn đề, vì dưới danh nghĩa “tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, coi như Tàu Cộng thay chân Liên Xô lãnh đạo cộng sản toàn thế giới “tiến lên”, VN chỉ là “một bộ phận”, bên kia biên giới hay bên này biên giới, ai quản lý cũng vậy thôi”. Tài liệu Internet mới đây tiết lộ thêm về một “nhận thức chung động trời” khác : ở Thành Đô, VN đã bị VGCS “cúng cụ” cho Tàu, thành một “khu tự trị” của Tàu (như Hongkong và Đài Loan); Tàu cho “ba mươi năm để cụ thể hóa”. Nếu thời hạn này là có thật, ta hiểu rõ hơn tâm lý “vội vã vơ vét” của VGCS suốt 20 năm vừa qua. Ta cũng hiểu rõ thêm tại sao Phạm Văn Đồng – một “lão thành” chóp bu việt gian bán nước, can dự chuyện “cúng cụ” ấy –  suốt những năm cuối đời đã vào chùa “tụng kinh gõ mõ”. Chẳng lẽ y biết “sám hối” ?

 

            Sau khi Liên Xô sụp đổ, học giả kinh tế Janos Kornai đã viết nhiều biên khảo, in sách, đi dạy ở nhiều đại học danh tiếng thế giới, nói về Chủ Nghĩa Xã Hội Thị Trường – Market Socialism – từ Lenin cho đến Gorbachev. Ông gọi nó là một ngõ cụt. Với kinh nghiệm “hậu cộng sản” nơi quê nhà – nước Hungary – ông cho rằng các nước vỡ ra từ đế quốc Liên Xô không nên “vương vấn” với mô hình “xét lại” của chủ nghĩa Xã Hội Thị Trường. Ông sang tận Hà Nội và Bắc Kinh, hội luận với các giới chức “thẩm quyền”, và rất khiêm nhượng, bảo thẳng rằng ông chỉ “gợi ý”, không nói “ai đúng ai sai”, vì “khi có người tin chắc rằng 2x2 = 8, mà quý vị chấp nhận 2x2 = 6, là đã có tiến bộ; nếu quả quyết 2x2 phải là 4, e mất lòng”. Sách của Kornai đã được Nguyễn Quang A dịch ra tiếng Việt, xuất bản, đem giảng dạy ở “trường đảng”, hy vọng tẩy rửa được “chất thải lú lẫn” trong “tư duy” của các “nhà lý luận” VGCS. Dường như hy vọng ấy đã trở thành vô vọng, khi đại hội XI đảng VGCS theo khuyến cáo của “đại gia lú lẫn” Nguyễn Đức Bình, quay về với cương lĩnh 1991, bị coi như “văn tự bán nước” cho Tàu Cộng. Chóp bu VGCS sau đại hội XI,  từ 15 tên bớt xuống còn 14, nhưng ba cánh công an, bộ đội, và “lú lẫn” đều “nhân đôi”, chứng tỏ VGCS “kiên định” với chủ trương “thứ nhất rỉ tai (tuyên truyền), thứ hai mã tấu (khủng bố)”. Đồng thời, cỗ máy khủng bố của VGCS đưa khẩu hiệu “còn đảng còn mình”, trong khi thẳng tay đàn áp những người biểu tình “chống giặc Tàu cướp nước”. Cung cách “đối phó sảng” cùng với thái độ và tuyên truyền “tiền hậu bất nhất”, chứng tỏ VGCS đang chịu đựng một thứ “sức ép thời gian” – time pressure – nào đó. Sức ép ấy đến từ đâu ?

 

            Phân tích của Kornai, cơ bản dựa trên “mâu thuẫn bất tương dung” giữa hai khái niệm “chủ nghĩa xã hội” (chủ nghĩa cộng sản “nói tránh” đi) và “thị trường”. Cộng sản chủ trương “tiêu diệt tư sản” trong khi thị trường sống và phát triển với “tư sản” tích lũy thành “tư bản”. Nói khác đi, khi “thỏa hiệp” hay “chung sống” với tư sản, trước sau cũng “hóa thân” theo chủ nghĩa tư bản. Vấn đề chỉ là thời gian. Nếu không “tự diễn biến” thì sẽ phải đối diện với “cách mạng”. Khi đã học sách Kornai, hơn ai hết, VGCS biết rõ “quỹ thời gian” dành cho “còn đảng còn mình” không có bao nhiêu, lại còn bị thời hạn “30 năm cụ thể hóa” của Tàu ám ảnh, càng lâu chúng càng “sốt vó”. “Tư duy nhiệm kỳ” từ đó mà nảy sinh. Núp dưới chiêu bài “tập trung phương tiện sản xuất” vào tay “nhà-nước chuyên chính”, chúng giành “độc quyền chiếm dụng” mọi nguồn tài nguyên quốc gia, chia nhau hưởng dụng. Ta đã thấy, từ khi đi vào “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, VGCS “buôn dân bán nước” trắng trợn đến mức nào. Tài nguyên quốc gia, từ “rừng đầu nguồn” đến “mỏ Tây Nguyên”, “dầu hỏa Biển Đông, biến thành “tiền rừng bạc bể”, chui vào túi tham của các “đại gia” như thế nào. Rồi “xuất khẩu lao động”, buôn người, bán “cô dâu”, bóc lột lao động nội địa ... Theo nguyên tắc “ăn đều, chia sòng (phẳng)” của “xã hội đen”, chúng cho cấp dưới toàn quyền “xử lý” mọi “phương tiện sản xuất”, cụ thể là hầm mỏ, rừng, đất đai, hạ tầng cơ sở... Luật Đất Đai chúng vẽ ra để “hợp pháp hóa” việc “cướp ngày” của chúng. Luật này sửa đi, chữa lại xoành xoạch, không phải để “giảm đau xót” cho nạn nhân bị cướp, mà để cho việc cướp đoạt của chúng có bộ mặt “hợp tình hợp lý” hơn. Nạn cướp đoạt này đẻ ra nạn Dân Oan, một ngữ vựng chỉ có ở Việt Nam, đố ai dịch được ra tiếng nước ngoài cho sát nghĩa. Đời cha “ăn” nhiều sinh “bội thực”, khó tránh đời con “đặt vấn đề”. Chúng phải giới hạn “quỹ thời gian ăn” của quý vị “lão thành”. Từ đó, khi còn trong “nhiệm kỳ”, quan chức nào cũng có tâm lý “vội vã vơ vét”; hơn thế, nhiệm kỳ sắp “cạn”, quan chức nào cũng tìm cách “cơ cấu” cho đội ngũ “năm xê”con cháu các ccả –  có cơ hội tiếp nối “truyền thống vơ vét”. Cho đến khi “hội chứng Kornai” phát tác.

 

            Không cần viện dẫn sách Kornai, chỉ cần nhìn vào “cấu trúc” kinh tế Tàu Cộng và VGCS với những “lên ngoạn mục” và “xuống không phanh” của chúng, đủ nói rằng mọi sự đã được miêu tả cặn kẽ qua các phân tích của ông. Khi báo động về nhu cầu “tái cấu trúc”, bọn chóp bu VGCS đã nêu ra 3 “căn bệnh trầm kha” của kinh tế VN : 1/ Lợi ích nhóm; 2/ Tư duy nhiệm kỳ ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả.  Thật ra, cả 3 bệnh trầm kha đó vừa là nguyên nhân vừa là hậu quả của nhau. Hơn nữa, chúng là căn bệnh của cả chế độ, không phải của riêng kinh tế. Kornai không muốn làm “nhà tiên tri”, chỉ muốn đóng vai “gợi ý và cảnh báo”, lại “không bảo đảm đúng sai”, nhưng thực tế bên Tàu cũng như ‘bên ta” đang chứng tỏ những cảnh báo “vô tội vạ” kia đang tạo thành một “hội chứng” đe dọa sự tồn vong của bọn “cộng sản sống sót”, Tàu Cộng cũng như VGCS. Tàu có khả năng “chỉnh đốn”, may ra “thoát hiểm”, vì Tàu có khả năng tự chủ; VGCS thì không. Muốn thoát hiểm, trước hết VGCS phải tìm cách “thoát thân” khỏi thân phận “thừa sai” của Tàu, lấy lại “tự chủ”. Một là chúng – với thân phận “ký sinh”, quen “sao chép” chủ nhân – không có khả năng làm thế. Hai là – vốn coi “mẫu quốc” Tàu như “chỗ dựa thiết thân”, có “vận mệnh tương quan” (theo lời Hồ Cẩm Đào) – chừng nào Tàu còn “quậy phá” ngang ngửa với Mỹ, VGCS còn “cố bám”, kéo dài “tư duy nhiệm kỳ”, cha truyền con nối “vơ vét”. Trong sách Highway and Byways – Đường Cái Quan và Các Ngõ Tắt – Kornai đã tính trước mọi nẻo đường “cộng sản sống sót” có thể đi vào để quay về với chủ nghĩa tư bản. Mau hay chậm, dễ hay khó, tùy theo chúng chọn đi đường cái quan hay đi ngõ tắt. Đã vào kinh tế thị trường, trước sau, điểm đến vẫn phải là chủ nghĩa tư bản; không có đường nào quay về chủ nghĩa Xã Hội Thị Trường, dù sơn phết cho nó bất cứ thứ “đặc thù” nào... Cưỡng lại, thế tất bùng nổ cách mạng. Thất bại kinh tế, thế tất dẫn đến bất ổn xã hội. Tàu Cộng cũng như VGCS đang đứng trước nguy cơ suy bại. Từ khi Cách Mạng Hoa Nhài rồi Mùa Xuân Ả Rập bung ra ở nửa bên kia Trái Đất, bọn “cộng sản sống sót” ở Châu Á lên cơn sốt rét. Chúng càng “đối phó sảng” càng tạo thêm điều kiện cho cách mạng mau bùng nổ.

 

            “Bom Tiên Lãng” so với những vụ xuống đường khiếu kiện của Dân Oan, đình công của thợ thuyền hàng chục năm nay, hay “chống Tàu cướp nước” suốt năm vừa qua, có người cho chỉ là “tiếng pháo đẹt”, nhưng nó đánh trúng “tử huyệt tham nhũng” của chế độ. Hơn thế, nó khuếch đại tâm lý “tức nước vỡ bờ”, đưa thông điệp “không diễn biến hòa bình, sẽ có diễn biến không hòa bình”. Dù cho VGCS giải quyết vụ này cách nào, bất quá “hy sinh” vài tên “tép riu”, nguy cơ sụp đổ vẫn còn nguyên vẹn.

