đón chào vietnamexodus
Tìm kiếm


Danh Mục
· Tất cả danh mục
· Đàn Áp Tôn Giáo
· Đinh Thạch Bích
· Bạn Đọc Viết
· Biếm Họa
· Chân Trời Việt
· Dân Oan
· Giữa Chúng Mình
· Hồi Ức
· Kinh Tế
· Phỏng Vấn
· PT Dân Chủ
· Tài Liệu
· Tin Tức
· Văn Học

Modules
· Trang Chính
· 10 Bài Nhất
· Bài Cũ
· Chủ Đề
· Thống Kê

Thành Viên Online
Hiện có 21 khách và 0 thành viên có mặt.

Là Khác nên ghi danh nơi đây: vào đây

Ngôn Ngữ
Chọn tiếng


 
vietnamexodus: LS Đinh Thạch Bích

Tìm theo chủ đề này:   
[ Quay lại trang chủ | Chọn 1 chủ đề mới ]

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Liệu Có Đột Biến Nào Nơi Đại Hội XII VGCS
đăng vietnamexodus vào Friday, 19, December (6 lần đọc)

Liệu Có Đột Biến Nào Nơi Đại Hội XII VGCS
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 17 Tháng 12, 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 18, December (3 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 17 Tháng 12, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 14 Tháng 12, 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 11, December (349 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 14 Tháng 12, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Lò Cò Một Chân Riết - VGCS Xụm Bà Chè
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 10, December (309 lần đọc)

Lò Cò Một Chân Riết - VGCS Xụm Bà Chè
Luật Sư Đinh Thạch Bích




| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Luật Sư Đinh Thạch Bích Phát Biểu Tại Đại Việt Quốc Dân Đ
đăng vietnamexodus vào Monday, 08, December (256 lần đọc)

Luật Sư Đinh Thạch Bích Phát Biểu Tại  Đại Việt Quốc Dân Đảng Kỷ Niệm 75 Năm Ngày Thành Lập



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 3 Tháng 12, 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 04, December (300 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 3 Tháng 12, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Petro-Dollar Thay Đổi Địa Chính Trị Toàn Thế Giới
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 03, December (361 lần đọc)

Petro-Dollar Thay Đổi Địa Chính Trị Toàn Thế Giới
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 26 Tháng 11, 2014
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 26, November (344 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 26 Tháng 11, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Càng Kiên Định Cố Bám VGCS Càng Mau Chết
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 26, November (497 lần đọc)

Càng Kiên Định Cố Bám VGCS Càng Mau Chết
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 20 Tháng 11, 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 20, November (873 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 20 Tháng 11, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Trò Hề Đèn Cù VGCS Mời Gọi Cách Ṃạng
đăng vietnamexodus vào Tuesday, 18, November (888 lần đọc)

Trò Hề Đèn Cù VGCS Mời Gọi Cách Ṃạng
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Khủng Hoảng Căn Cước - VGCS Loay Hoay Tự Cứu
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 12, November (885 lần đọc)

Khủng Hoảng Căn Cước - VGCS Loay Hoay Tự Cứu
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức ngày 12 Tháng 11 2014
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 12, November (914 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 12 Tháng 11, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 5 Tháng 11 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 06, November (1068 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 5 Tháng 11 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích






| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Điếu Cầy Đánh Trúng Tử Huyệt Hội Kín VGCS
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 05, November (1068 lần đọc)

Điếu Cầy Đánh Trúng Tử Huyệt Hội Kín VGCS
Luật Sư Đinh Thạch Bích






| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Bình Luận Thời Sự Ngày 28 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 29, October (1067 lần đọc)

Bình Luận Thời Sự Ngày 28 Tháng 10, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 29 tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 29, October (1074 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 29 Tháng 10, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 22 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Thursday, 23, October (1086 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 22 Tháng 10, 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Cộng Sản Việt Nam Chối Tội Bán Nước
đăng vietnamexodus vào Wednesday, 22, October (1139 lần đọc)

Bình Luận Thời Sự: Cộng Sản Việt Nam Chối Tội Bán Nước
Luật sư Đinh Thạch Bích
Ngày 21 tháng 10 2014



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 15 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Friday, 17, October (1133 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 15 Tháng 10 2014
LS Đinh Thạch Bích


Xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Bình Luận Thời Sự Ngày 15 tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Friday, 17, October (1104 lần đọc)


Bình Luận Thời Sự Ngày 15 Tháng 20 2014
LS Đinh Thạch Bich


Xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Bình Luận Thời Sự Ngày 8 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Sunday, 12, October (1080 lần đọc)

Bình Luận Thời Sự Ngày 8 Tháng 10 2014
LS Đinh Thạch Bích

Xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::Tổng Hợp Tin Tức Ngày 8 Tháng 10 2014
đăng vietnamexodus vào Sunday, 12, October (1101 lần đọc)

Tổng Hợp Tin Tức Ngày 8 tháng 10 2014
Luật Sư Đinh Thạch Bích

Xin mời quý bạn đọc bấm vào link dưới để nghe chương trình tổng hợp tin tức của LS Đinh Thạch Bich ngày 8 tháng 10 2014

xin bấm vào đây để nghe

xin bấm vào đây để tải về



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::DO ĐÂU ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT GIAN
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 01, May (2052 lần đọc)

DO ĐÂU ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT GIAN

TRỞ THÀNH KẺ THÙ CỦA CHÍNH NÓ ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 25-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Chủ nghĩa là gì ? Là tập hợp những lý lẽ cắt nghĩa một tình hình (theory, doctrine), kèm theo một kế hoạch  để giải quyết tình hình đó (policy, implementation), và một cơ cấu (structure, institution) thực hiện nó. Theo định nghĩa này, chủ nghĩa nào cũng “duy ý chí” và do đó “chủ quan”. Chủ nghĩa cộng sản không ngoại lệ. Nó phải mượn “tính khách quan” của khoa học để lấp liếm tính chủ quan của nó, tự nhận nó là “chủ nghĩa xã hội khoa học”. Trên đường chinh phục thế giới, nó áp đặt “hệ giá trị chủ quan” của nó bằng cường lực. Nó thường khởi đi với cường lực của chiến tranh tâm lý : tuyên truyền. Cùng lúc hoặc tiếp theo, là cường lực vật thể : vũ khí, khủng bố, thao túng các phương tiện sản xuất và sinh sống của đối tượng. Bành trướng sang Việt Nam, chủ trương vừa nói đẻ ra khẩu hiệu “thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu”. Chiếm xong quyền bính, nó áp đặt cường quyền để ôm giữ quyền bính.

            Karl Marx dùng lý lẽ chủ quan của mình (sử quan duy vật”) cắt nghĩa xã hội Âu Tây – khoa học tự nhiên lên ngôi, kinh tế công nghiệp hóa theo chủ nghĩa tư bản, đế quốc tranh giành thuộc địa – rồi “tiên tri” tương lai loài người, nhưng không đưa ra được “kế hoạch cụ thể” khả thi, để những “tiên tri” kia có được chút đỉnh “tính hiện thực”. Lý thuyết cộng sản tuy tỏ ra hấp dẫn ở Châu Âu giữa thế kỷ 19, nhưng không thể coi nó như một chủ nghĩa hoàn chỉnh : nó “hoang tưởng” về “đích đến”, và “què quặt” nơi phần thực hiện. Khẩu hiệu “vô sản toàn thế giới hãy liên hiệp lại !” của Tuyên Ngôn Cộng Sản 1948, phải đợi đến Lenin mới có đáp án cho câu hỏi “làm gì?” – Que Faire ? Trước Lenin, Ba Lê Công Xã – Paris Commune đã “làm gì?” theo kiểu “bạo động vô chính phủ”. Bản thân Marx, tuy dính dự vào vài vụ “cách mạng nửa vời” (theo đánh giá của Lenin) thời 1948 ở nhiều nước Châu Âu, nhưng cũng chỉ trôi nổi theo thời cuộc, không đưa ra được một “mô thức mẫu” nào cho “đấu tranh giai cấp” mà Marx hô hào. Cho nên, phong trào cộng sản suốt nửa sau thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, “liên hiệp lại” được, rồi cũng chia rẽ thành ít ra là 5 thứ “Quốc Tế Cộng Sản” (nếu tính cả Tito sau Trotsky), vì bất đồng cả về xuất phát điểm, lộ trình, cũng như đích đến. Khởi đi  với lá “cờ đỏ” sơ sài; dọc đường, thoạt thấy trên cờ đỏ có “cái búa”; vấp phải nông dân nổi loạn, Lenin bèn “bổ sung” thêm “cái liềm”, nhưng Stalin vẫn cứ phải thường xuyên thanh trừng bọn “kulags” (nông dân “phản động”, bị “quy” thành “thế lực thù địch”). Khởi đi với hình ảnh xã hội “cộng sản nguyên thủy” – loài người sống theo “bầy đàn vô chính phủ” – Marx quả quyết, đích đến khi “cách mạng xã hội chủ nghĩa thành công”, xã hội không còn giai cấp, ai nấy “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”; và rồi ... “nhà-nước tự tan biến”. Cho đến bây giờ, Liên Xô đã sụp đổ, chủ nghĩa Marx đã đi vào thùng rác, bọn cộng sản “sống sót” tuy còn cai trị trên dưới 1 tỷ rưỡi “hộ khẩu”, nhưng cái “đích đến” như trên, vĩnh viễn cứ là “ảo vọng”. Chúng “lý luận” rằng xã hội xã hội chủ nghĩa dưới quyền chúng đã “không còn giai cấp” (sic), ai nấy đều “cải tạo” thành “lao động” cả rồi, nhưng chúng cần một “thời kỳ quá độ”, duy trì “chuyên chính” chống lại các “thế lực thù địch”; còn thù địch thì nhà-nước chưa thể “tự tan biến”. Thù địch nào ? Chúng chỉ ra loanh quanh : khi là “nước ngoài”, lúc lại thành “tự diễn biến bên trong”. Thật ra, từ chủ nghĩa, chế độ, đến “đế quốc xã hội chủ nghĩa”, cộng sản là kẻ thù của chính nó vì nó tự mâu thuẫn từ bẩm sinh. Tạm bỏ qua những mâu thuẫn triết học duy vật/duy tâm, vật chất/phi vật chất, logic tuyến tính/phi tuyến tính, v.v... hãy nhìn vào thực tế :

            Ngay khi chiếm được quyền bính ở nước Nga, loại trừ được cả chế độ quân chủ  lẫn phe “dân chủ tư sản” Menshevik, Lenin đã nhận ra “lý thuyết” Mác-xít mâu thuẫn với “thực tế” xã hội mà ông ta cai trị. Nông dân nổi loạn. Giai cấp thợ thuyền, được Marx mệnh danh là “tiên phong”, là “lãnh đạo cách mạng vô sản”, rất yếu so với nông dân. Nước Nga lúc ấy là một nước nông nghiệp, lẹt đẹt đàng sau ”cách mạng công nghiệp” đương thời. Công đoàn yếu hơn nông hội cả về phẩm lẫn lượng. Lenin đưa khẩu hiệu “công nông liên minh” để thỏa hiệp với nông dân, gỡ ngòi nội loạn, nhưng ôm chặt “vô sản chuyên chính”, tập trung mọi phương tiện sản xuất vào tay nhà-nước, do đảng “lãnh đạo”, nhân danh “giai cấp công nhân”. Muốn có đa số thợ thuyền, phải có nhà máy. Muốn có nhà máy, phải “công nghiệp hóa”. Muốn công nghiệp hóa phải có “vốn đầu tư”. Muốn có vốn đầu tư, phải “tích lũy tư bản”. Muốn tích lũy tư bản, phải “có tiền”. Tiền vàng, tiền giấy, tiền thẻ nhựa, tiền chứng khoán, cổ phiếu, trái phiếu, tài khoản ngân hàng ... đều là “tín dụng” – credit – biểu tượng của chủ nghĩa tư bản, chế độ tư bản. Với Phương Án Kinh Tế Mới – New Economic Project – NEP – Lenin duy trì và tóm thâu ngân hàng, ngoại thương, công nghiệp nặng ... vào tay nhà-nước, đồng thời nhả bớt cho tư nhân kinh doanh nhỏ, kiếm lợi nhuận tư, tích lũy tư hữu vặt. Lenin đặt tên cho mô thức này là Chủ Nghĩa Tư Bản Nhà-Nước – State Capitalism. Khi Liên Xô sụp đổ, nhà kinh tế học nghiệp dư Janos Kornai gọi nó là Chủ Nghĩa Xã Hội Thị Trường – Market Socialism. Dù mang tên gì, mô thức này là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, khiến chủ nghĩa cộng sản, đế quốc cộng sản, các thứ cộng sản, “tất yếu” phải “tự diễn biến” trở thành kẻ thù của chính nó là Tư Bản. Hô hào tiêu diệt tư bản, chống “người bóc lột người”; với NEP của Lenin, nhà-nước cộng sản trở thành “chủ tư bản đầu tư”, mà hệ thống phân phối lợi nhuận “tem phiếu và bao cấp” không bao giờ cân bằng ̣được “giá trị lao động thặng dư” của thợ thuyền và nông dân (gọi chung là “lao động”), bị nhà-nước “bóc lột”. Stalin nối nghiệp Lenin, coi NEP là “hữu khuynh”, tạo “bước ngoặt vĩ đại” – Great Turn – đưa ra Kinh Tế Kế Hoạch Tập Trung, thực hiện theo từng 5 năm, triệt để tiêu diệt tư hữu, tư doanh, gấp rút “cải tạo công thương nghiệp”, thanh trừng hàng triệu “kẻ thù giai cấp” – Liên Xô (LX) gọi là “kulags”, cộng sản việt gian gọi là “tư sản mại bản”. Bọn tự nhận là “đầy tớ của dân” nghiễm nhiên thành “ông chủ của dân”. Chúng coi dân như một bầy nô lệ, bảo sao nghe vậy, cho gì được nấy. Đảng cộng sản trở thành một “giai cấp mới”, cấp thấp là apparatchik, cao hơn là nomenclatura, chia nhau hưởng đặc quyền đặc lợi, được bảo kê bằng sự “tuyệt đối trung thành với đảng”. Lý tưởng cộng sản tuyên truyền đề cao “chủ nghĩa tập thể”. Thực tế cộng sản “mua đứt” sự thuần phục của cá nhân đảng viên với điệp khúc bài Quốc Tế Ca, có câu “bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình”, đền bù cho câu “quyết phen này sống chết mà thôi”. Đó là “xây dựng đảng” trên nền tảng lợi quyền cá nhân “duy vật và duy lý”, đồng thời lại buộc đảng viên, muốn được coi là “giác ngộ cách mạng”, phải hàng ngày “đấu tranh tư tưởng”, tiêu diệt cho bằng được “cá nhân cha sinh mẹ đẻ” của mình, phải “hy sinh cá nhân” mình, không cho nó “hủ hóa”, hay làm gì có hại cho “tập thể”. Làm không được cũng phải “báo cáo là được”. Mâu thuẫn cơ bản này không cách chi “thống nhất” được. Cho nên đảng cộng sản nào cũng hủ hóa, sa đọa. Đảng viên cộng sản nào cũng sống cuộc đời “hai mặt” – double standard – nói một đàng làm một nẻo, theo mánh mung “làm chơi ăn thật, làm ít ăn nhiều, mồm miệng đỡ chân tay”. Từ Lenin “hữu khuynh” qua Stalin “tả khuynh”, thường xuyên LX có những đợt thanh trừng, hết “kulags” phú nông địa chủ đến “kulags” tư sản mại bản. Cuối mùa, vô số đảng viên loại apparatchik cũng hủ hóa thành “kulags” luôn, bị đưa vào các trại lao động khổ sai, gia nhập hàng ngũ những người trước kia từng bị chúng “quy” là “kẻ thù giai cấp”. Cuối cùng, Gorbachev đưa ra Glasnost & Perestroika, mong dùng cởi mở minh bạch và cải tổ cơ cấu cứu vãn chế độ, nhưng thất bại, vì cởi mở không kịp.   

            Chủ nghĩa nào cũng muốn tỏ ra “khách quan”, nhưng khi tên gọi có chữ “chủ” làm đầu, không thể chối là không “chủ quan”, không “duy ý chí”. Hệ giá trị cộng sản áp đặt ở Nga lúc đầu bị trở ngại nặng, vì “chủ quan” của Tây Âu (đã công nghiệp hóa) không phải là “chủ quan” của nước Nga nông nghiệ̣p. Cộng Sản đã coi Tư Bản là “kẻ thù giai cấp” phải tiêu diệt, thì không cách chi “hòa bình chung sống” với Tư Bản, trừ phi “nói vậy mà không phải vậy”. Bùa chú “mèo trắng mèo đen” của Tàu Cộng, nhập nhằng Tư Bản/Cộng Sản, là một chiêu bài bịp. “Nói theo” cương lĩnh Đại Hội 27 Đảng Cộng Sản LX, Đại Hội VI cộng sản việt gian hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết”, chẳng qua là “chào thua” chủ nghĩa tư bản, nhưng còn “cố bám” đặc quyền đặc lợi của chế độ chuyên chính cộng sản. Cả bên Tàu lẫn “bên ta”, bọn “cộng sản sống sót” đang sống những ngày “cuối mùa” của cộng sản LX. Mâu thuẫn Tư Bản/Cộng Sản ví như nước và lửa. Mâu thuẫn nước/lửa có một khả năng duy nhất, có thể “thống nhất” thành một thực thể hữu dụng : nước sôi. Muốn đặt nước trên lửa để có nước sôi, phải có cái ấm nấu nước, làm nhiệm vụ “xúc tác”. VGCS muốn “hoàn lương” với hy vọng “hạ cánh an toàn”, có thể mượn cái ấm Glasnost & Perestroika của Gorbachev. Năm xưa Gorbachev đã làm không kịp. E rằng năm nay Trọng Lú chỉ “nói qua rồi bỏ”, vì đã quá muộn.

            Chế độ VGCS “đổi mới hay là chết” đã 26 năm, “mở cửa hội nhập” đã 17 năm, vào WTO đã 6 năm. “Tuần trăng mật” giữa con buôn tư bản và VGCS đã mãn. “Giai cấp mới” VGCS đã lên ngôi. Các “nhóm lợi ích” tranh quyền, tranh ăn kịch liệt, nhưng vẫn chưa quyết liệt. Các đợt đấu tranh dân chủ, Dân Oan khiếu kiện đều đã gỡ ngòi. Tại sao mới đây lại nghe thấy câu hô hoán của “tổng bí” Trọng Lú : “chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ ? Sinh mệnh đảng và chế độ VGCS do đâu mà lâm nguy ?

            Từ 1946, VGCS đã biến cuộc “kháng chiến thần thánh” của quốc dân VN thành tội ác “đuổi Pháp ra cửa trước, rước Tàu vào cửa sau”. Từ 1959 đến 1975, VGCS đã “đánh Mỹ đến người VN cuối cùng”, biến toàn bộ VN thành thuộc địa của LX. Cuối năm 1978, VGCS “phản chủ Tàu”, theo lệnh LX đem quân đánh tay sai Tàu là Pol Pot, xâm chiếm Kampuchea, bị Tàu “giáo trừng” 13 năm. Năm 1988, LX kiệt quệ, ngưng viện trợ, khiến VGCS “lạc chủ”, phải tìm cách “chuộc tội” với “chủ Tàu”. LX sụp đổ, VGCS “thà mất nước để còn đảng”, dứt khoát bán nước cho Tàu để cầu sống sót. Tóm lại, qua 3 cuộc Chiến Tranh Đông Dương và những đợt “đấu tranh giai cấp” long trời lở đất, VGCS phải bị coi là “tội đồ” của nhân loại. Đối ngoại, cả Mỹ lẫn Tàu đều “có nợ máu” với VGCS. Đối nội, đảng VGCS dứt khoát đã thành “kẻ thù của dân tộc”.Chúng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Tuy nhiên, giặc ngoài không đáng sợ bằng “thù trong”. Bẩm sinh là “kẻ cướp”, chúng chỉ dựa vào “chủ nhân nước ngoài” mà lên ngôi quyền bính. Cơ cấu “xã hội đen trong lòng chế độ đỏ”, với cùng những nguyên nhân như ở LX, đã làm cho chế độ VGCS mục nát từ trên xuống dưới. Toàn đảng đã trở thành “kulags”. Bây giờ “chỉnh đảng” thì lấy gì làm “kiếm và lá chắn” bảo vệ chế độ. Không “chỉnh” thì còn gì là “sinh mệnh đảng”. Đảng và chế độ VGCS quả thật đã ... hết thuốc chữa.

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...

 



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::BÁN NƯỚ́C, PHẢN CHỦ RỒI SA ĐỌA
đăng vietnamexodus2 vào Sunday, 22, April (2102 lần đọc)

BÁN NƯỚ́C, PHẢN CHỦ RỒI SA ĐỌA – VGCS ĐÃ TRỞ THÀNH KẺ THÙ CỦA CHÍNH MÌNH

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 18-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Đầu năm 2009, khi tàu Impeccable của Mỹ bị 5 tàu của Tàu Cộng (TC), nhân danh “chủ quyền quốc gia”, quấy nhiễu trên lãnh hải VN, mà TC gọi là Nam Hải, VN gọi là Biển Đông, quan hệ  Mỹ/TC nóng lên, từ “đối tác” chuyển thành “đối đầu”. Với tư cách “nước chủ nhà”, VGCS lâm vào thế kẹt. Đang “ăn nên làm ra” nhờ “theo chân voi Tàu hít bã mía Mỹ”, nay bỗng “voi” giở chứng, “nuốt mía, không nhả bã”, có nguy cơ Tàu không còn “mía” mà ăn, tình hình trở nên “phức tạp, khó nắm bắt”, VGCS loay hoay “đối phó sảng”. Duyên cớ chi mà đâm ra “sảng” ? Ấy là vì cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” (XHCN) Tàu nó quật ngược cái đầu “kinh tế thị trường” Mỹ. Mâu thuẫn cơ bản của mô hình kinh tế mà Janos Kornai gọi là chủ nghĩa xã hội thị trường – market socialism – sau khi đã làm sụp đổ Liên Xô, bắt đầu “hỏi thăm sức khỏe” mấy anh “cộng sản sống sót” ở Châu Á. “Mèo đen” Tàu, sau 30 năm được khuyến khích “thi đua bắt chuột đô la” với “mèo trắng” Mỹ (theo “đồng thuận Bắc Kinh”), hẳn nghĩ mình đã đủ sức “tranh bá”, khi kinh tế tư bản toàn cầu gặp Đại Khủng Hoảng 2007-2008, nên đã sớm chấm dứt thời kỳ “nín thở qua sông”, ra mặt phất cở “cách mạng XHCN với đặc thù Trung Quốc” ngay trên lãnh hải VN, khiến cho “thằng em” VGCS vô cùng bối rối, không biết phải chọn “chỗ đứng” nào cho “phải phép”. Đã thế, “sự cố” lại liên tiếp xảy ra. Trong quá khứ, năm nào TC cũng viện cớ bảo vệ ngư sản, cấm đánh bắt vài tháng trên lãnh hải VN, mà VGCS im re, nay bỗng bị “dư luận” đặt vấn đề, mà chỉ phản đối chiếu lệ. Ngư dân VN đánh bắt trên ngư trường “truyền thống”, bị TC đuổi giết, quan chức VGCS chỉ dám nói đến “tàu lạ”, “nước lạ”, trong khi những kẻ bắt giữ ngư dân VN đòi tiền chuộc chẳng “lạ” tí nảo : xử phạt và nhận tiền chuộc công khai tại các trụ sở công quyền TC. Tuổi Trẻ VN xuống đường “chống Tàu cứu nước”, bị đàn áp thẳng tay. Đã rõ ràng : cánh ngoại giao miễn cưỡng“mắng” Tàu rồi vội vàng dịu giọng; cánh công an, quân đội (“kiếm và lá chắn”) tỏ lòng “trung với đảng” tối đa; chóp bu đảng lũ lượt kéo nhau sang “lạy Tàu”, coi “nặng nợ” Tàu là “tồn tại lịch sử”. Cộng sản xưa nay vốn chuyên nghề “chế tạo lịch sử”. Nhưng có những sự thật lịch sử ghi trong “chính sử” hay do “chứng nhân trong cuộc” của chúng ghi lại, chúng không thể phủ nhận, hay cắt nghĩa xuyên tạc. Lại có những “sự thật hằng cửu”, chúng chỉ có thể cắt nghĩa theo“sử quan” (cách nhìn) chủ quan của chúng, để phục vụ nhu cầu “điều kiện hóa tâm lý” xã hội khép kín do chúng cai trị; với xã hội mở – open society – của thế giới hôm nay, “duy vật sử quan” của cộng sản đã thành “đồ cổ”, kẻ nào còn “tiếc của” đem dùng, không khỏi bị coi như “mộng du”, nếu không là “lú lẫn”. Chính sử cũng như “sử tự biên” của cộng sản vn đã bộc lộ căn cước bẩm sinh bán nước của chúng. Hãy xem, suốt dòng sinh mệnh đảng csvn, những “tồn tại lịch sử” nào đang làm khổ chúng.

            Ngày 4-10-1979, Hà Nội công bố Sách Trắng 1979 do Nhà Xuất Bản Sự Thật ấn hành, có tựa đề : “Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc 30 năm qua”. Sách đề giá bán 0,50₫, tức 50 xu. Nhà xuất bản “Sự Thật” (viết hoa) công bố “sự thật” (không viết hoa), tuy giá bán rẻ bèo, nhưng không thể “không thật”. Sách ấy có những trích đoạn rất “thật”, khiến cho những “căn cước giả” của VGCS rơi rụng hết. Lại có những đoạn cho thấy VGCS nhìn thấu “căn cước thật” của TC là “bành trướng bá quyền”, là muốn đoạt quyền lãnh đạo cách mạng thế giới, là muốn dùng VN mở cửa xuống Đông Nam Á,v.v... Vì nhu cầu đánh trả đòn “giáo trừng” của TC, VGCS đã “tự vả vào mặt mình”, bộc lộ những “sự thật” chứa đựng những “lời thú tội” thuộc loại “sự thật thật” mà bình thường chúng giấu như mèo giấu c... Xin đọc những dòng trích dưới đây :

            Về Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Nhất : VGCS nhìn nhận có “rước voi” Tàu vào để được viện trợ (Trích) “...Năm 1950, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa công nhận và thiết lập quan hệ ngoại giao với nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trung Quốc là nước viện trợ vũ khí, trang bị quân sự nhiều nhất cho Việt Nam” ... Thắng xong Điện Biên Phủ, trong điều đình (Trích) “...những người lãnh đạo Trung Quốc đã tự cho phép mình đàm phán trực tiếp với Pháp để thỏa thuận về những điểm cơ bản của một giải pháp cho vấn đề Đông Dương”... “Từ tháng 5 năm 1954, đoàn đại biểu Trung Quốc đưa ra phương án lấy vĩ tuyến 16 làm giới tuyến giữa hai miền Việt Nam, và còn muốn Việt Nam nhân nhượng nhiều hơn nữa, thậm chí Việt Nam bỏ cả thủ đô Hà Nội, thành phố Hải Phòng và đường số 5 (đường nối liền Hà Nội với Hải Phòng)... “10 ngày trước khi Hội nghị Giơnevơ kết thúc, Trung Quốc ngày càng thúc ép Việt Nam nhân nhượng”... “giải pháp Giơnevơ đã ngăn cản nhân dân ba nước Việt Nam, Lào và Campuchia đạt được thắng lợi hoàn toàn” ... “Đây là sự phản bội thứ nhất của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân Việt Nam cũng như nhân dân Lào và nhân dân Campuchia ...” Trích đoạn này xác nhận “ai thắng ai” trong chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, và tại sao VGCS “thắng” mà chỉ còn nửa nước, thậm chí suýt mất cả thủ đô.