 

            Sau đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...    



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::“ANH LÀ AI” ? TUỔI TRẺ VN LỘT TRẦN “CĂN
đăng vietnamexodus vào Saturday, 04, February (5258 lần đọc)

“ANH LÀ AI” ? TUỔI TRẺ VN LỘT TRẦN “CĂN CƯỚC BUÔN DÂN BÁN NƯỚC” CỦA VGCS

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 1-2-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Ngày 3-2 năm nay, không thấy VGCS tổ chức kỷ niệm ngày thành lập đảng “hoành tráng” như những năm trước. Chỉ có báo Công An ND vẫn còn vài câu “đảng ta vĩ đại”. Không thấy cờ xí rợp trời như năm ngoái. Cờ búa liềm hầu như vắng bóng. Dường như “đảng ta” đang rối bời vì lời cảnh báo của “tổng bí” Trọng, rằng (thì là) ...”chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng, và sự tồn vong của chế độ”. Trong cơn bối rối, bọn chóp bu VGCS, mỗi anh một “phách”, đua nhau nói đến đủ các thứ “đốn” cần phải “chỉnh”. Có anh tỏ ra “thành khẩn” hơn ai, nói huỵch toẹt rằng “đảng ta dột từ nóc dột xuống; biết chỉnh đâu bây giờ”? Tại sao thế ? Đơn giản thôi, như chúng ta từng vạch rõ : đảng cộng sản việt gian “đốn từ bẩm sinh”, không “chỉnh “ được, phải dẹp bỏ.

 

            Cùng thời gian này năm ngoái, khi VGCS “tưng bừng” kỷ niệm 81 năm ngày thành lập đảng, nhà “khảo sử nghiệp dư” Minh Tuấn (minhtuanbao.wordpress.com) đã nêu thắc mắc về ngày khai sinh (6-1-1930 hay 3-2-1930 ?) và tên khai sinh (6-1 tên đảng có đuôi Việt Nam; 3-2 tên đảng có đuôi Đông Dương). Theo Minh Tuấn, “sử liệu” công bố trên báo điện tử của đảng cs mâu thuẫn với tài liệu “chỉ lưu hành nội bộ, không in lại hoặc bán ra ngoài” (Sách “Tài liệu tham khảo Lịch sử Đảng”), về những chi tiết “bẩm sinh” đó. Thắc mắc rằng : “...Có gì nguy hiểm mà phải giữ bí mật thế nhỉ. Không biết bây giờ Đảng ta còn giữ bí mật các tài liệu lịch sử Đảng nữa không. Nếu thế, xin đừng trách dân ta không hiểu lịch sử Đảng...”. Đã rõ như ban ngày : “căn cước bẩm sinh” của cộng sản VN (hay Đông Dương) quả nhiên “có vấn đề”.

 

            Blogger Minh Tuấn hỏi thẳng : “...Có gì mờ ám à ?... Có gì nguy hiểm à ?”... Rồi hạch thêm : “... Hãy thử hình dung xem, bạn đang sống với một người suốt mấy chục năm nay. Thế rồi đùng một cái, vào một ngày đẹp trời nào đó, bạn phát hiện người đó không phải là người đó. Thì thế nào nhỉ ?... Nguy hiểm ? ... Sững sờ ?...Vậy uẩn khúc của ngày thành lập đảng ta là gì ?... Bây giờ đã 81 năm (2011) trôi qua kể từ ngày thành lập đảng năm 1930. Thiết tưởng cũng nên minh bạch giải thích rõ lại một lần nữa cho dân ta hiểu và để dân ta có thêm lòng tin đối với đảng”... Hạch hỏi vô ích : VGCS không bao giờ có thể “minh bạch giải thích” về cái “căn cước bẩm sinh” của nó.

 

            Theo các nguồn tài liệu đã “bạch hóa” khắp nơi, ngày 6-1-1930 tại Macao, dưới danh nghĩa, tiền bạc và giám sát tại chỗ của Quốc Tế 3 CS, Hồ triệu tập hội nghị thành lập đảng, lấy tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam” với thành phần sáng lập, ngoài số người VN,  có 2 đảng viên cộng sản Tàu . Báo cáo về Liên Xô, Quốc Tế 3 bác bỏ danh xưng “Việt Nam”, buộc tổ chức này phải lấy tên là “Đảng Cộng Sản Đông Dương”, coi như không có hội nghị ngày 6-1-1930, áp đặt ngày khai sinh đảng phải là ngày 3-2-1930. Áp đặt này có ý nghĩa gì ?

 

  • Quốc Tế 3 (Bộ Thuộc Địa của đế quốc Liên Xô) đẻ ra bộ máy tay sai này với mục đích “tranh giành thuộc địa” với đế quốc Pháp ở Đông Dương,“tầm ngắm” của nó gồm cả Miên, Lào, chứ không phải chỉ có Việt Nam;  hậu ý dành cho bộ máy này là “nghĩa vụ quốc tế”, không phải chỉ là “giải phóng dân tộc;
  • Chấp nhận tên có đuôi “Đông Dương” thay cho tên nước “Việt Nam”,  ngày khai sinh bị áp đặt, để được Liên Xô nhận là “con đẻ”, VGCS đã coi “sinh mệnh đảng” đứng trên vận mệnh Tổ Quốc VN, coi “nghĩa vụ quốc tế”  phục vụ “tổ quốc xã hội chủ nghĩa” Liên Xô là chính , là thật ; chiêu bài “giải phóng dân tộc” là phụ, là giả. Đuổi Pháp đi, rước cộng sản vào là “tái nô dịch chủ”.
  • Với căn cước “bẩm sinh bán nước”, suốt dòng sinh mệnh của nó, VGCS luôn phải “đội lốt”, phải tạo ra và dùng “căn cước giả mạo”. Mỗi lần “bại lộ căn cước” là một lần VGCS lâm nguy. Năm 1943, Quốc Tế 3 giải tán, bị Liên Xô bỏ rơi, VGCS chưa lâm nguy, vì còn bám được cộng sản Tàu. Lúc đó, cộng sản Tàu “liên hiệp” với QDĐ Tàu trong thế yếu ; Hồ lại bị QDĐ Tàu bắt giam, bèn “có bước ngoặt”, đầu hàng QDĐ Tàu để được tuyển dụng làm tay sai, về VN làm tình báo giúp Tàu QDĐ chống Nhật. Tiếp theo, nhờ “chôm” được từ tay đồng bào thiểu số một phi công Mỹ bị Nhật bắn rơi, Hồ bắc cầu “chuyển sang” làm tay sai cho tình báo Mỹ; từ đó, dựa hơi “Đồng Minh chiến thắng”, Hồ “cướp thời cơ” mà làm cuộc “cướp quyền” tháng 8/1945, gọi là “Cách Mạng Tháng Tám”. Tới đây, một lần nữa “căn cước bại lộ”, quyền bính vừa cướp được của Hồ không được nước nào thừa nhận, kể cả “cha đẻ” là Liên Xô. Lâm nguy, Hồ quyết định giải tán đảng. Đây là lần duy nhất VGCS tỏ ra biết thân biết phận – dù chỉ “tỏ ra” thôi – chứng tỏ chúng ý thức rõ “căn cước thật” của chúng là cái gì.
  • Thông cáo giải tán đảng ngày 11-11-1945 (Văn kiện đảng toàn tập – Tập 8) có những đoạn như sau : “... 3- Để tỏ rằng những đảng viên cộng sản ... bao giờ cũng hy sinh tận tụy vì sự nghiệp giải phóng của toàn dân, sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc; ...4- Để phá tan tất cả những điều hiểu lầm ở ngoài nước và ở trong nước có thể trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà ... Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Đông Dương họp ngày 11 tháng 11 năm 1945 nghị quyết tự động giải tán Đảng Cộng Sản Đông Dương. Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập “Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương...”. Tuy chỉ là “giả vờ”, hành văn của thông cáo cho ta thấy : 1/ Khi thành lập “Đảng Cộng Sản Đông Dương, VGCS đã “đặt quyền lợi giai cấp lên trên quyền lợi quốc gia” (cho nên đến lúc lâm nguy phải “hy sinh”); 2/ Sự có mặt đảng cộng sản lúc đó là “trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà” (đảng không thể không “hy sinh”); 3/ Tự nhận đảng cộng sản là một “tôn giáo”, đảng viên cs là “tín đồ”, mà sau khi giải tán, chỉ lập hội để “nghiên cứu” thôi ? Bịp vụng về như thế, chẳng ai mắc lừa.

Dùng đủ mọi thứ “căn cước giả” đề bành trướng ra khắp thế giới, đế quốc cộng sản nói chung đã hình thành một thứ “văn hóa đảng”, mà Đức Giáo Hoàng John Paul II đã vắn tắt gọi là “dối trá”. Riêng ở Việt Nam, với “vốn liếng khởi nghiệp” từ một bọn xuất thân “xã hội đen”, nhận tiền và chỉ thị của Liên Xô để được đào tạo thành “công cụ cướp nước”, cho nên “văn hóa đảng” csvn có hai “đặc trưng”, nếu không “hơn hẳn” thì cũng chẳng kém cả hai ông chủ Liên Xô, Tàu Cộng : tham nhũng và khủng bố.

 

Áp đặt hệ giá trị “vô tổ quốc” vảo các thuộc địa lấy khát vọng “giải phóng dân tộc” làm động lực, cộng sản quốc tế đưa khẩu hiệu “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”. Với thủ đoạn “tráo trở căn cước”, được hỗ trợ bởi một xã hội bưng bít, thông tin một chiều, một cơ chế cai trị chuyên chính, những chuyện “ngược đời” nhất đã xảy ra khi “văn hóa đảng” cộng sản tràn vào VN : con “đấu tố” cha mẹ; người chôn sống người; làm ơn mắc oán; xóm giềng vì tranh sống, sẵn sàng ám hại nhau... cho đến khi cộng sản trở thành nạn nhân của chính chúng nó. Đó là những chuyện đã và đang xảy ra từ cuối thế kỷ trước sang đầu thế kỷ này. Nội bộ mỗi đảng cộng sản đều có “thanh trừng”, giết hại nhau, tàn tệ hơn “đối phó” với người ngoài. Hãy xem những đợt “chỉnh đốn nội bộ” ở Liên Xô, “cách mạng văn hóa” ở Tàu Cộng, “trăm hoa đua nở” ở cả bên Tàu lẫn “bên ta”. Rồi chiến tranh biên giới Xô-Trung; “giáo trừng” biên giới Việt-Tàu; và ‘nghĩa vụ quốc tế” của VGCS ở Kampuchea ... Mỗi vụ đều có một “căn cước tính” khác nhau. Nào là “giáo điều chống xét lại”. Nào là “dạy cho bọn côn đồ một bài học”. Nào là “giải phóng nước bạn khỏi nạn diệt chủng” ... Kể không thể hết những đợt “tráo trở căn cước” trong “văn hóa đảng cộng sản”, nhất là khi “văn minh cộng sản” trên đường tàn lụi như ngày hôm nay. Hãy xem những người “lương thiện” nhưng “mắt toét”, nhìn không thấu “căn cước thật” của cộng sản, cuối đời “đi tìm cái tôi đã mất”, hay viết “hồi ký của một thằng hèn”. Hãy ngó bọn “cờ đỏ ra rìa”, lúc còn “trong nhiệm kỳ”, vẫn “ngậm miệng ăn tiền”, tận hưởng “thành quả vĩ đại” của những ngày “căn cước giả”  VGCS còn hiệu nghiệm; bây giờ VGCS “bại lộ căn cước”, bản thân đã hết “nhiệm kỳ chấm mút”, mới thỏ thẻ “kiến nghị” điều này lẽ nọ. Tất cả đều đã quá muộn.

 

Hãy mở to mắt nhìn một Đoàn Văn Vươn, một Đoàn Văn Quý : chỉ một quả mìn tự chế, làm nổ tung “hậu trường thối nát” của chế độ “cướp ngày”, bấy lâu “hút máu dân đen, đọa đày con đỏ”; một cây súng nội hóa bắn đạn hoa cà, cày nát mặt bọn “cường hào ác bá đỏ”, báo hiệu Mùa Xuân Việt Nam trên đường “trở về Việt Nam”.

 

Hãy dỏng tai lên nghe Việt Khang hát “Việt Nam Tôi Đâu?” để thấm thía niềm đau “nghìn năm đô hộ giặc Tàu”, rồi bừng lên hào khí “Sát Thát”, dạy cho bọn Hán tộc bành trướng bài học “quật cường” của “Nam quốc sơn hà”. Hãy góp tiếng hát, chung bàn tay với Vũ Minh Trí, chỉ thẳng vào mặt bọn VGCS cầm quyền, không “lịch sự” hỏi “Anh Là Ai?” , mà quát to lên : “Chúng mày là ai?” mà to gan bán nước cho Tàu.

 

Phải chăng Tuổi Trẻ Yêu Nước đã nổ súng lệnh ? Và giờ đã điểm ? Lời cảnh báo “sụp đổ chế độ” của Nguyễn Phú Trọng đã bắt đầu ứng nghiệm ?

 

Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::“CHỈNH” MÃI VẪN CỨ “ĐỐN”
đăng vietnamexodus vào Saturday, 28, January (5099 lần đọc)

“CHỈNH” MÃI VẪN CỨ “ĐỐN” – VGCS TRÊN BỜ VỰC “SỤP ĐỔ” ĐẢNG VÀ CHẾ ĐỘ ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 25-1-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Những ngày vừa qua, dư luận xôn xao khi “tổng bí” Trọng của VGCS long trọng “tự kiểm điểm” rồi hô hoán “chỉnh đốn đảng vì sự tồn vong của chế độ”. Từ lâu, ai cũng biết : cộng sản “nói vậy mà không phải vậy”. Có lẽ những hô hoán loại này chỉ làm một số ít người nước ngoài tỏ ra “có ấn tượng” – impressed. Lời hô hoán tương tự, cách đây mấy tháng, đã được các “ân nhân Trung Quốc” của VGCS đưa ra vả chỉ được “đối tác Mỹ” lạnh lùng đáp ứng : “làm đi, nói nhiều rồi”.

 

 Người trong cuộc, nhất là mấy thế hệ nạn nhân cộng sản ở Châu Á, không ai lạ gì về “xuất phát điểm” các đảng cộng sản trong vùng này. Nhìn tận gốc rễ, ai cũng phải thấy rằng trong bản chất, chúng là một “băng đảng ăn cướp”. Di tử (gene) tổ chức Cách Mạng Tân Hợi 1917 ở Tàu là Thiên Địa Hội – TĐH –, một bộ máy “phản Thanh phục Minh”, quy tụ, điều hảnh, bành trướng thành “cách mạng” theo phương thức “tội phạm có tổ chức” – organized crime. (Sau khi “cách mạng thành công”, phân nửa TĐH tiếp tục làm “hội kín”, cải danh là Tam Hiệp Hội – Chinese Triad). Tách ra từ một số phần tử tội phạm Quốc Dân Đảng Tàu, đảng cộng sản Tàu đi sâu hơn vào xu hướng tội phạm, pha chế thêm nhiều thủ đoạn truyên truyền của đảng cướp Lương Sơn Bạc, với khẩu hiệu “cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo”. QDĐ Tàu cướp được quyền ở lục địa Tàu năm 1911; chỉ 6 năm sau, năm 1917, cộng sản cướp được quyền ở Nga; Tàu Tôn Trung Sơn đưa khẩu hiệu “liên Nga bài đế”, bắt tay với cộng sản Nga, chia nhau “nghĩa vụ xuất khẩu cách mạng ra thế giới”, mưu đồ tranh giành thuộc địa với tất cả các đế quốc đương thời. Trong mưu đồ này, Nga (đã trở thành Liên Bang Xô Viết) mở trường ĐH Phương Đông đào tạo tay sai gửi sang  các thuộc địa của đế quốc ở Châu Á (Tàu có gửi người sang học trường này, trong đó có Tưởng Giới Thạch và Đặng Tiểu Bình). Song song, Tàu mở trường Quân Chính Hoàng Phố với cùng mục đích, có Chu Ân Lai làm “chính ủy”, Borodine của Liên Xô làm cố vấn, Hồ làm thông ngôn. Những tên chóp bu việt gian cộng sản sau này đưa nước VN vảo cuộc truân chuyên lịch sử đẫm máu và nước mắt suốt ¾ thế kỷ vừa qua, hầu hết xuất thân từ 2 lò đào tạo đó. Ấy là chưa kể lò đào tạo Diên An của Mao. Chúng nặn ra thứ tay sai nào ? Theo mẫu mực khuôn khổ nào ? Thứ “đạo đức cách mạng” nào ? Ta trở về vấn đề hệ giá trị. Mỗi hệ giá trị có mẫu người của nó, sống và làm theo “đạo đức” của nó.

 

Cộng sản, từ sơ thủy đã tự xưng một hệ giá trị chủ trương tiêu diệt mọi khác biệt, tiến hành “cách mạng thế giới”, sao cho toàn hành tinh chỉ còn một tổ quốc, gọi là “tổ quốc xã hội chủ nghĩa”; chỉ còn một cơ cấu xã hội “hợp tác hóa lao động” (xóa cá thể, xóa gia đình); chỉ còn một tôn giáo là “đạo cộng sản”. Theo đúng chủ trương như thế, được gọi là “có đạo đức cách mạng”. Cái gọi là “đạo đức cách mạng” của cộng sản đã được chúng “học tập nhuần nhuyễn” với nhau, dạy dỗ cha truyển con nối cho nhau, rất đơn giản và “dễ hiểu” đến độ “trắng trợn”, rằng : “cái gì có lợi cho cách mạng, cái đó là “đạo đức cách mạng”. Đây chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân khiến cho hệ giá trị cộng sản bị toàn thể loài người chống trả kịch liệt, đưa đến sự sụp đổ đế quốc Liên Xô, “cái nôi” sinh ra cái hệ giá trị quái thai cộng sản.

 

Đi vào thực hiện, bị loài người chống đánh, cộng sản cuối mùa từng biện bạch với câu “cứu cánh biện minh cho phương tiện”. Theo chúng, “giết người đền mạng” thuộc hệ giá trị “cổ hủ”; ngược lại, giết người mà “có lợi cho cách mạng”, là “có đạo đức cách mạng”. Chính vì thế, bọn VGCS ở VN đem vào “quốc ca” của chúng cái câu “thề phanh thây uống máu quân thù”, coi như đấy mới là “đạo đức cách mạng tuyệt vời”. Tác giả bài hát “phanh thây uống máu” này, nhạc sĩ Văn Cao, cuối đời đã thú nhận là “theo lệnh đảng” phải cầm súng đi bắn chết người bạn chí thân là ông Đỗ Đức Phin, mới qua được “thử thách” để được “kết nạp” vào đảng cộng sản. Năm 1950, khi giặc Hồ “rước voi” Tảu vảo VN cứu chúng khỏi bị Pháp tiêu diệt, với khẩu hiệu “ái quân ủng cán”(yêu quân đội, ủng hộ cán bộ), VGCS dâng gái Việt cho “cố vấn Tàu”, vì việc ấy “có lợi cho cách mạng”, là “có đạo đức cách mạng”. Từ Lê-nin, Stalin, Mao, Hồ, Đặng Tiểu Bình, qua bút kỵ́, hồi ký, tự truyện của “những người trong cuộc”, thế giới của “cách mạng tin học” hôm nay có vô vàn chứng liệu về cái gọi là “đạo đức cách mạng” của các thứ cộng sản, dù đã “quá cố” bên trởi Tây hay còn “sống sót” ở Châu Á. Cho nên, chỉ là “trò hề” khi bọn “lú lẫn” VGCS đem “đạo đức Hồ Chí Minh” ra làm “rác tai” thiên hạ. Khi “Trọng lú” than phiền về “đạo đức suy đồi” trong đảng của nó, ai nấy không khỏi phì cười bật ra câu hỏi rất tự nhiên : đạo đức nào ? Của hệ giá trị nào ? Chú mày đang đứng ở đâu ?