Về Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Hai : Sách Trắng tố cáo : sau 1954, TC buộc VGCS phải “trường kỳ mai phục”.(Trích) “Tháng 11 năm 1956, chủ tịch Mao Trạch Đông nói với những người lãnh đạo Việt Nam : tình trạng nước Việt Nam bị chia cắt không thể giải quyết được trong một thời gian ngắn mà cần phải trường kỳ ... nếu 10 năm chưa được thì phải 100 năm”... VGCS cho rằng TC chủ trương để “dân chủ cộng hòa và ngụy quyền Sài Gòn song song cùng tồn tại”.VGCS nhắc lại chuyện mà các sử gia không cộng sản đã nói tới : “... Ngày 22 tháng 7 năm 1954, khi ăn cơm với Ngô Đình Luyện, em ruột của Ngô Đình Diệm tại Giơnevơ, thủ tướng Chu Ân Lai đã gợi ý đặt một công sứ quán của Sài Gòn tại Bắc Kinh”. Không thấy Sách Trắng nói đến thông cáo ngày 4-9-1958 của TC về bản đồ Biển Đông với “đường lưỡi bò” xác định chủ quyền biển đảo của TC, mau mắn được Phạm Văn Đồng gửi công hàm ngày 14-9-1958 (chỉ 10 ngày sau), nguyện “triệt để tôn trọng”. Rồi 3 tháng sau, Nghị Quyết 15 của VGCS công bố chủ trương “giải phóng Miền Nam”. VGCS cho rằng vì chúng quyết tâm “đồng khởi”, nên TC “không cản được”. Nếu quả thực như thế, thì TC dựa vào cái gì để “ép” chúng từ 1954 về sau, như chúng tố cáo. Chẳng hạn, “đường mòn HCM trên biển” dựa vào đâu mà có ? Chẳng hạn, an toàn khu – sanctuary – Miên và Lào, ở đâu mà ra ? Sách Trắng tố cáo TC (Trích) “...hòa hoãn với đế quốc Mỹ, đánh lạc hướng cuộc đấu tranh chống Mỹ của nhân dân thế giới để thực hiện mưu đồ chống Liên Xô, xóa bỏ hệ thống xã hội chủ nghĩa, nắm quyền lãnh đạo cách mạng thế giới”... “Thời kỳ 1965-1969 : làm yếu và kéo dài cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam”... “Bật đèn xanh cho Mỹ trực tiếp xâm lược Việt Nam”... “Phá hoại mọi hành động thống nhất ủng hộ Việt Nam chống Mỹ xâm lược”... “... gây khó khăn rất lớn cho việc vận chuyển hàng viện trợ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác quá cảnh đất Trung Quốc và tìm cách điều chỉnh sự viện trợ đó để hạn chế khả năng đánh lớn của nhân dân Việt Nam”. Những tố cáo vừa nêu cho thấy VGCS biết rất rõ chẳng những bản chất “bành trướng bá quyền”, tham vọng “lãnh đạo cách mạng thế giới” của TC, sự “rạn nứt đi đến tan vỡ” của khối cộng sản, luôn cả sự cấu kết Mỹ/Tàu đe dọa làm cho LX suy yếu, khả dĩ ít ra cũng “thua Chiến Tranh Lạnh”, nhưng vẫn nhắm mắt đứng về phe LX, vì LX quyết tâm “tháu cáy” Mỹ/Tàu, giúp chúng vi phạm Hiệp Định Paris “thắng đại” Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Hai. Hậu quả sự “thắng đại” ngày 30-4-1975 dây dưa sang Chiến Tranh Đông Dương Lần Thứ Ba : VGCS ra mặt “phản chủ Tàu”, đem quân xâm lược Kampuchea, đánh tay sai TC là Pol Pot, lập công bành trướng đế quốc LX, khiến TC khai chiến “giáo trừng” đánh lại, và Sách Trắng 1979 ra đời. Cuối thập niên 1980, LX kiệt quệ, phải co cụp các mũi bành trướng ở Angola, Afghanistan, mở đường hàn gắn với TC, ngưng viện trợ cho VGCS đang sa lầy ở Kampuchea, khiến chúng phải rút quân về, xuôi theo giải pháp ASPEN của Mỹ/TC, tỉnh giấc mộng “tiểu bá” ở Đông Dương. Khi Liên Xô sụp đổ, trở thành “chó mất chủ”, VGCS phải kéo nhau sang Tàu tìm đường “đổi chủ”, đưa đến việc chúng “bán nước cầu sinh” ở Thành Đô năm 1990-91 ra sao, lịch sử còn rành rành ra đó. Chứng tích những “tồn tại lịch sử” quan hệ Tàu/VGCS của giai đoạn này, vẫn được chúng giấu diếm, coi như “bí mật quốc gia”, chỉ hé lộ qua khẩu hiệu “láng giềng bốn tốt” và thẻ bài “16 chữ vàng”. Tuy nhiên, khi quan hệ này “có vấn đề”, hàng loạt hồi ký, bút ký của các quan chức TC, những kẻ xưng là “người trong cuộc”, sẵn sàng công bố vô số “sự thật thật”, chứng tỏ VN đã bị chúng “cúng cụ” Tàu từ năm 1950, và từ đó, Tàu đã coi VN là “một bộ phận”a colony – của nước Tàu. Điều này đã được chính những trích đoạn dẫn ra ở trên của Sách Trắng 1979 xác nhận. Chỉ cần tham khảo thêm bút ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ” của Trần Quang Cơ – công bố trên mạng năm 2003 – đủ thấy “căn cước thật” của đảng csvn : từ bẩm sinh, nó là “công cụ tay sai” của đế quốc Liên Xô. Mô hình tổ chức của nó là cấu trúc của một “đảng ăn cướp”, ưu tiên kết nạp những tên có bẩm chất ăn cướp. Chúng sẵn sàng quy phục – một hay nhiều – chủ nhân có khả năng ban phát “lợi quyền”, chia chác rộng rãi những gì cướp được, mà chúng gọi là “quả thực”. Giữa các chủ nhân mà có “chia phe”, chúng luôn chọn phe nào tỏ ra mạnh nhất, ban phát lợi quyền hậu hĩ nhất. Khi “đứng về phe” Liên Xô, phản TC, chúng lên án TC thế nào ? Khi LX sụp đổ, phải quy hàng TC, cũng vẫn cái đảng TC ấy, vẫn do Đặng Tiểu Bình “lãnh đạo”, bỗng thôi là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm”, trở thành  “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân” của chúng. Nịnh bợ TC, chúng tâng bốc : “Nhờ Trung Quốc ta mới được như ngày hôm nay”. Thật ra, cái “ngày hôm nay” ấy, chúng có được là do “cái đầu” kinh tế tư bản, đâu phải nhờ “cái đuôi” định hướng XHCN cộng sản Tàu. Bây giờ, cái đuôi “ông chủ Tàu” của chúng đang bị tư bản “chặt”, nguy cơ “chó mất chủ” như thởi 1990 tái xuất hiện, lại chưa thấy giữa Tàu và Mỹ, bên nào tỏ ra mạnh hơn, chúng hoang mang chưa biết phải chọn “ông chủ” nào, đứng chỗ nào và “đội lốt” gì cho phải phép. Chúng than thở : “tình hình vô cùng phức tạp, khó nắm bắt”. Chúng bảo nhau “khai thác mâu thuẫn” Mỹ/TC, hy vọng “đu giây” mà sống sót. Chúng quên rằng cả hai đầu giây Mỹ/TC đều từng “có nợ máu” với chúng, và cùng cảnh giác cao về “khả năng phản chủ”, gian manh, tráo trở của chúng. Thủ đoạn “đu giây” bất khả thi. Chế độ của chúng, sau vài chục năm “bội thực đô la”, đã mục ruỗng tột độ. Đánh tham nhũng thành công, đảng chúng trừ khử hết bọn cướp thì còn gì ? Bọn “cướp ngày là quan” còn đó, chế độ của chúng sẽ sụp đổ như LX đã sụp đổ, như TC sẽ sụp đổ. Suốt đời “đội lốt”, chúng “nhập vai” quá kỹ, đã trở thành đủ thứ “kẻ thù” mà chúng hô hào tiêu diệt. VGCS đã trở thành kẻ thù của chính mình.

Sau đây là bài Tổng hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::ĐÃ LẦM THEO “BẢNG ĐỎ”
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 17, April (2396 lần đọc)

ĐÃ LẦM THEO “BẢNG ĐỎ” – BỎ ĐẢNG TÍCH CỰC HAY TIÊU CỰC ĐỀU GÓP PHẦN KHÔNG NHỎ

*****

LS Đinh Thạch Bích

Bình giải Bút Ký “Những kỷ niệm đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp”

của Trương Đăng ĐệTrích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus ngày 15-4-2012 (http://danlambaovn.blogspot,com)

 

             “Phải chăng nguyên nhân khách quan của mặt yếu kém là do tác động của mặt trái cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, các thế lực thù địch đẩy mạnh chống phá, kích động chia rẽ phân hóa nội bộ đảng, chia rẽ đảng với nhân dân... do không thường xuyên tu dưỡng, không rèn luyện, mang nặng chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội thực dụng ... quan liêu, xa dân, thiếu mật thiết gắn bó với nhân dân ...nói không đi đôi với làm, nói nhiều làm ít, kỷ cương kỷ luật không nghiêm ... Vì sao công tác xây dựng đảng được Trung ương rất coi trọng, đã có nhiều nghị quyết chỉ thị rất đúng ... nhưng kết quả vẫn chưa đạt yêu cầu ? Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao chưa được đẩy lùi, mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm sói mòn lòng tin đối với Đảng ? Vướng mắc chính là ở chỗ nào ?

            Đoạn trích dẫn trên là những câu hỏi “trăn trở” do Cu Bí Trọng nêu ra ở hội nghị trung ương 4 khóa XI của cái đảng mà y là “tổng bí”. VNExodus gạch dưới và tô đậm những chỗ cần lưu ý. Hãy xem những “vướng mắc” nào làm cho Cu Bí phải “trăn trở” :

  1. Đảng của y đang bị “sói mòn lòng tin”, suy thoái mọi mặt “kể cả ở cấp cao”;
  2. Công tác xây dựng đảng đã được “rất coi trọng” từ lâu nhưng “chưa đạt yêu cầu”, thậm chí “hư hỏng ngày càng ... nghiêm trọng hơn”;
  3. Khách quan là do ... “tác động của mặt trái cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế” ... “các thế lực thù địch đẩy mạnh chống phá, kích động chia rẽ phân hóa nội bộ đảng, chia rẽ đảng với nhân dân...”;
  4. Chủ quan là do “đảng ta” thiếu tu dưỡng, mang nặng “chủ nghĩa cá nhân ích kỷ”... “quan liêu, xa dân”...”tham nhũng, lãng phí, hư hỏng”...;

*

Thú nhận sự hư hỏng của đảng là một “tự phê” đau xót, nhưng Cu Bí Trọng  “không thể không làm”. Vậy, tại sao từ lâu bọn chóp bu đã “rất coi trọng” việc xây dựng đảng, mà vẫn “chưa đạt yêu cầu”, để cho “đảng ta” cứ thế mà “hư hỏng ngày càng nghiêm trọng hơn” ? Từ lâu là từ bao giờ ? Có phải từ khi hô hoán “đổi mới hay là chết” ? Có phải từ khi “mở cửa” để “hội nhập quốc tế”, mà nhắm tịt mắt lại, không trông thấy cái “mặt trái” của cơ chế thị trường ? Ngược lại, nếu thấy ở cái mặt trái ấy có “các thế lực thù địch” chờ sẵn để “chống phá, kích động, chia rẽ, phân hóa nội bộ”, v.v... tại sao không chui xuống ống cống mà “thà chết vinh hơn sống nhục” như Gaddafi, hay đóng cửa lại, ôm lấy nhau, “thà chết không đổi mới”, noi gương Cu Ba “hiên ngang đứng vững” (lời Cu Bí Trọng)? Đâm đầu vào cái “mặt trái” đầy “thù địch” và “cơ hội hư hỏng” như thế, rồi còn “tự sướng” với “thành tựu của 25 năm đổi mới”, noi gương Tàu Cộng, “mèo trắng mèo đen” đua nhau “làm giàu là vinh quang”, nếu lương thiện, không thể đổ thừa cho nguyên nhân “khách quan”. Chỉ một lần lương thiện, Cu Bí Trọng không nên “giả vờ trăn trở” mà hãy thú nhận : đảng cộng sản vn “bẩm sinh” là một đảng “ăn cướp”. Ăn cướp mà không hư hỏng mới là lạ !!! Ăn cướp, đồng thời “buôn dân bán nước”, gia trọng thêm tội việt gian. Tiếng bom Tiên Lãng cùng với bài hát Việt Khang là bản án chung thẩm VGCS.

Suốt dòng sinh mệnh gần trọn một thế kỷ của nó, VGCS đã cầm súng của đế quốc cộng sản, xô đẩy dân tộc VN vào 3 cuộc chiến tranh cục bộ đẫm máu, lồng trong ít nhất 3 đơt “đấu tranh giai cấp” long trời lở đất, nhân danh một ý hệ ảo, dùng một cơ chế đảng cướp, áp đặt một hệ giá trị đã bị loài người ruồng bỏ. Hệ giá trị ấy, cho đến nay, chính VGCS cũng như các quan thày của chúng cũng không dám gọi cho đúng tên. Chúng giữ tên đảng là “cộng sản”, nhưng đích đến của đảng ấy không “dán nhãn hiệu” cộng sản, chỉ được quảng cáo vu vơ, như một thứ “chủ nghĩa xã hội” (CNXH) nào đó. Thế giới ngày nay đã có đủ thứ CNXH, từ Bắc Âu sang Bắc Mỹ, Nam Phi, Do Thái, Phật Giáo, Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo v,v... Tàu Cộng có CNXH “với đặc thù Trung Quốc” (giỏi “bắt chuột” đô la). Riêng VGCS, nhất nhất “sao chép” TC, không thấy nói “đặc thù” gì, chỉ nhấn mạnh “thời kỳ quá độ”, hàm ý “chuyên chính toàn trị vô thời hạn”.

Đảng ăn cướp nào cũng giống nhau ở “đặc điểm” đặt sự tồn vong của đảng trên sự “trung thành tuyệt đối” của đảng viên. Vào VN, khi còn núp bóng cờ “giải phóng dân tộc”, đảng cướp VGCS dạy đảng viên “trung với nước”, rồi núp vào đó mà “lãnh đạo”. Khi Liên Xô sụp đổ, phải bán nước cho TC để “còn đảng còn mình”, VGCS biết rõ “nhiệm kỳ cố bám” của chúng có thể chấm dứt bất cứ lúc nào (vì tình hình phức tạp “khó nắm bắt”). Không còn e dè gì nữa, chúng bảo nhau để nước qua một bên, miễn “trung với đảng”, được ngày nào hay ngày ấy. Đó là cái mà Cu Bí Trọng gọi là “tư duy nhiệm kỳ”, một trong ba “căn bệnh trầm kha” của nền kinh tế “nước ta”. Tại sao bệnh ấy lại chỉ là bệnh kinh tế ? Ấy là vì cái phần thưởng cho tấc lòng “trung với đảng” nó nằm trong các “đặc quyền đặc lợi” về kinh tế. Toàn đảng “cộng sản sống sót” ôm lấy nhau,“trung” với nhau, nhường nhịn nhau trong việc “chia quả thực”, đúng theo luật giang hồ, “ăn đều, chia sòng”. Đó là cách “ăn chia” của “xã hội đen” trong lòng “chế độ đỏ”. Tâm lý “vội vã vơ vét” từ đó mà ra. Tham nhũng trở thành “quốc nạn”, thành “tử huyệt”, đe dọa sự tồn vong của chế độ. Từ lâu, đảng của Cu Bí Trọng đã ra vô số nghị quyết, buộc đảng viên từ dưới lên trên phải “kê khai tài sản”. Nhưng “nói không đi đôi với làm”, toàn đảng chỉ kê khai chiếu lệ, “mắt nhắm mắt mở” bao che lấp liếm cho nhau; lại coi những kê khai ấy là “bí mật quốc gia”, chưa bao giờ công bố, cũng không công dân, công luận nào được phép hỏi han đến. Trắng trợn hơn, đảng cộng sản “lãnh đạo” bằng cách “quản lý” luôn quyền quản lý của nhà-nước : quỹ đảng trích từ ngân sách quốc gia. Nước người ta “tam quyền phân lập”, quyền nọ giới hạn và giám sát quyền kia. Nước của Cu Bí Trọng nói trắng ra rằng tam quyền trong “pháp quyền XHCN” của chúng chỉ là “tam quyền phân công dưới sự lãnh đạo thống nhất” của đảng cộng sản. Một tên thuộc hàng “trên” trong đảng, có thể vừa là đại biểu quốc hội bên lập pháp, vừa làm bộ trưởng, thứ trưởng bên hành pháp, là kiểm sát bên tư pháp, là “ủy nọ ủy kia” bên đảng. Có người gọi chế độ loại này là hybrid democracy – dân chủ pha giống. Tạm gọi thế. Thật ra, nó là một thứ quái thai, không biết gọi nó tên gì.

Với khái niệm “dân chủ tập trung”, cộng sản xây dựng đảng trên một nguyên tắc quái đản về tổ chức. Luôn gán ghép hai thành tố mâu thuẫn vào một tập hợp, loay hoay bịa ra một thứ logic nào đó để “thống nhất mâu thuẫn”, gọi đó là “biện chứng” của CNXH “khoa học”, cộng sản “sống sót” (bị gọi là “đánh mất đồng hồ”) quên rằng khoa học của thế kỷ 21, với Cách Mạng Tin Học và Công Nghệ Thông Tin, đã biến hầu hết phát kiến khoa học các thế kỷ trước thành “đồ cổ”. Cái thứ logic tuyến tính – linear – nhất nguyên, một chiều, cùng với “tam đoạn luận”, của thời Mác-Lênin, hôm nay còn được giảng dạy ở các lò đào tạo “tiến sĩ xây dựng đảng” của Hà Nội, chỉ làm cho bè lũ “dốt như chuyên tu, ngu như tại chức” ngày càng “lú lẫn” hơn mà thôi. Cụ thể : dân chủ là dân chủ. Dân Chủ và Tập Trung là mâu thuẫn loại trừ nhau, không thể thống nhất. Cụ thể : Kinh Tế Thị Trường là chủ nghĩa cá nhân, không chấp nhận “định hướng XHCN” của chủ nghĩa tập thể. Thả bọn ăn cướp VGCS vào kinh tế thị trường với đặc quyền đặc lợi béo bở, khác nào đem “mỡ đến miệng mèo”. Cu Bí Trọng có cách nào dùng “đạo đức cách mạng” dỗ dành con mèo đừng vì “chủ nghĩa cá nhân vị kỷ” mà “đớp lẹ” miếng mỡ đã đem đến tận mồm không ? Rủi nó “đớp” rồi, mà chỉ “kiểm điểm”, hay “phê bình, cảnh cáo”, có móc họng nó, lấy về được miếng mỡ nguyên vẹn không ? Có vì nó “nhân thân tốt”, bấy lâu một lòng “trung với đảng”, mà chỉ thi hành kỷ luật “tượng trưng”, thuyên chuyển nó đi khuất mắt, xoa dịu dư luận nhất thời, “chìm xuồng” luôn ? Cụ thể : đó là những chuyện đã, đang, và sẽ xảy ra “hàng ngày dưới huyện”.

Vắn tắt : bẩm chất là một đảng ăn cướp, với “căn cước việt gian”, phất cờ cộng sản “chống bóc lột” mà bản thân lại chính là “giai cấp bóc lột”; tự nhận là “đày tớ nhân dân”, mà khư khư ôm độc quyền “lãnh đạo nhân dân” ... lý cớ hiện hữu – raison d’être – của VGCS không phải bây giờ mới “có vấn đề”. Từ khi  chúng được chủ LX đưa về quậy phá xã hội VN, quốc dân VN không ngừng chống đánh chúng. Hệ giá trị “quái thai” do chúng áp đặt, chưa bao giờ tỏ ra thắng thế; ngược lại, chính chúng đã nhiều lần phải “xé rào”, “đổi mới”, cuối cùng bị “phản ứng ngược”, đang “hủ hóa”, biến thái, đứng ngay vào vị thế “kẻ thù giai cấp” mà ban đầu chúng chủ trương tiêu diệt. Chúng đang trở thành kẻ thù của chính mình. Đó là “vướng mắc” chết người, mà Cu Bí Trọng “trăn trở” cách chi, thật hay vờ, cũng không gỡ ra được.

Thế kỷ này là thế kỷ của tư bản trí thức – intellectual capital. Chủ nghĩa cộng sản coi trí thức là kẻ thù. Mao từng mắng “trí thức không bằng cục phân”. Lênin và Stalin tuy phải cho trí thức đứng thứ ba sau công-nông ở hàng chóp bu, nhưng buộc trí thức phải “đầu hàng giai cấp”, làm tay sai bên lề. Từ đầu thế kỷ 20, trong làn gió độc cộng sản phủ trùm thế giới có bao nhiêu đợt “thanh trừng” thì có bấy nhiêu lần trí thức bị “hy sinh”. Nhưng trí thức không ngừng phản kháng. Đợt đầu, rất sớm, biết bao nhiêu đại trí thức “lầm theo bảng đỏ”, đã mau chân “bỏ đảng”. Tiếp theo, bất cứ ở đâu, cộng sản “phất cờ dân tộc” cướp được quyền rồi, giở trò “đấu tranh giai cấp”, trương “bảng đỏ búa liềm”, lập tức có phong trào “bỏ đảng”. Trí thức “bỏ đảng” dưới nhiều hình thức, tuy hầu hết là “bị động” và “tiêu cực” nhưng cũng khiến chế độ bị khan hiếm trí thức, phải lên kế hoạch “trăm năm trồng người”, nỗ lực đào tạo lớp “trí thức XHCN”, nhưng lại chủ trương “chuyên bất như hồng”; trí thức vẫn bị lép vế. Vì nhu cầu hội nhập thị trường tư bản, cộng sản phải nhờ tư bản đào tạo cho một số trí thức “đủ dùng”. Thêm một lần, chủ trương này bị “phản ứng ngược” : loại trí thức này ra nước ngoải, “sáng mắt mở lòng” trong môi trường Tự Do Dân Chủ, hầu hết không muốn trở về với “cũi lồng cộng sản”. Có một số, vì lý do riêng tư phải về nước, trước sau gì cũng phản kháng và vào tù. Trí thức cùng với thành phần “lão thành cách mạng” ở VN hiện nay đang có hình thức đấu tranh “bất bạo động” kiểu mới : phá hoại ngầm. Hình thức này, Cu Bí Trọng cũng như “lá chắn” công an của y không biết đường nào mà đối phó. Nay bị vụ này, mai bị vụ khác, VGCS chỉ biết lên án “thế lực thù địch”, mà không thể nói đích xác đó là “thù địch” nào. Bốn bề thọ địch, chế độ VGCS đang đếm những ngày tàn của nó...

 Dưới đây, xin giới thiệu Bút Ký “Những kỷ niệm đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp” của cụ Trương Đăng Đệ, với lời bình giải của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::BẠCH HÓA CĂN CƯỚC “BÁN NƯỚC BẨM SINH”
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 14, April (2756 lần đọc)

BẠCH HÓA CĂN CƯỚC “BÁN NƯỚC BẨM SINH” – VGCS THÁCH ĐỐ QUỐC DÂN VÀ QUỐC TẾ

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 11-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            “...Xây dựng, chỉnh đốn đảng là công việc rất khó, rất phức tạp, vì nó liên quan đến xây dựng tổ chức, xây dựng con người, là công tác con người, dễ dàng đụng chạm đến danh dự, lợi ích, quan hệ của con người. Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng, và sự tồn vong của chế độ”. Đó là nguyên văn lời chóp bu Trọng đọc trong diễn văn khai mạc hội nghị trung ương 4 khóa XI đảng của y ngày 26-12-2011. Những lời VNExodus gạch dưới cho thấy : 3 lần y nói đến con người (đảng viên cộng sản, từ trên xuống dưới “hủ hóa”) khiến cho sinh mệnh Đảng (chữ Đ luôn luôn viết hoa) và sự tồn vong của chế độ (không chữ nào viết hoa) bị “liên quan”.

            Chỉ một câu nói, ta đủ thấy “tư duy sâu kín” của việt gian “cộng sản sống sót”.

            Chúng luôn viết hoa chữ Đ khi viết về đảng của chúng, coi đảng ấy là duy nhất, độc tôn. Đảng viên thay vì “trung với nước”, từ lâu đã được nhồi sọ câu “trung với đảng”. Không quên kèm theo hai chữ “tuyệt đối”. Chính cái đảng tính độc tôn ấy là căn nguyên của “ba căn bệnh trầm kha” về kinh tế mà Cu Bí Trọng từng “tự kiểm điểm” trước đây : 1/ Nhóm lợi ích; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả. Nhưng “căn nguyên của mọi căn nguyên” (cũng chính Cu Bí Trọng vạch ra) nằm trong bản thân con người cộng sản. Được đào tạo, nhồi sọ và nuôi béo với đủ thứ “đặc quyền đặc lợi” (chỉ cần đền đáp bằng cách cúc cung tuyệt đối trung thành với đảng), con người cộng sản không hủ hóa mới là chuyện lạ. Người cộng sản “dép râu nón cối”, dốc lòng theo “lý tưởng” (được nhồi nhét), cong lưng “vì tập thể, hy sinh cá nhân”, đến khi “cách mạng thành công”, được “bồi dưỡng” theo chế độ “bao cấp”, “tem phiếu”, và “nhà-nước quản lý đến từng cục phân của người ta”, mới vỡ lẽ nhìn ra bộ mặt thật của “thiên đường ảo” cộng sản, len lén “đi tìm cái tôi đã mất” thì đã muộn. Ngồi trên quyền bính rồi, bọn chóp bu cộng sản, từ chủ thuộc địa đến tay sai chư hầu, đâu đâu cũng cai trị theo quả đầu chế – oligarchy, biến dân bị trị thành một bầy nô lệ có tên là “nhân dân”, cấp cho thẻ “chứng minh nhân dân”. mỗi nhà được gọi là một “hộ”, người trong nhà đếm theo miệng ăn, là “khẩu”, theo chế độ “hộ khẩu”. Cộng sản dùng miếng ăn để nô lệ hóa dân bị trị. Chế độ ấy, có nơi gọi là Soviet, có chỗ gọi là Ủy Ban Nhân Dân. Nó sống trong bưng bít. Khởi đi với lý tưởng “xóa bỏ cảnh người bóc lột người”, nó thành tựu với xã hội “nhà-nước chuyên chính bóc lột ‘nhân dân’ lao động”. Nó dùng phương pháp “điều kiện hóa tâm lý” – áp dụng kết quả thực nghiệm “tâm lý chó” của Pavlov, tạo “tâm lý người”, phản ứng có điều kiện theo lệnh chủ – “trồng người” ra một đội ngũ cán bộ, đảng viên “tuyệt đối trung thảnh” với chủ, có trình độ “giác ngộ cách mạng” cao thấp tùy theo mức bổ béo của những cục “phó mát đặc quyền đặc lợi” mà chủ ban phát, hoặc “tự bồi dưỡng” nhờ luồn lách “ô dù”. Rủi “có vấn đề đột xuất linh tinh”, nhẹ thì “phê, tự phê”, nặng hơn, “kiểm điểm” hay “cảnh cáo”. Phản, hãy trông gương Trostky, Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu, Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Bình, Hoàng Minh Thảo ... Làn gió độc cộng sản phủ chụp hành tinh này gần một thế kỷ vừa qua, với tham vọng áp đặt một hệ giá trị vật chất nhất nguyên duy lý, thất bại và tàn lụi, đế lại “tàn dư văn hóa” đậm đà 3 nét khó mà lẫn lộn : lừa mị, tham nhũng, khủng bố. Phát biểu “chỉnh đảng” ngày 26-12-2011 của Cu Bí Trọng, chỉ một câu mà ba lần nói tới con người. Vô tình hay hữu ý, y đã đặt vấn đề vào phạm trù văn hóa. Ở Việt Nam, gió độc văn hóa cộng sản có ít nhất là 82 năm gây ra 3 cuộc chiến tranh có nổ súng, triền miên 2/3 thế kỷ “tắm máu mà không thấy máu” với biết bao nhiêu đợt “đổi đời”, đấu tranh giai cấp “trời long đất lở”, kéo theo hai cuộc Exodus VN, thảm khốc gấp bội Exodus Do Thái. Tàn tích “văn hóa cộng sản”, với “tồn tại lịch sử” khốc hại như thế, thử hỏi Cu Bí Trọng cần bao nhiêu năm để “chỉnh” ? Những biện pháp y đưa ra đã bị cả làng diễu cợt, ví von như “xức dầu cù là, chữa bệnh ung thư”. Giả tỉ như y “chỉnh” được theo cung cách y đưa ra, thì đảng của y thành cái gì ? Thành một lũ “chó của Pavlov” hay sao ?