 

Từ sơ sinh, kết nạp “lũ ăn cướp” vào làm đảng viên, thử thách kết nạp bằng cách bắt đối tượng làm những việc “trái với đạo đức phổ quát” (gọi là “tiêu chuẩn”), dùng lũ ấy đi “giết người cướp của” rất hiệu quả, nhưng khi cầm quyền với phong cách “cướp ngày”, chúng trở thành tai họa cho chế độ. Dù cho “tự kiểm điểm” đủ cách, nào là “lỗi cơ cấu”, nào là “lỗi hệ thống”, “dột từ nóc dột xuống”, “quả cam thối rữa chỉ còn cái vỏ”, v.v... đâu có cách chi “chữa tận gốc”, mong “cứu đảng” và “cứu chế độ”. Năm xưa, Mao đã viết “Chỉnh Phong”; Hồ sao chép thành “Sửa Đổi Lối Làm Việc” (bút hiệu XYZ), nào có biến được “đảng ăn cướp” thành “đảng cầm quyền” như thiên hạ ? Liên Xô từng đưa ra Glasnost & Perestroika, mà Liên Xô vẫn sụp đổ. “Tổng bí” Linh từng hô hoán “đổi mới hay là chết”, để bây giở “đảng ta” đang khoe “thành tựu vĩ đại của 25 năm đổi mới”, và “nhờ ơn Trung Quốc ta mới được như ngày hôm nay” ... xem ra câu “không chỉnh đảng thì sụp đổ” của “Trọng lú”, nếu không “lạc giọng” thì cũng là “nói vậy mà không phải vậy”. Vậy, cái “sụp đổ” của “đảng ta” và “chế độ ta” nó nằm ở đâu ? Nó nằm ở “bản chất tội phạm” của đảng cộng sản. Với bản chất ấy, nó không có tư cách chính đáng để cai trị – without legitimacy to rule.

 

Từ điển Internet định nghĩa “tổ chức tội phạm” – criminal organization – như sau : (tạm dịch) “... một nhóm người có giao tiếp xã hội mật thiết, được tổ chức với tôn ti ít nhất gồm ba hệ cấp, nhắm mục đích tranh quyền đoạt lợi qua các hoạt động phi pháp hoặc hợp pháp” . Tổ chức tội phạm VGCS cai trị nước theo mô thức “tam pháp bảo” học của Tảu (đảng, đoàn, mặt trận), cộng thêm thủ đoạn “nắm quần chúng” của Hitler, tuyên truyền của Goebbels. (Thanh niên Quốc Xã “sơ mi đen”; thanh niên csvn “quàng khăn đỏ”). Nó đang sống những ngày cuối của Liên Xô, khi vào kinh tế thị trường mà “dân chủ hóa” không theo kịp. Nó đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội “hạ cánh an toàn”. Những “ngòi nổ” đe dọa đánh sập chế độ đang lần lượt xuất hiện, cái sau nguy hiểm hơn cái trước. Bản “tự kiểm điểm” của “tổng bí” Trọng, hoàn toàn “lạc đề”, nếu không nói là “hỏa mù lấp liếm”, nhắm mục đích “cố bám câu giờ”, kéo dài “tư duy nhiệm kỳ”, rồi “vội vã vơ vét”. Chế độ “tội phạm” VGCS đã “hết thuốc chữa”.

 

Sau đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::VỚI CẤU TRÚC “TỔ CHỨC TỘI PHẠM”
đăng vietnamexodus vào Saturday, 21, January (4956 lần đọc)

VỚI CẤU TRÚC “TỔ CHỨC TỘI PHẠM” – VGCS LÀM SAO “TÁI” VÀ “CHỈNH” ĐỂ SỐNG SÓT  ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 18-1-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Khai mạc hội nghị trung ương 4 khóa XI đảng cộng sản vn hôm 26/12 vừa qua, Nguyễn Phú Trọng long trọng nói đến việc “chỉnh đốn đảng” – huê mỹ diễn dịch thành “tái cấu trúc” – nhấn mạnh thêm, rằng “... xây dựng, chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp nhưng không thể không làm vì liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ”. Trước Trọng, Ba Dũng cũng đã nhiều lần nói về “tái cơ cấu” kinh tế, long trọng, huê mỹ, và nhấn mạnh không kém. Khẩn thiết hơn, cách đây ¼ thế kỷ, năm 1986 TBT Nguyễn Văn Linh từng kêu gào tại đại hội VI đảng VGCS : “đổi mới hay là chết”.

 

            Thông điệp của “tổng bí” Trọng được thông tin “lề phải” của chế độ loan tải dưới tựa đề “Chỉnh đốn đảng vì sự tồn vong của chế độ” (Vietnamnet). Ngoài nước, tin này được thuật lại, tóm gọn là “Chỉnh đốn đảng hay là sụp đổ” (RFA). Cách nay không lâu, vì nhu cầu nịnh bợ Tàu, một tên “tướng đại” VGCS đã thốt ra câu :”Trung Quốc vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân; nhờ Trung Quốc ta mới có được như ngày hôm nay”. Câu hỏi tự nhiên đến, là : cái ngày hôm nay của VGCS nó ra sao ? Nông nỗi nào  khiến chúng phải thay phiên nhau kêu gào, âu lo từ “chết” đến sự tồn vong của chế độ, đến sinh mệnh của đảng, và đến ... sụp đổ ? Đâu rồi, những huênh hoang “thành tựu của 25 năm đổi mới” ? Đâu rồi, cái “quyết tâm tiến lên xã hội chủ nghĩa” ? Đâu rồi, “dân giàu nước mạnh, xã hội văn minh” ? Lời giải của những câu hỏi này nằm trong “nội hàm” của những “thực tế phũ phàng”, chình ình trước mắt mọi người. Cái mà tên “tướng đại” kia xưng “ta”, chính là bọn chúng với nhau, bọn chóp bu và “lâu la cộng sản”, gọi nhau là “đồng chí”. Từ năm 1990, chúng – bọn chó mất chủ của Liên Xô quá vãng, bọn xưng là “ta” – kéo nhau sang Tàu bán nước, được Tàu vỗ về nuôi nấng, để “được như ngày hôm nay”: trên, đứa nào cũng thành tỉ tỉ phú đô la; dưới, thậm chí cấp xã, cấp huyện, công ty mẹ, công ty con, đứa thành “tư bản đỏ”, đứa thành “cường hào ác bá đỏ”, đua nhau “tranh quyền tranh ăn và cố bám”. Cái gọi là “dân giàu” chính là “chúng nó giàu”. Cái gọi là “nước mạnh” chính là “van ông lạy bà” hết bên Tàu đến bên Mỹ, rồi “đa phương hóa” ra khắp thế giới, vay nợ bừa bãi, rồi quịt nợ. Cái gọi là “xã hội văn minh” chính là “xây nhà văn hóa Khổng Tử cho hoành tráng và cho “Lý Công Uẩn mặc triều phục Tàu” (có khác chi việt gian Hồ và bọn chóp bu VGCS trước đây mặc áo quần “đại cán Tàu”, ăn uống theo “chế độ đại táo, trung táo, tiểu táo Tàu”). Nhìn vào thực tế trước mắt, ai cũng thấy : “lỗi hệ thống” hay “lỗi cấu trúc” chỉ là một nửa của sự thật. Chính vì thế, sau khi hô hào “tái cấu trúc”, tên Trọng cũng như các “đồng chí thất sủng” của y đã chỉ nói đến “dột từ nóc dột xuống”, hay “sâu mọt đầy trong đảng”. Riêng “tổng bí” Trọng chỉ nói đến “tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp”. Nếu chỉ có thế, đâu phải bây giờ đảng cộng sản mới tệ hại ? Đảng việt gian cộng sản “đốn mạt” như thế từ “bẩm sinh”. Bản thân nó là một đảng ăn cướp, được Liên Xô đẻ ra, nuôi lớn, tuyển dụng làm tay sai bán nước. Căn cước ấy, bấy lâu được “lấp liếm” nhờ đủ thứ “vỏ bọc” hấp dẫn, bây giờ mới “bại lộ”, nhờ cách mạng tin học, phổ biến đều khắp và mau chóng qua công nghệ thông tin. Xu thế  thời đại của thế kỷ 21 không có chỗ đứng cho bất cứ loại “thổ phỉ” nào, nhân danh bất cứ chiêu bài nào, núp sau bất cứ thứ “màn” nào, dù đó là “màn sắt”, “màn tre”, hay “màn thờ đạo giáo”, cướp quyền rồi duy trì các chế độ “dã thú ăn thịt đồng loại” – predatory regimes – như bọn Gaddafi ở Trung Đông, hay bọn “cộng sản sống sót” ở Châu Á. Với “tư duy hai phe”, VGCS đã trót dại lên tiếng “mắng Mỹ” là “thế lực thù địch nước ngoài, khoác áo nhân quyền, can thiệp vào nội bộ Libya”. Lòng Dân Trung Đông và Bắc Phi thắng bạo quyền; Mỹ “rảnh tay” ở xa, quay về Châu Á, chuyển quan hệ với Tàu Cộng “từ đối tác thành đối đầu”. Biển Đông “nổi sóng” và VGCS lâm thế “chết chẹt” giữa “đồng minh truyền thống” Tàu và “bạn bất đắc dĩ” Mỹ. Tàu và Mỹ từng là “đồng minh giai đoạn”, cấu kết nhau, dồn Liên Xô vào thế “tự sụp đổ”. Lại nữa, trong Chiến Tranh Đông Dương II, VGCS từng là “cựu thù” của Mỹ; trong Chiến Tranh Đông Dương III, VGCS từng theo Liên Xô “phản Tàu”, bị Tàu đem quân “giáo trừng” ở biên giới phía Bắc, có “nợ máu” không nhỏ với Tàu, đâu phải chỉ “cười một tiếng, ân oán biến thành mây khói” – như lời Giang Trạch Dân vỗ về Nguyễn Văn Linh năm 1990 ở Thành Đô – mà xong. Từ năm 2009, Mỹ đã tỏ thái độ đối phó với Tàu Cộng. Đầu năm 2011, diệt xong Bin Laden và Gaddafi, Mỹ xác quyết là “quay về Châu Á để ở lại”, rồi nói rõ thêm là “để cân bằng ảnh hưởng với Trung Quốc”. Báo chí quốc tế cho rằng, với thái độ này, Mỹ đặt Tàu Cộng trước hai lựa chọn dứt khoát : một là “gân lên” như Hitler trước Thế Chiến II để trở thành “công địch” của loài người, hứng chịu hậu quả như Hitler (mà không cần đến chiến tranh đổ máu); hai là “xìu xuống” như Nhật sau khi bại trận Thế Chiến II, tiếp tục là “đối tác” với Mỹ theo “đồng thuận Bắc Kinh” (kinh tế thị trường trọn vẹn đồng thời ”cởi trói” chính trị = perestroika + glasnost). Trong khi Tàu chưa thể “dứt khoát”, chỉ “vừa lùi vừa né”, ba cái “râu ria” của Tàu ở Châu Á là Bắc Triều Tiên, Miến Điện và VGCS lâm cảnh hoang mang chao đảo. Miến Điện mau mắn “bỏ cẳng ra”, tỏ ý muốn “thoát thân” phía Tàu, minh bạch “hòa giải” nội bộ, “ngưng chiến” với các bộ tộc ly khai, thả tù chính trị, “từng bước” gỡ thế “đối đầu” với Mỹ và Tây Phương, đón nhận “mở cửa” để “tái hội nhập”. Bắc Triều Tiên, sau cái chết của Kim Jong Il, đã có dấu hiệu “mở cửa”, bước đầu là thuận cho hãng thông tấn AP của Mỹ mở văn phòng ở Bình Nhưỡng. Trong bối cảnh như thế, không có gì đáng ngạc nhiên khi “tổng bí” Trọng nói ra ý muốn “chỉnh đốn đảng” vì lý do “không thể không làm”. Tuy nhiên, có người muốn biết, là “bao giờ làm”, và “làm như thế nào” ? Chưa làm, y đã “rào đón” là “công việc vô cùng phức tạp”, cho nên một vị thuộc loại “cờ đỏ chầu rìa” trong nước đã “có ý kiến”, rằng phải có “cơ chế vận hành để hỗ trợ và làm áp lực; ... nếu như chỉ kêu gọi hãy thế này, hãy thế nọ thì ... rất vô duyên”. Vị này (giáo sư, tiến sĩ) hình như không học bài học Liên Xô, nên không biết rằng cái “phải có” của ông ta còn “vô duyên” hơn cái “hãy thế này, hãy thế nọ” của kẻ bị ông ta mai mỉa. Bài học Liên Xô là gì ? Là cái “ngõ cụt” của chủ nghĩa xã hội thị trường – market socialism – Janos Kornai đã sang tận Hà Nội cắt nghĩa và dạy dỗ; bọn “lý luận lú lẫn” ở đó nghe mà không hiểu. Chính Lenin là người đã xướng xuất ra thứ “chủ nghĩa” này khi đưa ra Kế Hoạch Kinh Tế Mới – New Economic Plan – NEP, dựa trên nhận định rằng phải “quá độ” qua thị trường tư bản rồi mới “tiến lên” được chủ nghĩa xã hội. Stalin ngược với Lenin, khai tử thị trường, “tiến thẳng” lên chủ nghĩa xã hội. Miền Bắc VN, với Mao-Hồ trước 1975 và cả nước VN với Lê Duẩn sau 1975, đã nếm mùi “tiến thẳng” kiểu Stalin, qua chế độ “bao cấp”, “tem phiếu”, đấu tố, “giết người tập thể” v.v... Năm 1953, Stalin chết. Bọn kế nhiệm quay về với chủ nghĩa xã hội thị trường, chủ trương “tư bản/cộng sản chung sống hòa bình”, như ta đã thấy. Hãy xem cái ngõ cụt kia nó nằm ở đâu ?

 

            Kinh tế thị trường dựa trên chủ nghĩa cá nhân – individualism – lấy sở hữu tư – private ownership – làm nền tảng, lấy  tự do cạnh tranh làm động lực phát triển, coi lợi nhuận là mục tiêu thành tựu. Với bằng ấy “đặc trưng”, tất nhiên “tự do cạnh tranh” làm nảy sinh cảnh “mạnh được yếu thua”, dẫn đến “bất công xã hội” – social injustice – từng bị Marx kịch liệt lên án. Xã hội tư bản “rừng rú” mà Marx đả kích, đã “điều chỉnh” để triệt tiêu các “mặt tiêu cực” này bằng cách :1/ Hoàn thiện nhà-nước dân chủ, dùng nó “can thiệp trong chừng mực luật pháp cho phép” để cân bằng Tự Do và Công Bình Xã Hội; 2/ Nhà-nước dân chủ với “tam quyền phân lập” (Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp “độc lập”) theo đúng kỷ luật “giám sát nhau trong quyền hạn ngang nhau” – check and balance; 3/ Bổ túc thêm “quyền thứ tư”tự do ngôn luận và thông tin – bảo đảm không cá nhân nào, nhóm nào, đảng nào, quan chức nào xâm phạm lợi ích công – public interest – mà không bị phát giác và “quy trách”; 4/ Tự do lập hội xã dân sự – civil society – nhờ nó “giảm sốc” các va chạm quyền lợi hàng ngày giữa các cá nhân và các “nhóm lợi ích”; 5/ Tiếp tục “bổ sung” vô hạn định các “cấu trúc” xã hội cần thiết cho sự phát triển ... Chủ nghĩa xã hội thị trường  của Liên Xô, vì duy trì “chuyên chính cộng sản”, đâm đầu vào “chủ nghĩa tư bản rừng rú” từng bị chính Marx lên án, không có những “điều chỉnh” như trên, tất nhiên đi vào “ngõ cụt”.

 

            Năm 1956, Liên Xô hô hào “đổi mới”, bị Tàu Cộng lên án là “xét lại”, và “đế quốc đỏ” bắt đầu nứt rạn, đưa đến chiến tranh Xô/Trung 1968. Tuy nhiên, sau đó, Tàu Cộng cũng đi vào “ngõ cụt” của chủ nghĩa xã hội thị trường, không khác gì Liên Xô, chỉ thêm vài chữ “với đặc thù Trung Quốc”. Gorbachev của Liên Xô nhìn thấy cái “ngõ cụt” ấy và tìm cách “thoát thân”, nhưng không kịp. Kinh tế thị trường đã làm nảy sinh các “nhóm lợi ích” cạnh tranh kịch liệt theo  quy luật tự nhiên “mạnh được yếu thua”. Thiếu vắng khung “Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền” để bảo đảm Công Bình Xã Hội, đảng cộng sản cai trị với “ưu quyền tuyệt đối” trong thị trường, trở thành “nhóm lợi ích mạnh nhất”, cấu thành “giai cấp mới” – apparatchik – nomenclatura – còn gọi là “tư bản đỏ”. Đảng cộng sản chính là thủ phạm tạo ra bất công trong chế độ xã hội chủ nghĩa thị trường. Chế độ cộng sản nào, đi vào kinh tế thị trường, mà còn duy trì “đảng trị”, không chịu “cắt đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”, không cách chi  “tái cấu trúc” với hy vọng “không sụp đổ”. Riêng đảng cộng sản vn, với nhân sự sáng lập là “một lũ kẻ cướp”, được cộng sản quốc tế “cách mạng hóa” thành “hội kín”, rất đắc lực cho ông chủ trong giai đoạn “cướp nước”, nhưng vô cùng tồi bại khi “cầm quyền”. Nó được đào tạo “một chiều” thành “công cụ cướp quyền”, nên khi cầm quyển nó không gột rửa được “tư duy hội kín” đã trở thành bản chất. Nó quen thói “giết người” khi cướp quyền, nên không hề biết “tôn trọng người” khi cai trị. Xu thế thời đại này là một “xã hội mở” – open society –, không dung túng “hội kín”. Không thể coi đảng csvn là một “đảng chính trị” theo nghĩa phổ quát của “xã hội mở”, vì nó được đào tạo theo khuôn “bưng bít”. Đảng viên của nó phải “tuyệt đối giữ bí mật hoạt động đảng”. Nó đồng hóa “bí mật đảng chúng nó” với “bí mật quốc gia”, nhập nhằng “căn cước” đảng chúng nó với “danh nghĩa quốc gia”, coi bất cứ ai chống lại chúng nó là “phản quốc”. Nó đặt ra luật lệ để cai trị, nhưng cố tình tạo nhiều “lỗ hổng” – loophole – để “lách luật” khi cần. Dù “đội lốt” gì, nó vẫn là một “tổ chức tội phạm” – criminal organization. Từ “bẩm sinh”, đảng VGCS không hề có “tính chính đáng cai trị” – legitimacy to rule. Nói gì thì nói, “chỉnh đốn” hay không, “tái cấu trúc” hay “tái cơ cấu”, nó không “tự sụp đổ”, rồi ra cũng sẽ bị quốc dân “lật đổ”. Quá trình cộng sản tiêu vong là “không thể đảo ngược”.

 

            Dưới đây là bản Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::TÁI CƠ CẤU ? CHỈNH ĐẢNG ? “NÓI SẢNG” ?
đăng vietnamexodus vào Saturday, 14, January (5118 lần đọc)

TÁI CƠ CẤU ? CHỈNH ĐẢNG ? “NÓI SẢNG” ?

HAY CHỈ LÀ “LẤP LIẾM” ĐỂ “CỐ BÁM” ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 11-1-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

             Báo điện tử “lề phải” của VGCS ngày 3-1-2011 đăng “Thông điệp 2012 của thủ tướng” với lời giới thiệu tô đậm : “Tái cơ cấu phải giữ vững ổn định kinh tế vĩ mô, không gây xáo động lớn cho nền kinh tế, ‘rút dây’ mà không ‘động rừng’- Thủ tướng nhấn mạnh trong thông điệp đầu năm”. Đăng nguyên văn, Vietnamnet đặt thêm các tiểu đề mục : 1/ Sửa Luật Đất Đai ; 2/ Ngăn sự tác động của nhóm lợi ích; 3/ Cải thiện đời sống nông dân; 4/ Tái cơ cấu : “rút dây” mà không “động rừng”, như muốn nhấn mạnh thêm một vài điểm, nhưng các điểm ấy lại không ăn khớp với bố cục của thông điệp. Điều này bộc lộ sự “thiếu nhất quán” của hệ thông tin /“lý luận” VGCS, trong tình hình chao đảo, đặc biệt bối rối với “vi mô/vĩ mô, cái nọ xọ cái kia”.