            Từ Lenin qua Tiểu Bình, chủ nghĩa tư bản thị trường – market socialism – thế tất đi vào “ngõ cụt” (theo Janos Kornai). Cộng sản chui vào kinh tế thị trường, không khác gì khỉ đột đụng phải ổ ong vò vẽ. Chủ nghĩa tập thể cộng sản đụng phải chủ nghĩa cá nhân của thị trường, cả lũ bị “hủ hóa”, ở đó oán trách “thế lực thù địch”. Thị trường là nơi “tự do cạnh tranh”, lấy tăng tiến sở hữu tư – private ownership – làm động lực phát triển “lợi ích cá nhân”. Thị trường tự do nào cũng có “cá lớn và cá bé”. Nếu để tự do phóng túng, “cá lớn” nào cũng tìm cách “nuốt cá bé”, cho nên đàn “cá bé” có “lợi ích nhóm” – group interest – tương đồng phải quần tụ thành “nhóm lợi ích” – interest group – nương nhau mà cạnh tranh với các nhóm lợi ích khác. Thị trường muốn ổn định, không cho phép “cạnh tranh bất chính”, nhất là phải có biện pháp ngăn ngừa nạn “cá lớn nuốt cá bé”. Thị trường nào cũng thế, “cá lớn” thường là các xí nghiệp quốc doanh do nhà-nước làm chủ. Nước tư bản nào cũng có chế độ pháp trị – rule of law – coi, lớn bé gì, “cá” trên thị trường cũng là bình đẳng. Cạnh tranh bất chính, thao túng thị trường, có luật pháp “xử lý”. Nhà-nước đầu tư vào thị trường cũng chí là một “cá”, bình đẳng trước pháp luật như các “cá” khác. Hơn thế, các nước tự do luôn có xu hướng chống lại việc nhà-nước nhúng tay vào thị trường. Đi trước bọn “cộng sản cuối mùa” cả mấy trăm năm vào kinh tế thị trường, nước tư bản nào cũng biết quốc doanh luôn luôn “đầu tư thiếu hiệu quả”, vì “chủ đầu tư” không có động lực “lợi ích cá nhân” thúc đẩy nỗ lực cạnh tranh. Nước tư bản nào cũng có xu hướng “đố kỵ” quốc doanh. Ngược lại, bọn cộng sản cuối mùa ở VN chủ trương “quốc doanh là chủ đạo”, coi quốc doanh là nơi “ban phát đặc quyền đặc lợi”, mua chuộc sự trung thành của bọn “chó Pavlov”. Với nghị định 91, năm 2006, chúng cho thành lập thí điểm 12 tập đoàn kinh tế nhà-nước. Các tập đoàn này nắm hầu hết các ngành chủ chốt kinh tế tài chính VN, từ dầu khí, đóng tàu, xây dựng, đến viễn thông, điện lực, khai khoáng, dệt may và tài chính (ngân hàng), bảo hiểm. Mỗi ngành là một “nhóm lợi ích”, chẳng những ăn hoang phá hại, đổ nợ, phá sản, mà còn tranh quyền tranh ăn, chống phá nhau kịch liệt, đưa toàn bộ kinh tế “vĩ mô” đến nguy cơ “sập tiệm”. Trong nỗ lực “tái cơ cấu” kinh tế, sau khi “chẩn mạch” ra ba “căn bệnh trầm kha” (đã nói ở trên), đợt thanh tra mới đây công bố một số thông tin “khiến nhiều người không khỏi giật mình” (RFA 9-4-2012). Vinashin gây xôn xao bấy lâu, so với các tập đoàn đang bị “khui”, chỉ là “chuyện nhỏ”. Điển hình trong nạn “tranh ăn khui nhau” là vụ “nhóm lợi ích” 7 nhà tư doanh dược phẩm đứng đơn “khui” những sai phạm của Bộ Y Tế, bị bộ này “khui ngược lại” 2 trong 7 tư doanh đó phạm đủ thứ tội, dọa sẽ “khui” tiếp đến các “cá bé” khác. Vụ này đang có xu hướng “lây lan” sang tập đoàn Y Dược Phẩm Bộ Quốc Phòng.

            Như đã phân tích trước đây, quốc doanh bê bối và các nhóm lợi ích tranh ăn là 2 căn bệnh “trầm kha” nảy sinh từ căn bệnh trầm kha thứ nhất : tư duy nhiệm kỳ. Bệnh này là gì ? Do đâu mà có ? Nó là nhận thức rất minh bạch của bọn chóp bu VGCS về giới hạn thời gian bám quyền của chúng, nảy sinh từ khi Liên Xô sụp đổ, khiến chúng lâm cảnh “chó mất chủ”, bơ vơ đi tìm chủ mới. Năm 1990-91, chủ cũ của chúng là LX đã “diễn biến hòa bình” thành Liên Bang Nga, chỉ còn 2 siêu cường xứng đáng để chúng thần phục là Mỹ và Tàu Cộng (TC). Cả hai đều “có nợ máu” với chúng. Riêng với TC, chúng còn mắc tội “phản chủ” cả trong thực tế lẫn trên giấy trắng mực đen. Ngoài câu ghi trong hiến pháp 1980, coi “Trung quốc là kẻ thù lâu đời và nguy hiểm nhất”, sau khi bị TC “giáo trừng” năm 1979, chúng ra Sách Trắng kể lể đủ thứ “tội ác” của TC đối với chúng. Chẳng hạn, năm 1954, ỷ vào “công ơn” giúp chúng thắng Pháp, TC đã ép chúng ký chia đôi đất nước “phù hợp với lập trường của Pháp”. Về phía Mỹ, chúng cho rằng “Thời kỳ 1969-1973 (TC) đã đàm phán với Mỹ trên lưng nhân dân VN”. Lại nữa, theo chúng, TC còn “kiềm chế cuộc chiến đấu của nhân dân VN chống Mỹ-Thiệu phá hoại hiệp định Paris”. Suốt quyển Sách Trắng nói trên, chúng lên án “sự phát triển lô-gích của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của những người lãnh đạo Trung Quốc trong 30 năm qua với những lời lẽ hằn học, cay độc, tưởng như không cách chi “chuộc lại” được. Thế mà chúng đã chuộc lại được tội “phản chủ Tàu” với cái giá bán nước để còn đảng còn mình”, lấp liếm với lập luận rằng “cho dù bành trướng thế nào, Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”. Cùng đường tính quẩn, chúng thừa biết thân phận “ký sinh” của chúng rất bấp bênh. Cái gọi là “tư duy nhiệm kỳ” từ đó nảy sinh : ngày nào còn “cố bám” được, chúng “tranh thủ” tối đa, chia nhau “đặc quyền đặc lợi”, sao cho “ân oán phân minh, nghĩa tình trọn vẹn”. Cứ “có lần có lượt”, tên nào “no đủ” rồi thì “mãn nhiệm kỳ”, lui xuống, đến “nhiệm kỳ” từ dưới “đôn lên” hay từ ngoài “bổ sung” vào. Trong nhiệm kỳ, tên nào cũng “vội vã vơ vét”. Đời cha sắp hết nhiệm kỳ, luôn “cơ chế” cho đời con “hy sinh vì cách mạng”. Cha truyền con nối, “hương hỏa” của chúng vẫn là ngọn cờ “búa liềm”, cho dù công nghiệp đã “kỹ thuật số hóa”, nông nghiệp đã “hiện đại hóa”, vốn đầu tư nặng ký nhất đã là “tư bản trí tuệ” – intellectual capital. Chúng không đui mù đến nỗi không thấy chủ nghĩa cộng sản đã đi vào thùng rác, thế giới không còn “chia làm hai phe”, xã hội không còn nhu cầu “đấu tranh giai cấp”, loài người đang thể hiện ước vọng “đại đồng” qua xu thế toàn cầu hóa, tôn trọng “tiểu dị” nhưng phải sống “liên thuộc” – interdependent – với nhau về lương thự̣c, nguyên nhiên liệu, năng lượng và sinh thái. Cách mạng tin học, với công nghệ thông tin, đã chọc thủng mọi bưng bít, khiến cho bộ máy tuyên truyền một chiều của cộng sản trở thành vô dụng vì lỗi thời – obsolite. Cái gọi là “thời kỳ quá độ” VGCS vin vào đó để cố bám quyền bính chuyên chế, núp sau “kiếm và lá chắn” của công an, ngày càng chứng tỏ tính bấp bênh của nó trước bão tố của Lòng Dân. Chỗ dựa duy nhất của VGCS hôm nay là Tàu Cộng  lại đang chao đảo vì quy luật khách quan mâu thuẫn loại trừ nhau giữa hạ tầng cơ sở kinh tế thị trưởng và thượng tầng kiến trúc chính trị cộng sản, dù đã “nói tránh” đi thành “chủ nghĩa xã hội với đặc thù Trung Quốc”.

            Cu Bí Trọng mới vừa sang gặp Cu Ba Fidel, ca tụng “Cu Ba vẫn hiên ngang đứng vững”, tiện thể nhắc đến một loạt các nước “anh em” trong “phe ta”, nào là Venezuela, Bolivia, nào là Ecuador và “phong trào cánh tả Mỹ Latin”. Không thấy nhắc đến Gaddafi, có lẽ vì “người anh em” này đã “chết vinh hơn sống nhục” sau khi được dân chúng móc lên từ ống cống. Cũng không thấy nói gì đến TC “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân”, mà chỉ nói đến “các nước xã hội chủ nghĩa khác ở Châu Á”, có lẽ sợ “phạm húy”. Bạch hóa căn cước như thế để làm gì ? Thách đố quốc tế và quốc dân VN, hay chẳng qua Cu Bí Trọng chỉ “tự lừa dối” như đứa trẻ sợ ma đi qua nghĩa địa ?

            Sau đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::CHỦ HAY KHÁCH QUAN ? TẢ HAY HỮU
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 07, April (3880 lần đọc)

CHỦ HAY KHÁCH QUAN ? TẢ HAY HỮU KHUYNH ? “CHỈNH ĐẢNG” E ĐÃ MUỘN

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 4-4-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Chưa bao giờ người ta thấy VGCS lo âu cho “sinh mệnh đảng” và “sự tồn vong của chế độ” như mấy tháng vừa qua. Tuy nhiên, cách “tự chẩn bệnh” của chúng mỗi lúc một khác. Thọat đầu, kinh tế tụt hậu, tài chính khủng hoảng, chúng đổ thừa cho tình hình “khách quan” toàn cầu. Xã hội xáo trộn, dân oan, giáo oan, lao động oan đình công, biểu tình, chúng bảo đấy là do bị “kích động” bởi các “thế lực thù địch nước ngoài” (khách quan). Trung Đông, Bắc Phi, Lòng Dân chống Bạo Quyền, chúng đem sự sụp đổ Liên Xô ra “rút kinh nghiệm”, cho rằng “cách mạng xã hội chủ nghĩa” của chúng bị “tổn thất” là vì Gorbachev mắc mưu “diễn biễ́n hòa bình” của Mỹ (khách quan). Đến hôm nay, nói gì thì nói, chúng vẫn coi “diễn biến hòa bình” là kẻ thù, phải “chống đến cùng”. Suốt từ 2009, Biển Đông nổi sóng, bạch hóa tội chúng “bán nước từ khuya” cho Tàu. Hết đường chối cãi (chủ hay khách quan ?), chúng đổ vấy cho “tồn tại lịch sử”. Hiện chúng đang cai trị với cỗ máy được thiết kế từ đầu thế kỷ trước, khi đảng chúng được Đế Quốc Đỏ khai sinh, dùng làm công cụ “cướp quyền”, tranh giành thuộc địa với Đế Quốc Trắng. Cỗ máy ấy được việc trong đấu tranh bạo lực, cướp quyền, nhưng bị “phản tác dụng” khi cầm quyền, nhất là cầm quyền để cụ thể hóa cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa” chúng hứa hẹn lúc chưa cướp được quyền. Lenin chết trước khi thấy cái gọi là “vô sản chuyên chính” gieo tai họa cho nước Nga và thế giới đến mức nào. Stalin chết khi Đế Quốc Đỏ vừa lên hết “đỉnh cao” của nó, với cái giá hàng trăm triệu mạng người, qua chuỗi dài Goulags, một Chiến Tranh Nóng và một Chiến Tranh Lạnh toàn cầu. Đấu tranh giai cấp, rồi “cách mạng văn hóa”, “thảm sát Thiên An Môn”... ở cái nước được VGCS ca tụng “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân...”, đã diễn ra như thế nào, loài người còn chưa quên. Riêng VGCS, từ khi chúng có mặt, đã xô đẩy nước VN vào ba cuộc Chiến Tranh Đông Dương (1945-54; 1959-75; 1978-90) với cái giá vài triệu mạng người trong chiến tranh, vài triệu nữa trong “đấu tranh giai cấp”, Exodus VN/I (1954), Exodus VN/II (1979). Đấy là cái mà chúng gọi là “tồn tại lịch sử”.

            Từ bẩm sinh, đảng cộng sản vn thường xuyên “ngoặt” rồi “ngoẹo” giữa hai thái cực, khi thì “tả khuynh”, lúc lại “hữu khuynh”. Vừa mới ra đời đầu năm 1930, VGCS tổ chức ngay một cuộc nổi loạn, “cướp của giết người” ở hai tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, với khẩu hiệu “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”, sặc mùi “đấu tranh giai cấp”, với trí thức đứng trên cả phú nông, địa chủ, cường hào trong thành phần bị “qui” là “đối tượng”, phải “đào”, phải “trốc”. Cuộc nổi loạn này thất bại và bị “kiểm điểm” là tả khuynh. Chẳng qua bọn VGCS lúc đó “chưa thuộc bài”, chưa học đến các “bổ sung hiện đại” : từ Lenin đến Stalin, trí thức đã được đưa vào đứng sau công-nông (búa-liềm), vào hàng “lãnh đạo cách mạng vô sản”, gọi là công-nông-trí. Năm 2011, với đại hội XI, “đảng ta” chẳng biết “tả” hay “hữu khuynh”, nhưng một trí thức ngoài đảng, ông Hà Sĩ Phu, có bài “vịnh” như sau :

TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO

Bốn anh Trí Phú Địa Hào

Chỉ riêng anh Trí lao đao đến giờ

Đảng ta thương Trí ngu ngơ

Cho CÔNG – NÔNG - TRÍ chung cờ liên minh

Trông lên LIỀM BÚA hai hình

Trí ta vẫn chẳng thấy mình ở đâu

Quay sang tìm Phú, Địa, Hào

Thấy ba bụng phệ… đã vào… Đảng ta!