 

            Thông điệp đầu năm của Ba Dũng, đơn giản, chỉ có hai phần : 1/ Năm “đặc trưng của kinh tế thị trường hiện đại”, từ đó Ba Dũng sang phần 2/ : “thực hiện đồng bộ” việc “tái cơ cấu” kinh tế. (Trước Ba Dũng, “Trọng lú” nói “tái cấu trúc”, tuy cả hai đều  dùng khái niệm tiếng Mỹ là “restructuring”, chắc do ngài Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn Ernest Bower “nhắc nhở”). Năm “đặc trưng” do Ba Dũng đưa ra, quả thật “đúng bài bản” của kinh tế thị trường “đầy đủ”, và khi đưa chúng ra, chính Ba Dũng đã thú nhận rằng kinh tế thị trường của VGCS “chưa đầy đủ”. Đó cũng là lời các giới chức thẩm quyền Mỹ suốt mấy năm nay ra rả “cảnh báo” cả Tàu Cộng lẫn VGCS, kêu gọi chúng “cắt đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”, để cho kinh tế thị trường của chúng được “đầy đủ” , khi “phát triển” đến mức “trung bình” (như Việt Nam), hay đã thành “siêu cường” (như Tàu Cộng). Kêu gọi suông không được, Mỹ đã liên tiếp “tạo sức ép”. Ba Dũng “tự kiểm điểm” về “các yếu tố hình thành kinh tế thị trường chưa đầy đủ”, là :

 

  • Thị trường đất đai “còn nhiều vướng mắc”;
  • Thị trường tài chính “phát triển không cân đối”;
  • Thị trường trái phiếu “còn sơ khai”;
  • Thị trường chứng khoán “thiếu chiều sâu” (không huy động được vốn);
  • Thị trường khoa học công nghệ “chậm phát triển”;
  • Thị trường lao động “khá hoàn chỉnh” nhưng (lại “nhưng”) :  (a) chất lượng lao động “thấp”; (b) “tiền lương” đang là rào cản lớn cho việc chuyển dịch lao động đến những lĩnh vực thiết yếu trong quản lý nhà-nước và cung cấp dịch vụ công.

Tự kiểm điểm xong, Ba Dũng tỏ ra “thuộc bài”, vanh vách kể ra 5 đặc trưng của “kinh tế thị trường hiện đại”, mà từ đó y lấy làm “chuẩn mực” cho quá trình hoàn thiện thể chế. Đó là :

 

1/ Các loại thị trường (đã liệt kê ở trên) phát triển đồng bộ : (a) hình thành đầy đủ; (b) vận động cùng nhịp, hỗ trợ lẫn nhau; (c) tương tác trong một “chỉnh thể thống nhất”.

2/ Cạnh tranh bình đẳng. Cơ cấu “đa sở hữu, đa chủ thể” đương nhiên hình thành các “nhóm lợi ích”, vì lợi nhuận, cạnh tranh ráo riết, cần được luật pháp bảo đảm, không nhóm nào hưởng “đặc quyền đặc lợi” hơn nhóm nào. Các “nhóm lợi ích” này có khả năng “tác động quá trình ra quyết định” (nguyên văn của Ba Dũng).

3/ Công khai minh bạch. Đây là “khâu” thiết yếu trong quá trình tái cơ cấu, giúp các nhóm quyền lợi giám sát lẫn nhau, bảo đảm quyền giám sát của người tiêu thụ, chống tham nhũng, đầu cơ, cạnh tranh bất chính; mọi phía đều có tự do “tiếp cận thông tin”.

4/ Định vị lại quan hệ Nhà-Nước/Thị Trường. (a) Nhà-nước “bớt”can thiệp trực tiếp; (b) Nhà-nước lui về chức năng “tạo môi trường thuận lợi” cho đầu tư và kinh doanh... (c) Nhà-nước phải “nâng cao năng lực dự báo” và “khả năng phản ứng chính sách”(sic) nhằm hạn chế những tác động xấu đến nền kinh tế.

5/ Lấy người tiêu dùng làm chủ thể. Chính phủ sẽ “tập trung chỉ đạo” hoàn thiện các tiêu chuẩn, tiêu chuẩn vệ sinh, an toàn thực phẩm ... khuyến khích “các tổ chức phi chính phủ” về bảo vệ người tiêu dùng...

***

Đọc/nghe Ba Dũng “tự kiểm điểm” và “trả bài” đến đây, từ “4 tiểu đề mục cò mồi” của báo Vietnamnet, đến “5 đặc trưng kinh tế thị trường hiện đại” trong thông điệp của Ba Dũng, ai cũng thấy ngay là nhà-nước cũng như “đảng ta” tỏ ra “thuộc bài” của “sư phụ” Ernest Bower, nhưng chưa biết “hối hận” là đã sớm “bỏ ngoài tai” lời cảnh báo của học giả Janos Kornai, cắm đầu “sao chép” mô hình Tàu Cộng, để lâm cảnh “chết chẹt” như ngày nay, khi Mỹ/Tàu “từ đối tác chuyển sang đối đầu”. Ba Dũng “làm ra vẻ” như muốn dấn bước trên “cuộc hành trình trở về” từ chủ nghĩa xã hội sang chủ nghĩa tư bản (Janos Kornai), nhưng quên rằng, bấy lâu theo mô thức “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, VGCS lún quá sâu vào “những khuyết tật của cả hai hệ thống tư bản/cộng sản”, mất khả năng khai thác bất cứ ưu điểm nào (nếu có) của hai hệ thống ấy (Kornai). Sang phần II của thông điệp, Ba Dũng “nhảy dù” từ vĩ mô xuống vi mô, qua “ba thực hiện đồng bộ” sau đây “

 

1/ Tái cơ cấu các ngành sản xuất và dịch vụ : (a) chuyển từ gia công lắp ráp sang chế tạo và chế biến nông nghiệp là cơ bản; (b) tái cơ cấu dịch vụ tài chính; (c) tái cơ cấu năng lực quản trị; (d) nâng cao chất lượng dịch vụ công (Kornai > unemployment on the job – thất nghiệp có chỗ làm ?, lãnh lương nhà-nước, chẳng làm gì cả, viện cớ “đi họp” để “đi nhậu”). Còn đảng cộng sản, đố Ba Dũng “tái cơ cấu” được chuyện này.

 

2/Tái cơ cấu doanh nghiệp : (a) Tận dụng thành tựu mới nhất về khoa học công nghệ trong sản xuất và quản lý (giáo dục tệ hại như thế, bao giờ mới làm được chuyện này ?); (b) Đổi mới mô hình tổ chức và quản lý kinh doanh (khu vực vượt trội hẳn mảng quốc doanh về mặt này; có tự do cạnh tranh, tức khắc có “đổi mới hay là chết”, khỏi cần Ba Dũng “chỉ đạo” hay “chủ đạo” bằng Nghị Định hay Nghị Quyết này nọ).

 

3/ Điều chỉnh chiến lược thị trường : Ba Dũng nhận định (muộn) rằng “...toàn cầu hóa làm tăng tính tùy thuộc lẫn nhau giữa các nền kinh tế, ... dễ dẫn đến những bất định nhiều khi vượt khỏi khả năng dự báo, rồi chủ trương “hạn chế sự lệ thuộc vào một số ít thị trường” và “...phải coi trọng thị trường nội địa, nhất là địa bàn nông thôn”. Tại sao “muộn”? Ba Dũng cùng đồng bọn “cộng sản sống sót”, với “di căn chủ nghĩa tập thể”, đến nay vẫn còn kẹt cứng với “kinh tế kế hoạch tập trung” (thị trường biến đổi từng giây, từng phút, mà “đảng ta” cứ ôm chặt “kế hoạch 5 năm”, với “tầm nhìn” dài hàng thế kỷ, thì suốt đời sẽ phải “điều chỉnh”, suốt đời gặp “tình hình vượt khỏi khả năng dự báo”, suốt đời “trâu chậm uống nước đục”).

 

Hết cái “ba là” nêu trên – dưới tiểu đề mục “cò mồi” do Vietnamnet chen thêm vào và tô đậm : Tái cơ cấu “rút dây” mà không “động rừng” – Ba Dũng lan man tương ra những câu lổn nhổn đầy “ngôn từ cao cấp” như sau :

 

  • “...tái cơ cấu đầu tư phát triển kết cấu hạ tầng kinh tế xã hội theo một quy hoạch và một hệ thống phân cấp được rà soát chặt chẽ theo tầm nhìn dài hạn (sic) và tư duy liên vùng (sic). Khắc phục tình trạng đầu tư dàn trải (sic – Vinashin), phân tán, tập trung cho các công trình thiết yếu …”
  • “... phải bảo đảm sự đồng bộ khi thực hiện tái cơ cấu các lĩnh vực nói trên do mối quan hệ hỗ trợ lẫn nhau giữa chúng, đồng thời tăng cường công tác giám sát việc thực hiện ở mỗi bộ, ngành, địa phương, và từng doanh nghiệp, giữ vững ổn định kinh tế vĩ mô, không gây xáo động lớn cho nền kinh tế, “rút dây” mà không “động rừng”
  • “...Tái cơ cấu nền kinh tế đặt ra yêu cầu chuyển đổi mô hình tăng trưởng ... Phải chuyển mạnh từ tăng trưởng theo chiều rộng dựa vào tăng vốn đầu tư, khai thác tài nguyên đang ngày càng cạn kiệt và nguồn nhân lực chất lượng thấp sang mô hình tăng trưởng dựa vào việc áp dụng những thành tựu của khoa học công nghệ, nguồn nhân lực chất lượng cao và phương pháp quản trị hiện đại...”.