            Khi “đảng ta” cho phép đảng viên kinh doanh tư, kết nạp doanh nhân vào đảng, dĩ nhiên “ba thằng bụng phệ” dẫy đầy, Tư Sang gọi là “một bầy sâu” làm “rầu” cả nước. Tình trạng này là “tả” hay “hữu” khuynh ? Lỗi tại chúng nó vào đảng rồi “hủ hóa”, hay đảng chính là thủ phạm đã rước bọn “mất phẩm chất” ấy vào? Tình trạng này, anh “ba phải” Trọng Lú mô tả là “vừa tả vừa hữu khuynh”. Địa chủ, cường hào nắm cơ sở đảng, phục hồi “căn cước” năm xưa bị đảng “trốc” mất, “tô son” lại vị thế cũ, gọi là “cường hào ác bá Đỏ”, chuyên nghề “giải phóng” tư hữu của Dân Oan, biến thành “quỹ” nọ “quỹ” kia của đảng. Năm 2012, đảng cộng sản vn ăn mừng tuổi thọ 82. Suốt dòng sinh mệnh của nó, VGCS nay “ngoặt” mai “ngoẹo” giữa hai thái cực “tả” và “hữu” khuynh. Tại sao ? Ấy là vì “chủ trương chiến lược” có tên là “giương cao hai ngọn cờ” : một là cờ “đấu tranh giai cấp”; hai là cờ “tư sản dân tộc”.

            Từ bẩm sinh, nhận nhiệm vụ “giải phóng” từ Bộ Thuộc Địa của đế quốc Liên Xô, có tên là Quốc Tế 3 Cộng Sản – The 3rd Komintern – cộng sản Đông Dương phải “đội lốt dân tộc” bản xứ, nhân danh “quần chúng” bị trị, nổi loạn cướp quyền từ tay đế quốc Pháp, “tái nô dịch chủ” thành thuộc địa của LX. Ra quân lần đầu với “căn cước cộng sản”, cuộc nổi loạn có tên là Xô Viết Nghệ Tĩnh, “tả khuynh” và thất bại, đưa đến nhu cầu xài “căn cước giả” với “hai ngọn cờ”, như đã nói ở trên. Năm 1943, LX bị Đức Quốc Xã đánh chiếm, sắp bị tiêu diệt, phải “hữu khuynh”, thuận theo điều kiện của thế giới tư bản, giải tán Quốc Tế 3, để được tư bản đem quân đánh Đức, cứu cho “sống sót”. Lâm cảnh “chó lạc chủ”, VGCS phải có “bước ngoặt hữu khuynh”, đầu hàng Quốc Dân Đảng Tàu, được tung về Việt Nam làm biệt kích quấy nhiễu sau lưng quân Nhật, rồi được chuyển sang làm gián điệp cho tình báo OSS Mỹ với “căn cước Việt Minh”, cho đến khi  Nhật đầu hàng năm 1945. Theo chân toán tình báo OSS Mỹ từ Việt Bắc về Hà Nội, Việt Minh “cướp thời cơ”, trám vào khoảng trống quyền bính – power vacuum – nhân danh Đồng Minh “thắng trận”, ra Tuyên Ngôn Độc Lập, “sao chép” vụng về tuyên ngôn của Mỹ. Tuy cùng “hữu khuynh” bịp Mỹ như nhau, nhưng Liên Xô không công nhận cái “độc lập một mình” của Việt Minh, khiến cho tính chính đáng – legitimacy – của nó đâm ra què quặt. Thêm một lần phải có “bước ngoẹo hữu khuynh”, tháng 11 năm 1945 Đảng Cộng Sản Đông Dương giải tán. Thông cáo giải tán đảng ngày 11-11-1945 – đúng 72 ngày sau Tuyên Ngôn Độc Lập – viết : “... sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc”. Có lẽ cảm thấy “hữu khuynh” như trên chưa đủ thuyết phục, đoạn cuối của thông cáo này viết thêm : “... Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương”. Tinh thần của thông cáo này cho thấy : 1/ Quyền lợi dân tộc xung khắc với đấu tranh giai cấp; 2/ Cộng sản không được phép cùng một lúc “giương cao hai ngọn cờ” xung khắc nhau, nếu muốn được cho đứng chung trong hàng ngũ “đoàn kết dân tộc”; 3/ Cộng sản “bịp vụng về”, dùng căn cước “giả tôn giáo”, nên không bịp được ai. Tóm lại, cộng sản chỉ “hữu khuynh” – dùng ngọn cờ “tư sản dân tộc” – khi yếu thế; hơi mạnh lên, có súng, có quyền, lập tức chúng “ngoặt” sang “đấu tranh giai cấp”.

            Năm 1950, trong thế yếu, VGCS theo chân Tàu sang Liên Xô cầu viện, được Stalin giao chúng cho Tàu Cộng “phụ trách”. Rước được “voi Tàu” vào “dày mả tổ”, lập tức chúng “phóng tay phát động quần chúng” đấu tranh giai cấp theo mẫu mực “đấu tố” của Tàu, tạo nên cuộc “đổi đời” được mô tả là “long trời lở đất”, giết hại mấy chục vạn người, hầu hết bị “qui oan” cho đủ “chỉ tiêu”, theo lệnh Tàu. Oán hận ngất trời, mãi sau khi được Tàu “thắng giùm” cho trận Điện Biên, “giải phóng” được có nửa nước, chúng mới “tự phê” là “tả khuynh”, nhận lỗi, mở chiến dịch “sửa sai”, giết oan thêm vài vạn người nữa. Sau đó, cường quyền “vô sản chuyên chính” hiện nguyên hình, với “bao cấp”,”tem phiếu”, nhà-nước “quản lý đến cả cục phân của nhân dân”, đưa chế độ XHCN đến nguy cơ “Xuống Hố Cả Nút”. Lại phải “ngoẹo” sang “hữu khuynh” với Kim Ngọc và chế độ “khoán 10”, giúp xã hội nhẹ thở đôi chút; nhưng vừa “trúng thầu” nhiệm vụ “giải phóng Miền Nam”, lập tức “chuyên chính tả khuynh” lên ngôi, hai nửa nước, mỗi nửa một “ngọn cờ”. Miền Bắc “đỏ hoàn toàn”; Miền Nam “nửa đỏ nửa xanh”; cả hai đều chung một ngôi sao. Chiếm trọn xong Miền Nam, nửa “cờ xanh” biến mất, cái gì ở phía “hữu” cũng thành đối tượng phải “nuốt”. Một lần nữa, chế độ XHCN có cơ “Xuống Hố Cả Nút”, buộc Miền Nam phải “xé rào”, như ta đã thấy. Cứ thế, “ngoặt” qua “ngoẹo” lại, rồi khi phải “phất” một lúc “hai ngọn cờ”, không còn phân biệt được đâu là “tả”, đâu là “hữu” nữa. Trong lo âu “chỉnh đảng” hiện nay, Trọng Lú đã thú nhận đảng của y mắc bệnh “vừa tả khuynh vừa hữu khuynh”. Đó chính là “mâu thuẫn chết người” của chế độ. Nói khác đi, không thể đi vào “kinh tế thị trường” (hữu) mà có đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” (tả). Tư duy “đột phá” của VGCS hôm nay đánh giá sự sụp đổ LX, không còn đổ thừa cho “khách quan” nữa, mà viện dẫn báo Mỹ, rằng “...sự sụp đổ của LX không hẳn vì lý do kinh tế, quân sự, chính trị, hay sức ép từ bên ngoài, mà có nguyên nhân sâu xa từ sự suy thoái đạo đức và dối trá.” Một tờ báo đảng dẫn lời cựu thủ tướng LX thời Gorbachev : “... chúng ta đánh cắp của chính chúng ta, nhận và đưa hối lộ, nói dối trong các báo cáo, trên báo chí, từ những bục giảng, đắm mình trong những lời dối trá của chúng ta, đeo huy chương cho nhau ... từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên”. Cũng báo này dẫn lời Trọng Lú tương tự như trên, cho rằng đảng cộng sản LX “đông 21 triệu đảng viên nhưng không mạnh, mất sức chiến đấu nên khi tình hình xấu xảy ra, đã tan rã” (http://vanhoanghean.com.vn). Thực tế cho thấy, đảng csvn hôm nay còn mục ruỗng gấp trăm lần đảng CSLX khi sụp đổ, Gorbachev “chỉnh đảng” không kịp. VGCS đã thấy được rằng việc “chỉnh đảng” hiện nay là “chỉnh con người”, thuộc phạm trù văn hóa.  Nói đến “văn hóa đảng” VGCS là nói đến 3 đặc trưng của nó : lừa mị, tham nhũng, khủng bố. Vừa “tự phê” về các căn bệnh ấy xong, Trọng Lú đi “sinh hoạt” ngay với đảng ủy Công An, xưng tụng bọn này là “thanh kiếm và lá chắn bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ”, gây phẫn nộ khắp nước. Trọng Lú muốn tăng cường “khủng bố” để chữa trị “lừa mị” và “tham nhũng” ? Trọng Lú “lú” đến thế, thì “chỉnh đảng” của y chỉ là trò hề “diễu dở”. Bệnh văn hóa phải chữa bằng văn hóa, không chữa bằng vũ khí. Chữa bệnh văn hóa cho Con Người không phải chuyện đầu hôm sớm mai. “Văn hóa đảng” đặc thù VGCS có 82 năm để hình thành. Nó cần một thời gian tương đương để chữa trị. Chóp bu VGCS tiếp tục “đeo huy chương” cho nhau. Bọn “dưới” không ngừng hà hiếp dân và “vội vã vơ vét”. Mọi “chỉnh” e rằng đều đã muộn.

            Dưới đây là bài Tổng Hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::CHỈNH ĐẢNG KHÔNG XÓA ĐƯỢC TỘI BÁN NƯỚC
đăng vietnamexodus2 vào Tuesday, 03, April (4999 lần đọc)

CHỈNH ĐẢNG KHÔNG XÓA ĐƯỢC TỘI BÁN NƯỚC – VGCS CÒN CƠ HỘI CHUỘC TỘI ?

*****

LS Đinh Thạch Bích

Nhân đọc truyện ngắn “Sám Hối” của Thái Bá Tân

Trích Diễn Đàn Paltalk Vietnam Exodus ngày 1-4-2012

 

            Mấy tháng nay, chúng ta nghe rác cả tai về chuyện đảng cộng sản chỉnh đốn nội bộ, nói ra là “không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ”.(Vietnamnet.vn – 26-12-2011). Đó là câu một chóp bu VGCS – “tổng bí” Trọng – “tự kiểm điểm”, thoạt nghe có vẻ thành khẩn, xét kỹ thì rỗng tuếch, nếu đặt nó vào toàn cảnh những gì đảng VGCS nói và làm, trước và sau câu nói trên.

            Trước đó, tên chóp bu này đã đòi hỏi “đột phá lý luận”, để “tạo tiền đề” cho nhu cầu phát triển. Trước nữa, đảng của y ký quyết định số 35-QĐ-TW ngày 8-9-2011, thành lập Hội Đồng Lý Luận Trung Ương, gồm 39 “con vẹt”, được giới thiệu là “đội ngũ trí thức khoa học”, coi như “đỉnh cao trí tuệ của đảng ta”, có nhiệm vụ đáp ứng đòi hỏi kể trên. Đồng thời, hết chóp bu này đến chóp bu khác, thay phiên nhau, kẻ thì bảo “cải tổ cơ cấu”, người lại nói “cải tổ cấu trúc”, mà không ai cho biết hai thứ ấy là một hay là hai. Rồi Hội Nghị Trung Ương 4 khóa XI, tràng giang đại hải ngôn từ nhàm chán, kèm theo 19 điều cấm đảng viên không được làm; nếu làm thì bị “phê bình kiểm thảo”, theo lối “tự giác là chính, kỷ luật là phụ” v.v... Cái gì thúc bách cho VGCS phải dềnh dang và ồn ào như thế, chưa cần biết. Chỉ thấy rất rõ, rằng những đối sách chúng quảng bá ra, chẳng qua là “không thể không làm”; nói trắng ra là miễn cưỡng. Vì sao miễn cưỡng ? Liên quan đến sinh mệnh đảng và sự tồn vong của chế độ, mà miễn cưỡng được sao ?

            Những “thông điệp thăm dò” và những “chuẩn bị tâm lý” như trên, phần lớn tung ra trước khi Bom Tiên Lãng nổ vả Tiếng Hát Việt Khang lan truyền trên mạng, nên nguyên do chúng được đưa ra, chắc chắn nằm trong lòng chế độ; các “sự cố” Đoàn Văn Vươn, Việt Khang, chỉ là báo hiệu làn sóng “tức nước vỡ bờ”. Vậy cái gì đe dọa sinh mệnh đảng và sự tồn vong của chế độ ? Có người cho là chế độ bị mất lòng tin của dân. Thật ra, từ khi cộng sản “cướp” được quyền ở VN, chúng nỗ lực tuyên truyền, mong chiếm được lòng tin ấy, nhưng chưa bao giờ chúng thành công trọn vẹn. Chẳng qua, vì nhu cầu giành độc lập, dân phải nhận cho chúng “cầm cờ”, chung lưng đánh Pháp, và đã bị phản bội. Ngược lại, cộng sản  không bao giờ “tin dân”, cho nên cứ phải bưng bít thông tin, đàn áp thẳng tay, bầu cử gian lận để “nắm” độc quyền mọi mặt, bằng mọi giá. Ngày nay, người ta còn bảo : chính nội bộ đảng, trên dưới mất lòng tin nhau; thậm chí, trong “tư duy nhiệm kỳ”, thành phần “cờ đỏ ra rìa” và thành phần “cờ đỏ đương nhiệm” không ngần ngại mắng chửi nhau sát sạt. Nhiều mặt “mất lòng tin”  quyện vào nhau, thành khủng hoảng lòng tin của toàn bộ xã hội. Nếu đúng thế, xã hội xã hội chủ nghĩa VGCS quả nhiên đã bị “khủng hoảng giá trị” (KHGT) đến độ “đe dọa sinh mệnh” đảng cộng sản và “sự tồn vong của chế đ̀ộ”; bản “tự kiểm điểm” của chúng tương đối “thành khẩn”, tuy cách “xử lý” còn đầy e dè miễn cưỡng.

            Ngày 3-2 vừa qua, đảng VGCS kỷ niệm 82 năm tuổi thọ. Suốt dòng sinh mệnh của nó, đảng này sống trong KHGT. Nó muốn tên nó là “Đảng Cộng Sản VN” nhưng “cha đẻ” của nó không cho nó cái “căn cước” ấy : nó phải mang tên “Đảng Cộng Sản Đông Dương” (tuy chỉ gồm toàn ngưởi VN), vì đế quốc Liên Xô muốn nó phải là “công cụ” tranh giành thuộc địa với Pháp ở Đông Dương. Với căn cước cộng sản, nó phải làm “đấu tranh giai cấp”. Ngay sau khi ra đời năm 1930, nó phát động “cách mạng” (CM) ở Nghệ An, Hà Tĩnh. Cướp quyền rồi, nó tổ chức cai trị theo mô hình Soviet của Liên Bang Xô Viết (LX), đặt tên là Xô Viết Nghệ Tĩnh, chủ trương giết chóc với khẩu hiệu “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”. Cuộc đánh cướp này thất bại. VGCS “tự kiểm điểm” là “tả khuynh”, vì hệ giá trị xã hội VN không chấp nhận “căm thù giai cấp”, nhất là chống lại việc “qui” trí thức đứng đầu các “giai cấp” phải “đào” và “trốc”, trên cả phú nông, địa chủ, cường hào. Đã rõ ràng, hệ giá trị cộng sản vào VN, bị chống đối và không thể thành hình. Hai mươi năm sau, thất bại ấy tái diễn, khi VGCS bị Pháp đánh dồn lên Việt Bắc, năm 1950, phải chạy về “cội nguồn cộng sản”, tìm đường sống còn. Hồ theo chân Mao sang Mút-cu-va cầu cứu Stalin; VGCS được Stalin giao cho Mao “phụ trách”, với điều kiện phải “đấu tranh giai cấp” cho đúng “lý tưởng cộng sản”. Lý tưởng ấy hoàn toàn mâu thuẫn với “chủ nghĩa yêu nước” – patriotism. Đem hai thứ đó ghép vào khẩu hiệu “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” (cộng sản), đương nhiên đào sâu KHGT, xô VGCS vào thế đối nghịch với truyền thống dân tộc. Đấu tranh giai cấp (dưới chiêu bài “cải cách ruộng đất”) ở Bắc VN, vùng cộng sản chiếm đóng, từ 1951 đến 1956, giết hại gần ba mươi vạn người (theo thống kê “sửa sai” của chính VGCS) trong khi cần “đoàn kết toàn dân” để “giải phóng dân tộc”, là bằng chứng tội ác không thể chối cãi của VGCS. Dù chúng đã công khai “nhận lỗi, xin lỗi, và sửa sai”, nhưng vết nhơ lịch sử còn đó. Đã thế, sau đó chúng tiếp tục “giương cao hai ngọn cờ”, lúc yếu thì núp vào ngọn cờ dân tộc, nhưng khi vừa mạnh lên, chúng lập tức quay lại “đấu tranh giai cấp”. Với “quán tính duy lý một chiều” như thế, VGCS cùng với xã hội dưới quyền thống trị của chúng, không bao giờ ra khỏi KHGT để có thể tránh khỏi khủng hoảng mọi mặt. Chính vì KHGT, xã hội VN thường xuyên sống dưới chế độ “sớm đúng, chiều sai, mai lại đúng”. Suốt thế kỷ 20, VN trải qua ba cuộc chiến tranh Đông Dương (CTĐD), trả giá vài triệu mạng người, đến nay, hòa bình 1/3 thế kỷ rồi, vẫn chưa ngóc đầu lên được, vì cái hệ giá trị quái đản ấy. Lần thứ nhất CTĐD, VN trả giá chừng 1 triệu sinh mạng (vừa đấu tranh giai cấp vừa giải phóng nửa nước) để bành trướng “tổ quốc XHCN” đến vĩ tuyến 17, lập nên “chính quyền nhân dân” với chế độ “bao cấp”,”tem phiếu”, và 1 triệu người “bỏ phiếu bằng chân”, bỏ Miền Bắc, di cư vào Nam (Exodus VN I). CTĐD lần thứ hai, ác liệt hơn, mời gọi sự can dự cùng lúc 3 siêu cường Mỹ/TC/LX, VN trả giá thêm chừng 1 triệu sinh mạng nữa, tạo hệ lụy làm vỡ đôi đế quốc cộng sản, đồng thời tạo “tiền đề” dẫn đến CTĐD lần thứ ba ở Kampuchea và “nợ máu” giữa TC và VGCS ở Biển Đông và biên giới Việt/Tàu. Chế độ “tắm máu mà không thấy máu” VGCS lập nên sau “thắng đại” CTĐD lần thứ hai năm 1975, với “đánh tư sản mại bản”, “cải tạo công thương nghiệp XHCN”, “kinh tế mới”, đày khổ sai hàng triệu quân cán chính VNCH, khiến hàng triệu người nữa bỏ nước mà đi (Exodus VN II, vô số có đi mà không đến), là một cuộc “đổi đời” không tiền khoáng hậu, một khủng hoảng giá trị khủng khiếp hơn cả Exodus Do Thái mấy nghìn năm trước.

            Sự sụp đổ đế quốc LX đồng nghĩa với sự sụp đổ hệ giá trị cộng sản. Nhưng bọn “cộng sản sống sót mộng du” ở Hà Nội đến bây giờ vẫn còn tụng kinh Mác-xít, phất cờ búa liềm, hát Quốc Tế Ca,“lên đồng nhập cốt”, “tiến lên cách mạng thế giới”, chứng tỏ chúng không còn biết mình là ai. Chúng “khủng hoảng căn cước” quá nặng trong môi trường KHGT quá lâu do chính chúng tạo ra. Trong môi trường KHGT ấy, Tàu Cộng năm 1950 “vừa là đồng chí vừa là anh em”, nhưng năm 1978 bỗng “bước ngoặt”, trở thành “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất””. Thế rồi, khi LX “quá vãng”, chính mắt trông thấy, ở các nước Đông Âu, cựu thuộc địa LX, người ta “săn đuổi cộng sản như săn thú”, cả lũ VGCS kéo nhau “bước ngoẹo” sang Tàu “tìm nơi nương tựa”, thì cũng cái anh Tàu Cộng kia chễm chệ “vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân”, nhận cho lũ “chó mất chủ” trở lại làm “láng giềng bốn tốt”, cổ đeo cái “cổ dề” – collier – có thẻ bài ghi “16 chữ vàng”; bốn chữ cuối cùng là “hợp tác toàn diện”, diễ̉n nôm là “bảo sao nghe vậy”. Từ đó, VGCS “theo voi Tàu hít bã mía Mỹ” để “được như ngày hôm nay” (Phùng Quang Thanh), ai dè quan hệ Mỹ/Tàu thay đổi, bã mía Mỹ cơ hồ bay khỏi tầm “hít”, trong khi “voi Tàu” dẫm đạp tứ tung, đồng thời mọi “tiêu cực” của chủ nghĩa xã hội thị trường – market socialism – mà Janos Kornai từng nhiều lần cảnh báo, tới tấp hiện lên, Ba Dũng “điều tiết vi mô/vĩ mô” cách chi cũng cứ “vênh”. Đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI bỏ chạy gần hết, chỉ còn anh Nhật. Xưởng lọc dầu Dung Quất bán cổ phần không ai mua. Hàng chục vạn xí nghiệp vừa và nhỏ phá sản. Ngân hàng bị “nợ xấu” làm cho khủng hoảng giây chuyền. Địa ốc, lớp lớp cao ốc chọc trời ế chươn, xây dang dở, chủ đầu tư quịt tiền bỏ chạy. Thị trường chứng khoán, sàn nọ sàn kia chao chao đảo đảo. Quốc doanh “đầu tư không hiệu quả”, đã có nhà-nước in tiền vô tội vạ bù lỗ. “Nhóm lợi ích” đứng đầu ba căn “bệnh trầm kha” mà Trọng Lú đã “thành khẩn báo cáo”. Nợ nước ngoài không trả được thì “quịt”... Kể ra không siết.

            Nhà-nước “chỉ đạo” giải quyết vụ Tiên Lãng : bên Thành Uỷ cũng như bên nổ bom, mỗi bên đều “đúng một tí, sai một tí”. Vài anh “tép riu” bị “hi sinh”, nhưng do “không có dấu hiệu tư lợi”, nên chỉ bị “kiểm điểm”, cho “thôi chức”, không bị trách nhiệm hình sự gì cả. Nhà Đoàn Văn Vươn bị phá, chưa nghe nói đền bù; lều tạm trú còn bị giật sập. Đem Vinashin ra xử để kéo dư luận sang phía khác; Phạm Thanh Bình bị 20 năm tù, nhưng quả quyết đã “làm đúng theo chỉ đạo”. Đoàn Văn Vươn cũng quả quyết cái gì cũng “vì đảng, vì nước”. Thành Ủy Hải Phòng cũng khăng khăng làm “đúng chính sách và chỉ đạo”. Vậy, ai đúng ai sai ? Khi không thể phân biệt “đen trắng, đúng sai, phải trái”, xã hội học bảo đó là lỗi của khủng hoảng giá trị. Cái gọi là “đội ngũ trí thức khoa học” của VGCS, bây giờ còn đang “đánh vật” với công tác “sửa Luật Đất Đai”, trong khi cấp huyện, cấp xã của chế độ không ngừng “cưỡng chế”, tiếp tục “giải phóng” nhà đất của Dân Oan, xung vào “quỹ đất” của “cường hào ác bá đỏ”, nhân danh “quyền sở hữu toàn dân”, mà Dân Oan gọi là “quyền sở hữu toàn quan”. Chế độ “quan cách mạng” đội trên đầu 14 tên chóp bu, được dân gọi là “vua tập thể”, Chế độ ấy đã “đổi trắng thay đen, lộn sòng giá trị”, thậm chí́ bôi cạo lịch sử cho khỏi “vênh” với những “vỏ bọc ngụy trang” nó cần dùng tùy theo tình hình trước mắt mà nó “nắm bắt” theo nhận thức “chủ quan duy ý chí” nhất thời của nó. Nó đã trở thành một thứ “quái vật” không cách chi “thuần hóa”, một loại “đĩ điếm” không còn đường nào “hoàn lương”, một bọn “cướp ngày” không còn nhân tính. Muốn “chỉnh đốn” bất cứ thứ gì, phải có ít nhất một “mẫu mực” làm chuẩn. Trong một hệ giá trị Tây không ra Tây, Ta không ra Ta, Mỹ không phải Mỹ, Tàu không dám nhận là Tàu, tư sản không phải tư sản, nhận là cộng sản nhưng cộng sản đã chết rồi, cứ bảo “chưa chết”...VGCS hô “chỉnh đảng”, thử hỏi : chỉnh được, đảng chúng thành cái gì ? Thành “quỷ nhập tràng”? Hay thành “chủng loại hiếm sống sót” – endangered species ? Với quá khứ đầy tội lỗi, VGCS không mong gì hơn “hạ cánh an toàn”. Muốn thế, trước hết phải nhận tội, như năm 1956 đã làm. Kế đó, tạ tội hay sám hối, không đủ. Tối thiểu phải chuộc tội bằng hành động cụ thể : góp sức dẹp bỏ chế độ VGCS.

            Sau đây là bài LS Đinh Thạch Bích bình giải Truyện Ngắn Sám Hối của Thái Bá Tân, tác phẩm đã gợi ý cho bài xã luận này ...  



| Đinh Thạch Bích

LS Đinh Thạch Bích Đinh Thạch Bích: :::KHI DÂN OAN THÍ MẠNG CHỐNG CƯỠNG CHẾ
đăng vietnamexodus2 vào Saturday, 31, March (5125 lần đọc)

KHI DÂN OAN THÍ MẠNG CHỐNG CƯỠNG CHẾ – CHẾ ĐỘ VIỆT GIAN CS ĐÃ “THẤY QUAN TÀI”

*****

LS Đinh Thạch Bích

Tổng Hợp Tin Tức ngày 28-3-2012 – Trích Diễn Đàn Paltalk VietnamExodus

 

            Cuối tháng 2 đầu tháng 3-1986, qua Đại Hội 27 đảng cộng sản Liên Xô, trong bối cảnh lụn bại mọi mặt của đế quốc Liên Xô (LX), đòi hỏi chế độ phải “đổi mới toàn diện”, Tổng Bí Thư Gorbachev đưa chủ trương Glasnost & Perestroika lên hàng quốc sách. Cuối năm 1986 – từ 15 đến 18 tháng 12 – qua đại hội VI đảng cộng sản ở VN, “tổng bí” Văn Linh “nói theo” ông chủ LX, hô khẩu hiệu “đổi mới hay là chết. Chưa đầy 3 năm sau, LX “đổi mới” không kịp, đi vào quá trình “chết” từ năm 1989, nhưng mãi đến 1991 mới “chết thật”. Những “con vẹt” VGCS bàng hoàng trong cảnh “mất chủ”, phải trối chết đi tìm “lãnh đạo mới”. Bẩm sinh là “tôi tớ”, không thể một ngày không có chủ. “Đổi mới” chưa biết cách nào, nhưng trước mắt, VGCS phải lo “đổi chủ”. Mỹ và đồng minh coi như đã “thắng” Chiến Tranh Lạnh. Tàu Cộng, tuy chỉ là “đồng minh giai đoạn” của Mỹ, đã góp phần không nhỏ, giúp Mỹ “be bờ”, tạo điều kiện làm sụp đổ LX, thay vì “chết theo” LX (đúng “quy luật khách quan” của “cộng sản trái mùa”), đã được “làm ngơ” cho thảm sát, đàn  áp ở Thiên An Môn, và “sống sót”.