Qua những lời lẽ rổn rảng trên, ta thấy gì ? Ta thấy rõ nét nhất, là Ba Dũng “nói vậy mà không phải vậy”. Nói “tái cơ cấu” hướng tới “kinh tế thị trường hiện đại” mà không đả động gì đến “cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”, là sao ? Gợi liên tưởng tới “đổi mới đợt 2” (RFA), mà lại bảo “phải tập trung sức hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường theo quan điểm đã được Đại hội Đảng lần thứ XI đã xác định, là sao ? Cứ “làm theo” những gì Đảng và Nhà-nước “đã” thế này, “đã” thế kia, thì “tái cấu trúc” té ra là “trò khỉ” à ? Nói “sửa Luật Đất Đai” mà không nói gì tới “sửa Hiến Pháp”, thì bao giờ mới làm được cái “sửa” này ? Hay là cứ “tùy tiện sửa đại” theo “quyết tâm cao”(sic) của “đảng ta” ? Nói “nhà-nước bớt trực tiếp can thiệp vào thị trường”, đồng thời bảo “phải quán triệt quan điểm chỉ đạo trong kết luận số 2 của Bộ Chính trị, Nghị Quyết số 11 của Chính phủ; thử hỏi Ba Dũng đang muốn “lươn lẹo lấp liếm” cái gì ? Đặt vấn đề “tái cơ cấu” nền kinh tế của cả một quốc gia, đương nhiên là “rút dây” mạnh rồi !!! Vậy cớ gì phải “mà không động rừng” ? Ba Dũng e dè rào đón với cái “rừng” nào đây ?  Chắc không phải – như Kornai “tiên tri” về các nước “hậu cộng sản” – Ba Dũng, trên “hành trình quay về với chủ nghĩa tư bản”, đang “ngó chừng” Tàu Cộng, là nước mà bè lũ của y từng xưng tụng “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân”, và “nhờ Trung Quốc, ta mới có được như ngày hôm nay”. Ý hẳn khi (chỉ mới “tỏ ý” thôi) “rút dây tái cấu trúc”, Ba Dũng biết trước phản ứng của đám “rừng” các “nhóm quyền lợi” – groups of interest – thuộc loại “xã hội đen trong lòng chế độ đỏ”, không dễ đối phó. Kinh tế thị trường đương nhiên sản sinh các “nhóm quyền lợi”, cạnh tranh nhau vì lợi nhuận. Các nước “dân chủ pháp trị” có khả năng “cơ cấu hóa” sự cạnh tranh trong vòng pháp luật, biến nó thành “động lực phát triển”. Xã hội “xã hội chủ nghĩa tàn dư cộng sản” không có khả năng đó. Kết nạp đảng viên theo tiêu chí “bạo lực” và “căm thù giai cấp”. Điều hành đảng theo lề lối “anh chị/đàn em” – patron/follower . Xưng hô với nhau theo như “băng đảng” : Ba Dũng, Tư Sang, Năm Cam, Sáu Búa. Điều hành nước như các “sứ quân” thời phong kiến. Cho nên, khi các “nhóm quyền lợi” đã mọc ra theo “định hướng xã hội chủ nghĩa”, không cách chi “tái cơ cấu” được chúng, cho đến khi có một “băng đảng mạnh” tiêu diệt hết các “nhóm quyền lợi” khác, “thống nhất giang hồ”. VGCS không có cái đó. Cho nên, quanh đi quẩn lại, Ba Dũng nói chi cũng là “lấp liếm lươn lẹo”, tìm cách “câu giờ” để “cố bám” mà thôi. Boris Yeltsin đã nói : “Hệ thống cộng sản không thể sửa chữa, phải dẹp bỏ”.

 

Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::HÔ HÀO “TÁI CẤU TRÚC” VÀ “CHỈNH ĐẢNG”
đăng vietnamexodus vào Saturday, 07, January (5117 lần đọc)

HÔ HÀO “TÁI CẤU TRÚC” VÀ “CHỈNH ĐẢNG” MÀ “CHỐNG TỰ DIỄN BIẾN”, VGCS CÒN CỐ BÁM

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 4-1-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Báo điện tử Vietnamnet của VGCS ngày 26-12-2011, dưới tựa đề “Chỉnh đốn đảng vì sự tồn vong của chế độ”, loan tin với hàng chữ tô đậm : “Phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ 4, Tổng bí thư nói : chỉnh đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì có liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ”. Tin này gây sôi nổi từ trong ra ngoài nước, vì nó báo hiệu cái “bước ngoặt” bấy lâu VGCS trì hoãn, né tránh, nay đã phải thú nhận là “không thể không làm”, dù cho “rất phức tạp”. Đài Á Châu Tự Do (RFA) ngày 28-12-2011 loan tin này dưới tựa đề “Chỉnh đốn Đảng hay là sụp đổ”, rồi lần lượt lấy ý kiến vài “người trong cuộc” về vấn đề này. Một vị cho rằng phải có một “cơ chế vận hành để hỗ trợ và làm áp lực” (phải chăng là cái modus operandi mà chúng ta thường nói tới ?); ngược lại – vẫn theo lời vị này –  “nếu như chỉ kêu gọi hãy thế này, hãy thế nọ, thì tôi cho rằng rất vô duyên”. Bản tin nhắc lại “nhận định” của cựu “tổng bí” VGCS Nguyễn Văn An, cho rằng đảng cs là một thứ “vua tập thể”, rồi chuyển sang ý kiến một “cựu quan chức” khác của VGCS, về thực trạng “thượng bất chính, hạ tắc loạn”, cấp trên không “thượng tôn pháp luật” nên “không xử lý nghiêm khắc” được cấp dưới. Đó là thực trạng mà một cựu quan chức VGCS khác đã gọi là “nhà dột từ nóc”. Thực trạng này khiến cho “đảng ta” mất lòng tin của dân, và “...nếu niềm tin trong lòng dân không còn thì tính chính đáng của sự lãnh đạo của Đảng sẽ không còn nữa”. Ý kiến này gợi liên tưởng đến “Cách Mạng Hoa Nhài” : khi bạo quyền mất tính chính đáng cai trị – legitimacy to rule – bị dân đứng lên “hỏi tội”, mà “đàn áp, bắn giết” dân, thì chắc chắn có “quốc tế can thiệp”. Đó là quy luật của xu thế thời đại – thời toàn cầu hóa – mà không một bạo quyền nào có thể núp dưới danh nghĩa gì, hoặc viện cớ “vấn đề nội bộ” để né tránh.

 

            Hội nghị Trung Ương 4 của VGCS chỉ là cái đuôi của đại hội XI. Đại hội này quay về với “cương lĩnh 1991” là cương lĩnh khi Liên Xô sụp đổ và VGCS như “chó mất chủ”, phải sang Tàu “bán nước” để chuộc tội “phản Tàu theo Liên Xô” năm 1978 (xâm lược Kampuchea, đánh Pol Pot, tay sai của Tàu Cộng), bị Tàu “giáo trừng” từ 1979 đến 1991. Trước và sau đại hội XI nói trên, chóp bu VGCS vẫn “kiên định lập trường trước sau như một”, tiếp tục tụng kinh “16 chữ vàng” nịnh Tàu, hô khẩu hiệu “còn đảng còn mình”, triệt hạ mọi “mầm mống đối kháng”, tố cáo đích danh Mỹ là “thế lực thù  địch” đang âm mưu “diễn biến hòa bình” để lật đổ chúng.

 

            Ngày 29-4-2011, Tạp Chí Cộng Sản, tiếng nói chính thức đảng csvn đăng bài của Trương Tấn Sang (bây giờ đã là chủ tịch “nước ta”) với tựa đề : “Nâng cao hiệu quả cuộc đấu tranh chống diễn biến hòa bình”. Ngày 10-7-2011, báo Quân Đội Nhân Dân đăng bài có tựa đề “Đề phòng thúc đẩy tự diễn biến, tự chuyển hóa”. Ngày 21-8-2011 báo Quân Đội Nhân Dân đăng bài “Mạch ngầm tự diễn biến”. Không cần đi sâu vào chi tiết, chỉ cần đọc tựa đề, đủ hiểu VGCS “trước sau như một” chủ trương “thà chết cố bám” . Vậy ta phải hiểu lời “hô hào chỉnh đảng” của Nguyễn Phú Trọng (từng được nội bộ VGCS tặng cho “mỹ danh” là “Trọng lú”) theo hướng nào ? Nên hiểu đây thực sự là “bước ngoặt”, hay chẳng qua là lời “kêu gọi vô duyên” ?

 

            Nên nhớ rằng : trước khi hô hào “chỉnh đảng”, Trọng đã kêu gọi “tái cấu trúc kinh tế”. Trước nữa, y cũng đã rêu rao “đột phá lý luận” để “tạo tiền đề” cho phát triển. Đâu đó, còn nghe nói y thố lộ rằng “có áp lực”, nên “không thể không chỉnh đảng”. Đây không phải lần đầu chóp bu VGCS thố lộ nội tình chúng nát bét. Trước Trọng, nhiều tên khác đã từng thú nhận, nào là “lỗi hệ thống”, nào là “nhà dột từ nóc”, nào là “sâu bọ rẫy đầy trong đảng”. Nhưng hầu hết những hô hào kia, chỉ khi đã “ra rìa” , bị “hưu non” hoặc “hưu già”, những tên “chóp bu thất sủng” mới dám hó hé. Lần này, cả Sang lẫn Trọng đều “cóc mở miệng”. Vậy có nên hiểu rằng quả thật đã đến lúc chúng “không thể không làm” những việc chúng cho là “rất phức tạp” này hay không ? Lý do ?