            Thời 1990-91, cả Mỹ lẫn Tàu Cộng đều “có nợ máu” với VGCS. Hơn thế, “nợ máu Tàu” lại còn mới ràng ràng, trong khi “nợ máu Mỹ”, dù sao cũng đã lùi vào quá khứ được 15 năm. VGCS từng “mắng” Tàu là “bá quyền bành trướng”, ghi vào hiến pháp, coi Tàu là “kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”. Giữa hai “thế lực nước ngoài” đáng mặt được VGCS chọn làm “ông chủ” lúc đó chỉ có Mỹ và Tàu Cộng (TC). VGCS đã chọn TC, vì Văn Linh cho rằng ... dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa”.(Trần Quang Cơ – Hồi ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ”). Bọn chóp bu VGCS cần cái “vỏ bọc xã hội chủ nghĩa” để khuất lấp tội chúng “tiếp tục bán nước để còn đảng”. Năm lần bảy lượt, Tàu Cộng chỉ muốn chúng “chuyển sang hòa bình” (đầu hàng) như một nước với một nước. Năm lần bảy lượt, chúng xin TC xem chuyện chúng bán nước lần này như chuyện một đảng với một đảng, xóa bỏ oán thù với nhau. Dĩ nhiên là “đầu hàng vô điều kiện”. Tổng cộng, từ khi ra đời, VGCS đã bán nước đến 3 lần. Lần thứ nhất, khi LX và TC chưa bắn nhau, đế quốc cộng sản còn nguyên vẹn, LX là “chủ tối cao”, TC là “chủ trực tiếp lãnh đạo”, VGCS là “tay sai mũi nhọn”. Lần thứ hai, khi LX và TC bắn nhau năm 1968, rồi TC “theo Mỹ, phản LX” năm 1970, VGCS phản TC, tiếp tục “bán nước cho một mình LX”. Lần thứ ba, năm 1990-91, khi “ông chủ” LX chết đột ngột, VGCS “đổi chủ”, xin được TC coi là “một bộ phận” của cách mạng XHCN “do TC lãnh đạo”. Chúng tưởng đâu cái vỏ bọc “tổ quốc XHCN” có thể khuất lấp được tội bán nước, như thời 1950, khi đế quốc cộng sản chưa vỡ đôi, và LX chưa sụp đổ. Nhưng, năm 1950 không phải là năm 2009, khi thế giới vừa qua Đại Khủng Hoảng 2007-08, Tàu vội chấm dứt thời “nín thở qua sông”, bộc lộ dã tâm “bá quyền bành trướng”, khiến Mỹ và đồng minh phải xét lại cái gọi là Đồng Thuận Bắc Kinh (cho TC hưởng ưu đãi của kinh tế thị trường,  mà cứ “định hướng XHCN”).

            Mỹ/TC từ “đối tác chuyển sang đối đầu”, thì Biển Đông VN bắt đầu nổi sóng. Từ đó, vấn đề chủ quyền lãnh hải trở thành gai góc trong quan hệ “láng giềng 4 tốt” giữa VGCS và TC. Theo “nhận thức chung” giữa các nước “xã hội chủ nghĩa anh em”, bấy lâu từng “tụng niệm” câu “bên kia biên giới cũng là anh em”, nhất là câu “Biển Đông là của chung”, ai dè đâu có ngày “nhóm lợi ích dầu hỏa” PetroVN (VietSoPetro) la toáng lên là tàu Bình Minh 2 đang dò mỏ dầu, bị tàu TC cắt giây cáp. Tiếp theo, người phát ngôn bộ ngoại giao VGCS “mắng” tàu TC là “ngang ngược”. Cãi qua cãi lại, đánh đánh xoa xoa, đe đe vuốt vuốt, rút cuộc lòi ra “căn cước bán nước bẩm sinh” của VGCS. Bại lộ căn cước ấy, VGCS hết thời “đội lốt” này nọ, để “còn đảng còn mình”. Trần trụi với căn cước “buôn dân bán nước”, qua đại hội XI, VGCS củng cố bộ máy trấn áp, tăng gấp đôi số chóp bu trong bộ chính trị về 3 mặt : công an, quân đội, tuyên truyền. Đã rõ ràng, không biết làm gì hơn, VGCS quay về với quán tính khủng bố : thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấu. Đàn áp những cuộc biểu tình “chống Tàu cứu nước”, VGCS chỉ làm cho truyền thống “ghét Tàu”, bấy lâu nhẫn nhịn, có dịp bùng lên, không cách chi “giảm nhiệt” cho kịp. Bản án việt gian làm rơi rụng hết các “thành tích vĩ đại” mà VGCS thường huênh hoang. Cãi cọ giữa “chủ/tớ” Tàu/VGCS bạch hóa thực chất trận Điện Biên Phủ : đó là chiến thắng của TC, cho nên VGCS tiếng là “thắng” mà “mất nửa nước”, còn TC chỉ nhận vai “chi viện”, nhưng lấy lại uy thế quốc tế sau khi thua Mỹ ở Triều Tiên. Bạch hóa hồ sơ VGCS “thắng đại” ngày 30-4-1975 cho thấy đó chỉ là trò “cờ gian bạc lận” giữa một bên là LX “tháu cáy” bên kia là Mỹ và TC. Bản án ấy khiến cho lời huênh hoang của Lê Duẩn “ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc” hóa ra là lời “thú tội”. Cũng thế, câu tuyên truyền “đánh thắng hai tên đế quốc sừng sỏ nhất, là Pháp và Mỹ” trở thành trò hề diễu dở. Với bản án ấy, VGCS không có tư cách vin vào “công lao giải phóng và thống nhất đất nước” để “cố bám quyền bính”, khi mà mọi mặt xã hội VN dưới ách thống trị của chúng băng hoại đến mức “hết thuốc chữa”. Những tên chóp bu đã hết “nhiệm kỳ đô la” mới dám quay lại chỉ trích chế độ, nào là “dột từ nóc dột xuống”, nào lả “lỗi hệ thống”, nào là “thực trạng đã nặng lắm rồi, như căn bệnh ung thư”... Ngay  tên chóp bu chủ tịch nước cũng phải thú nhận “đảng nhung nhúc một bầy sâu”. Chóp bu hành pháp “báo cáo”, đòi cải tổ cơ cấu. Chóp bu “đảng ta” chẩn mạch “ba căn bệnh trầm kha” (1/ Lợi ích nhóm; 2/ Tư duy nhiệm kỳ; 3/ Đầu tư công kém hiệu quả), rồi nói ngay rằng “chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ. Sau đó, chính tên này ở hội nghị trung ương 4 khóa XI đã nói tràng giang đại hải về”chỉnh đảng” những gì, và như thế nào. Toàn là “bài bản” cũ rích đến nhàm chán. Tiếp theo, y đưa ra 19 điều cấm đảng viên không được làm, trong đó có điều “cấm viết hồi ký” là “tiếu lâm” nhất, chứng tỏ “đảng ta”, với “tuổi thọ 82”, đang “móm mém” tự thú nhận “không biết mình là ai, đang ở đâu”, và “đánh mất đồng hồ”.

            Với căn cước “bẩm sinh bán nước”, xuất thân từ một thứ “văn minh cộng sản suy bại”, áp đặt một “hệ giá trị nhất nguyên duy vật” không “kết tinh” nổi, tạo ra một xã hội với một hệ giá trị “quái thai”, thử hỏi đảng VGCS mà “chỉnh” được, thì thành cái gì ? Thành một đảng chính cống với “lý tưởng” Mác-xít, triệt để “đấu tranh giai cấp” chống lại “người bóc lột người” ? Thử hỏi : “xuất khẩu lao động”, ai bóc lột ai ? “Xuất khẩu cô dâu” ai bóc lột ai ? Thành “một bộ phận” của “cách mạng xã hội chủ nghĩa thế giới do Trung Quốc lãnh đạo”? Thử hỏi : “lý tưởng” nào cắt nghĩa cho xuôi việc “bộ phận lãnh đạo” tranh chấp chủ quyền với “bộ phận thuộc hạ”, đồng thời “xâm thực” mọi mặt nước thuộc hạ ? Hỏi là trả lời : đảng VGCS với căn cước “bẩm sinh bán nước”, giả tỉ có “chỉnh” được cũng là “hư đốn”; không “chỉnh” được, lại càng cần phải “đốn bỏ”. Hơn ai hết, VGCS biết rõ điều đó. Bày trò “chỉnh nọ chỉnh kia”, chẳng qua chúng “tự lừa dối”, hy vọng lừa dối quốc dân và quốc tế, kéo dài “nhiệm kỳ cướp cạn” được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nhờ đâu, chúng “kéo” được cho đến bây giờ ?

            Hãy nghe một tên chóp bu quân sự thố lộ : “Trung quốc vừa là thày, vừa là bạn, vừa là ân nhân; nhờ có Trung quốc ta mới được như ngày hôm nay...”. Đã rõ ràng : chỗ dựa của chúng là Tàu Cộng. Từ năm 1991, sau khi “đổi chủ”, xóa những câu coi Tàu là kẻ thù trong hiến pháp và điều lệ đảng, nhất nhất chúng đều “sao chép” Tàu. Khi Mỹ/TC còn là “đồng minh giai đoạn”, chúng lẽo đẽo “theo voi Tàu, hít bã mía Mỹ”. Đến khi Mỹ/TC thôi “đối tác” trở thành “đối đầu”, chúng lâm thế theo voi Tàu không xong, hít bã mía Mỹ không ổn, vì hàng ngũ “ta-bạn-thù” đã thay đổi. Cả Mỹ lẫn Tàu đều từng “có nợ máu” với VGCS, nên luôn “cảnh giác cao” về thành tích “sớm đầu tối đánh” của chúng, nhưng cũng có nhu cầu “tranh thủ” chúng, để hạn chế ảnh hướng của đối thủ, nhờ thế, VGCS có cơ hội “khai thác mâu thuẫn” Mỹ/TC để “kéo” cho đến nay.

            Ý thức đầy đủ là thời gian “kéo” không được lâu như mong muốn, thế “giằng co” Mỹ/TC không dài, tâm lý “vội vã vơ vét” thúc đẩy “tư duy nhiệm kỳ cướp cạn” trở nên “khẩn trương”. Các “nhóm lợi ích” tỏ ra “bất chấp hậu quả”, không ngừng “giải phóng mặt bằng”, gia tăng “cưỡng chế”, ngân hàng “khủng hoảng nợ xấu”, nhà-nước in tiền vô tội vạ “bù lỗ” cho quốc doanh, lương tiền hậu hĩnh cho công an, bộ đội, dân phòng. Ba cỗ máy kìm kẹp này được nuôi béo để “trung với đảng”, nhưng lại “bất hiếu với dân”, đào sâu thêm khoảng cách “tha hóa” giữa Lòng Dân và Ý Đảng. Hơn thế, chóp bu VGCS không ngớt “tranh quyền, tranh ăn”; lãnh đạo tha hóa với đảng viên; giữa đảng viên với nhau cũng tha hóa. Công tác quản lý nhà-nước luộm thuộm, ù lì với tác phong “làm chơi ăn thật, làm ít ăn nhiều, mồm miệng đỡ chân tay”. Mua quan bán chức, chạy án tràn lan. Đã thế, VGCS còn coi “tự diễn biến” là kẻ thù. Không tự diễn biến, làm sao “chỉnh đảng”, mong sống còn ? Chính “chỗ dựa” của VGCS là TC cũng đang lâm nạn “khủng hoảng giá trị”, có khi còn nặng hơn VGCS. Nhưng TC có khả năng và không coi “tự diễn biến là kẻ thù”. Giả tỉ như mai kia TC chịu lùi về vị thế “đối tác” với Mỹ (điều này khó xảy ra nhưng vẫn là một khả năng), để được Mỹ đối xử như với Nhật sau Thế Chiến II, thử hỏi lúc đó VGCS dựa vào đâu ? Còn mâu thuẫn nào để khai thác ? Lúc đó, “chạy theo Mỹ” còn kịp không ? Quốc dân có thôi hỏi tội việt gian không ? Tội gây ra “ba cuộc Chiến Tranh Đông Dương”, đấu tranh giai cấp từ Bắc chí Nam giết hàng triệu người, ExodusVN I năm 1954, ExodusVN II năm 1975 ... quốc dân VN có tha cho VGCS không ? Hỏi là trả lời. VGCS biết thế, nên “thà chết cố bám”.

            Năm 2011, tình hình Nhân Quyền ở VN được các trung tâm thẩm quyền quốc tế đánh giá là “tồi tệ nhất”, kể từ khi được cho hội nhập vào kinh tế thị trường và cộng đồng thế giới. Tất cả các tôn giáo đều bị trấn áp có hệ thống; VGCS lập lờ dùng “tự do thờ phụng” – freedom of worship – đánh lận với “tự do tôn giáo” – freedom of religion. Biểu tình chống Tàu, bị bắt giam chung với đĩ điếm, với bệnh nhân HIV, bị công an đánh đập, bị tù hình sự hành hung. Công an đánh chết người, hầu như tỉnh nào cũng có. Số người mất tích âm thầm không thể thống kê. Hàng loạt người chống đối bị bắt, xử phạt như tù hình sự, như thời Chiến Tranh Lạnh, các nước cộng sản không bao giờ nhận có tù chính trị. VGCS tiếp tục vòi tiền Mỹ nhưng vẫn tuyên truyền rằng “Mỹ là thế lực thù địch nước ngoài”, luôn đứng sau “con ma diễn biến hòa bình”. Cho đến khi Bom Tiên Lãng nổ ra gây phấn khởi cho Dân Oan khắp nước, đồng thời hai bài hát Anh Là Ai? và Việt Nam Tôi Đâu? làm rúng động con tim mọi người VN. “Tức nước vỡ bờ”, Dân Oan sẵn sàng “thí mạng”. Bạo quyền liệu đã biết “đổ lệ” khi “thấy quan tài” chưa ?

            Dưới đây là bài Tổng hợp Tin Tức mới nhất của LS Đinh Thạch Bích ...



| Đinh Thạch Bích

 
VietnamExodus Cũ

Bấm vào đây để vào trang báo cũ của VietnamExodus từ tháng 11-2005 đến tháng 05-2008


Tìm Kiếm Bài Cũ

Xin quý bạn đọc bấm vào đây để tìm kiếm các bài cũ bằng Google


Tin Nóng Trong Ngày
Bài được đọc nhiều nhất hôm nay là:

Liệu Có Đột Biến Nào Nơi Đại Hội XII VGCS

Liên Kết

Xin Dung Quen Toi


Bạn Đọc Từ Quốc Gia
Tính từ ngày 21-06-2010 free counters

vietnamexodus
Copyright by Vietnam Exodus Foundation © 2008. Liên Lạc: vietexodus@gmail.com
Vietnam Exodus Foundation is a non-profit organization. Tax Id#74-3219760
Hộp Thư: Address: P.O.BOX 16772, Irvine, California 92623-6772, USA.


All logos and trademarks in this site are property of their respective owner. The comments are property of their posters, all the rest © 2002 by me.
PHP-Nuke Copyright © 2005 by Francisco Burzi. This is free software, and you may redistribute it under the GPL. PHP-Nuke comes with absolutely no warranty, for details, see the license.
Page Generation: 0.16 Giây