 

            Tên Trọng đã thố lộ là “có áp lực”; vậy áp lực đến từ đâu ? Lịch sử đã cho thấy, chúng cướp quyền bằng bạo lực, trị dân bằng bạo lực, coi dân là phương tiện chứ không phải cứu cánh; dân chỉ cần lên tiếng là bị ghép ngay vào tội “nói xấu chế độ”. Áp lực đến từ dân hiện chưa đủ để buộc chúng “tự diễn biến” (không  tự diễn biến, làm sao “chỉnh đảng” được ?). Vậy, áp lực phải đến từ “thế lực nước ngoài”. Nhìn qua nhìn lại, chỉ có Mỹ và Tàu là hai “nước ngoài” có khả năng áp lực VGCS. Tàu Cộng bấy lâu coi VGCS là “một bộ phận” của nó, che đậy dưới “vỏ bọc láng giềng bốn tốt”, khóa chặt với “16 chữ vàng”. Tàu tạo điều kiện “hủ hóa” bọn VGCS còn chưa đủ, nói chi đến “áp lực chỉnh đảng”. Vậy chỉ còn có Mỹ. Khi Mỹ xác quyết chủ trương “quay về Á Châu để ở lại”, chọn Biển Đông VN làm “điểm nóng đối đầu” với Tàu, muốn hay không muốn, VGCS lâm vào thế “chết chẹt” giữa hai siêu cường. Tranh chấp Biển Đông bộc lộ tội chúng bán nước từ bẩm sinh. Dân hưởng ứng kịch bản  “chống Tàu cứu nước” do chính chúng đưa ra để bịp Mỹ; chúng loay hoay, thoạt tiên “bật đèn xanh”, rồi sợ “phản tác dụng”, vội “bấm đèn vàng”, cuối cùng, bị Tàu “kiểm điểm” nặng, đành “chuyển sang đèn đỏ”, bắt bớ, đàn áp bừa bãi, tự bộc lộ dã tâm tiếp tục bán nước để “còn đảng còn mình”. Từ 1995, Mỹ bỏ cấm vận, mở cửa bang giao với chúng, đem chúng “hội nhập” vào kinh tế thị trường, như bất cứ nước “chậm phát triển” nào. Chúng hưởng mọi ưu đãi của Mỹ, nhưng không gột rửa được “tư duy hai phe” của chiến tranh lạnh. Công khai, chúng vẫn coi Mỹ là “thế lực thù địch”, nơm nớp sợ Mỹ dùng “diễn biến hòa bình” để “lật đổ”  chúng. Hoảng hốt khi Cách Mạng Hoa Nhài bùng ra ở tận nửa bên kia Trái Đất, chúng mắng Mỹ là “khoác áo Nhân Quyền”, tạo “tiền lệ xấu”. Khi “đồng chí” Gaddafi của chúng ở Libya chui vào ống cống cũng không thoát khỏi bị dân chúng nổi dậy lôi cổ ra giết chết, chúng ca tụng cái chết ấy là “vĩ đại” (báo Quân Đội Nhân Dân). Chúng báo cáo láo với quốc dân và quốc tế rằng, sau 25 năm “thành tựu”, với quyết sách “kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa”, chúng đã làm cho “nước ta” có tổng lợi nhuận trung bình trên 1000 USD/năm. Con số này, tuy vẫn còn khiêm nhượng, nhưng đủ để chúng lọt ra khỏi danh sách hưởng ưu đãi và “đặc miễn” dành cho các nước chậm phát triển. Đúng lúc, kinh tế toàn cầu gặp khủng hoảng. Các nước kinh tế thị trường trọn vẹn dựa vào nhau trong thế “ liên thuộc” – interdependent – lần lượt giúp nhau vượt khủng hoảng, “tự điều chỉnh” chậm nhưng chắc, khiến cho “tư bản có giẫy nhưng không chết” như bọn “cộng sản sống sót” mong mỏi. Hơn thế, các nước tư bản còn có khả năng vừa vượt khủng hoảng vừa soát xét lại, từ “đồng thuận Hoa Thịnh Đốn” – Washington Consensus – tới “đồng thuận Bắc Kinh” – Beijing Consensus – cụ thể đặt vấn đề trách nhiệm mọi mặt với Tàu Cộng, không quên “hỏi thăm sức khỏe” ba nước “láng giềng bốn tốt” của Tàu, là Bắc Triều Tiên, Miến Điện và VGCS. Phải chăng VGCS đang “chuẩn bị dư luận” trước khi đi vào “bước ngoặt” theo “áp lực” của Mỹ ?

 

            Không cần biết có hay không áp lực Mỹ, buộc VGCS “không thể không làm” những chuyện mà chúng cho là “rất phức tạp” này. Hãy xem nó gồm những việc gì ? Nguyễn Phú Trọng đã nói rõ, đó là : 1/ Tái cấu trúc kinh tế; 2/ Chỉnh đảng để sống còn.

 

Tái cấu trúc kinh tế : Hiện nay Ba Dũng có một “chuyên gia” Mỹ, ông Ernest Bower, làm Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn. Mọi người cho rằng ông này sẽ “cố vấn” cho Ba Dũng tái cấu trúc kinh tế theo xu hướng “cấp tiến”, nghĩa là chấm dứt vai trò “chủ đạo” của khu vực quốc doanh. Điều này hoàn toàn trái với “cương lĩnh 2011” mà đại hội XI của VGCS đã “nhất trí thông qua”. Gỉả dụ như áp lực Mỹ có buộc được VGCS bán bớt cổ phần các công ty nhà-nước, dần dà “tư doanh hóa quốc doanh”, thì VGCS cũng sẽ  có người “giả dạng tư doanh”, hoặc cho thân quyến đóng vai tư doanh, đứng ra mua các cổ phần ấy. Cố vấn Mỹ từng khuyến cáo VGCS “khóa vòi các ưu đãi” – ưu đãi tín dụng, ưu đãi “quỹ đất” – dành cho quốc doanh, bao nhiêu năm qua, đâu vẫn hoàn đấy. Giáo sư Martin Gainsborough (Đại Học Bristol, Anh Quốc) đã vạch rõ rằng “...trên danh nghĩa, các nhà đầu tư tư nhân tại VN đều có liên kết với nhà-nước theo một điều kiện nào đó...”. Những người này được ưu đãi trong tín dụng với ngân hàng nhà-nước, giành giựt những “hợp đồng nhà-nước”, giao dịch thuận lợi về đất đai với “quỹ đất” của nhà-nước. Cho nên, cách thức “tư nhân hóa” doanh nghiệp nhà-nước kiểu này đâm ra thành “trao cho nhà-nước quyền lực gián tiếp”, mở rộng màng lưới doanh nghiệp nhà-nước. Giống như ở Liên Xô trước đây, sự bùng nổ các tập đoàn “giống tư nhân” đã tích lũy được tài sản khổng lồ thông qua ưu đãi (đất đai, tín dụng, hợp đồng), khiến cho “tái cấu trúc”, mà chẳng “tái” được gì cả, chỉ giúp cho Tư Bản Đỏ hiện hình.

 

Chỉnh đốn đảng để sống còn : Khi các tập đoàn Tư Bản Đỏ tích lũy được tài sản khổng lồ, nhất là khi điều lệ đảng CS cho phép đảng viên kinh doanh tư, chúng đương nhiên trở thành “thế lực” nắm sinh mệnh đảng. Cho nên, tái cấu trúc kinh tế cũng là “chỉnh đảng”, và ngược lại. Nguyễn Phú Trọng không chối cãi, rằng “căn bệnh trầm kha”  của kinh tế VN gồm ba mặt “đan quyện vào nhau” :  1/ Lợi ích nhóm; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả. Ta đã thấy : mặt 3 là hệ quả của hai mặt kia. Ngoài ra, “lợi ích nhóm” vừa là “con đẻ”  vừa là “cha sinh” ra Tư Bản Đỏ. Nó nắm sinh mệnh đảng, làm sao “trừ khử” được nó để “cứu đảng” ? Lại còn “tư duy nhiệm kỳ” nữa; nó là cái gì thế ? Cộng sản là “chuyên gia” về ngôn từ, đẻ ra thứ ngôn ngữ, riêng chúng hiểu với nhau. Cái gọi là “tư duy nhiệm kỳ”, đơn giản, là con đẻ của những nội lệ quy định tuổi về hưu của cán bộ, giới hạn “nhiệm kỳ” nắm quyền của bọn chóp bu, tạo ra tâm lý “vơ vét vội vã” khi có quyền bính trong tay. Đợt già, đến tuổi về hưu, luôn luôn viện cớ “hy sinh đến hơi thở cuối cùng vì lý tưởng” để được “lưu nhiệm”, kéo dài cơ hội “vơ vét”, đồng thời “bố trí” đặt con cháu vào những vị trí “béo bở” nhất, nối tiếp “sự nghiệp vơ vét”, trong “tầm nhìn” hàng thế kỷ về sau. Trước “tư duy nhiệm kỳ” như thế, cố nhiên, kẻ “hô hào chỉnh đảng” như Nguyễn Phú Trọng phải than rằng “rất phức tạp”. Biết thế, tại sao y vẫn nói “không thể không làm” ? Phải chăng chỉ để “phân bua” với “ai đó”, đang tạo sức ép, buộc chúng “chỉnh đảng” ? Một số bình luận gia quốc tế cho rằng VGCS, với tệ nạn Tư Bản Đỏ, hình thành và tác hại y hệt “giai cấp mới” (còn gọi là Nomenclatura) ở Liên Xô năm xưa, đã đưa VGCS đến bờ diệt vong. Một bình luận gia VN hải ngoại cho rằng chúng “đang hấp hối”. Thực tế nhất : chúng không muốn “tự diễn biến”, hay “tự làm diễn biến hòa bình”, thì sẽ có “diễn biến không hòa bình”.

 

            Sau đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

 
VietnamExodus Cũ

Bấm vào đây để vào trang báo cũ của VietnamExodus từ tháng 11-2005 đến tháng 05-2008


Tìm Kiếm Bài Cũ

Xin quý bạn đọc bấm vào đây để tìm kiếm các bài cũ bằng Google


Tin Nóng Trong Ngày
chưa có bài hay!

Liên Kết

Xin Dung Quen Toi


Bạn Đọc Từ Quốc Gia
Tính từ ngày 21-06-2010 free counters

vietnamexodus
Copyright by Vietnam Exodus Foundation © 2008. Liên Lạc: vietexodus@gmail.com
Vietnam Exodus Foundation is a non-profit organization. Tax Id#74-3219760
Hộp Thư: Address: P.O.BOX 16772, Irvine, California 92623-6772, USA.


All logos and trademarks in this site are property of their respective owner. The comments are property of their posters, all the rest © 2002 by me.
PHP-Nuke Copyright © 2005 by Francisco Burzi. This is free software, and you may redistribute it under the GPL. PHP-Nuke comes with absolutely no warranty, for details, see the license.
Page Generation: 0.53 Giây